Anh rể loạn luân với em vợ
– “Anh làm tí táo mèo nhé hay chuối hột?” – Bảo hỏi Nam và chỉ tay vào mấy bình rượu ngâm đặt trên kệ.
– “Loại nào cũng được mà, anh thì sao chẳng xuôi” – Nam nói tỉnh bơ.
– “Thế làm tí rượu thuốc của bac Quang cho em hôm bữa, chưa được uống thử lần nào” – Bảo đứng dậy bê cái bình mà để dưới chân cầu thang.
– “Ừ, anh cũng quen uống rượu đấy của bố rồi.” – Nam trả lời.
2 anh em ra bàn ngồi nhậu lai rai ít mồi, chờ Linh xào nấu nốt. Linh với Bảo chiều nay có ca trực nhưng mà do Nam lên chơi nên xin chuyển lịch. Nhậu được 1 lúc thì Linh bê đồ ra, mấy con cá mực với ít hàu nướng mỡ hành mà lúc nãy Bảo chạy ra quán mua về, để cô cho vào lò làm nóng lại, ít rau xào với thịt bò.
– “Em ngồi xuống đây tí với bọn anh” – Nam nhìn Linh.
– “Dạ thôi, hì, 2 anh em cứ nhậu đi ạ, em còn tí việc, lát xuống sau ạ” – Linh trả lời rồi đi lên trên tầng, Nam cũng không dám nhìn theo, sợ Bảo phát hiện ánh mắt của mình thì chết… Linh rất ít khi mở miệng nói chuyện với người lạ, cô không phải là ít nói mà là chưa cùng tần số, kiểu người hướng ngoại nhưng phải hợp tính thì mới nói chuyện được nhiều.
– “Tinh hình anh chị làm ăn thế nào rồi, có khó khăn gì không ạ” – Bảo nâng chén hỏi Nam…
– “Trước mắt thì vẫn thuận lợi, không có vấn đề gì cả.” – Nam cạch chén rồi nói…
– “Anh thì chỗ anh em, anh hỏi câu này, cô chú không tính đẻ cho ông bà có cháu bế à?? Chứ tầm tuổi này, ông bà cũng muốn có đứa nhỏ chạy ra chạy vào cho vui nhà vui cửa” – Nam tiếp lời…
– “Em cũng muốn lắm, nhưng nhà em thì kế hoạch, bảo ổn định thêm thời gian nữa.” – Bảo trả lời có chút buồn phiền. Đang nói chuyện thì Linh đi xuống, nghe thấy 2 anh em nói chuyện này.
– “Em muốn công việc ổn định hơn và anh Bảo đang xin vào bệnh viện công thì mới đẻ anh ạ” – Linh ngồi xuống cạnh Bảo.
– “Ừ, tiện thì anh hỏi vậy, thế chú định chạy vào viện công à?” – Nam quay sang hỏi bảo.
– “Vâng, nhưng hơi khó anh ạ, em định xin vào viện XXX mà ông viện trưởng hơi khó gặp” – bảo thở dài nói.
– “Có phải là ông tên Minh đậm người, năm nay tầm 42 hả” – Nam chợt nhớ ra gì đó.
– “Vanga nh, anh quen ạ?” – Bảo cũng giật mình hỏi lại.
– “Ừ nếu đúng là ông ấy thì a có quen, trước kia ở cùng quê, anh kém ông ấy 5 – 6 tuổi, chơi từ bé, khi ông ấy được tầm 20 thì bố mẹ đưa lên thành phố ở. Đợt anh đi viện vừa rồi, ông ấy là người sắp xếp phòng vip cho anh đấy, chứ nhà mình lấy đâu ra tiền mà nằm ở đó.” – Nam hoài niệm…
– “Để anh gặp thử 1 lần và xin xem giúp em được không” – Nam nói tiếp…
Vợ chồng Bảo cảm ơn rối rít, không ngờ chạy bao nhiêu lâu nay, mà không biết người giúp được ở trước mặt. Nam không dám nhận, hắn bảo để mai anh đi gặp rồi a xin, có gì sẽ báo lại. 2 vợ chồng cảm ơn tiếp mà lòng vui khấp khởi.
Đến chiều tối Nam lái xe về nhà, thấy mọi người cũng đang ngồi chơi và chuẩn bị ăn cơm. Nam lên phòng gọi điện cho ông Minh, đến cuộc thứ 2 thì mới nghe máy, hắn trình bày chuyện của Bảo, ông Minh nói để xem còn vị trí nào trong khoa trống không đã và gọi lại cho. Một lúc sau, ông Minh gọi lại, vì nể tình ngày xưa từ hồi nối khố, ông đã chấp nhận cho Bảo chuyển công tác về bệnh viện công bên ông. Nam nghe mà đầu gật như bổ củi và nói mai sẽ tới chỗ ông làm việc để gặp và cảm ơn. Hắn lại gọi cho vợ chồng Bảo và hẹn mai đi cùng để lên cảm ơn ông Minh.
Hôm sau, Nam cùng Bảo lên bệnh viện, biếu quà cáp và cảm ơn xong xuôi, 2 anh em lại về đánh choén, Linh ở nhà nội trợ để ăn mừng và cảm ơn Nam. Hôm nay cô mặc chiếc váy trễ cổ nhưng lại dài tới đầu gối, rất khéo léo và tinh tế. 2 anh em ngồi uống mà nói chuyện cười giòn dã, Linh cũng nâng chén chúc mừng, vui cùng chồng mình. Linh uống xong mệt và xin phép vào phòng ở tầng 1 nghỉ ngơi vì lát còn phải dậy dọn dẹp nên cô không muốn đi lại cầu thang. Bảo uống 1 lúc thì gục, hắn nấc trong men say, có khi bây giờ quẳng ra đường cũng chẳng biết. Nam thì bây giờ đi còn xiêu vẹo, tìm nhà vệ sinh để xả lũ. Hắn vào nhà vệ sinh mà loạng choạng tí ngã úp mặt vào bồn cầu. Đi ra vịn tay vào tường mà đi, khi đi ngang qua cửa phòng ngủ ở tầng 1, vô tình liếc mắt vào trong, thấy ai đó đang nằm trong đó, da trắng mặc chiếc váy hoa màu tím nhạt đang nằm úp người xuống…
…
Hắn theo bản nâng đi vào trong, do rượu vẫn còn ngấm, mắt hoa lên, chẳng nhìn rõ được ai đang năm ở đây, đầu óc trống rỗng. Đi sát tới mép giường, hắn mới nhìn ra được chiếc váy này và dáng người này là Linh, vợ của Bảo. Cái lồn mơ ước thứ 2, hắn lại lùi lại, không phải hắn nhìn thấy mà không cứng, vì hắn sợ, đây là nhà của vợ chồng Bảo, nếu hắn làm liều 1 trong 2 người thức dậy, thì hắn giải thích thế nào??? Nam ra ngoài, rửa mặt cho tỉnh táo lại, hắn móc họng cho rượu ra để giữ mình bình tĩnh lại. Hắn nhìn gương, khuôn mặt đen nhẻm, người thì thô kệch, hắn thèm khát lắm, nhưng bây giờ phải làm sao để cho kế hoạch này thành công và không bị phát hiện. Hắn đắn đo, rồi đi ra ngoài, thấy Bảo đang gục ở bàn, hắn đi lại vỗ vai và gọi tên Bảo để xem có tỉnh không, Bảo ngủ như chết rồi, không có tí phản ứng nào. Lại đi vào trong phòng, nhìn cơ thể này của Linh.”Phải là hôm nay, bây giờ hoặc là không bao giờ” Nam nghĩ, đây là cơ hội tốt nhất của hắn. Cô chỉ uống có vài chén, không thể say khướt như vậy được, vậy thì chắc có thể cô đã ngủ, rượu làm cô ngủ sâu hơn mà thôi.
Hắn đã có em vợ, 1 tuyệt phẩm không kém đang là người tình xếp hình liên tục của mình, có nên làm chuyện này nữa không, hậu quả nếu bị phát hiện sẽ rất lớn. Nhưng thằng nhỏ đang dần làm hắn bỏ đi cái suy nghĩ hậu quả đó, nó muốn được sướng. Nam nghĩ trước kia đã làm liều 1 lần với em vợ, bây giờ, cùng lắm thì hậu quả chịu gấp đôi. Nghĩ rồi hắn leo lên giường, lần này không muốn mơn trớn dạo đầu quá lâu, sợ lại ra như hôm với em vợ, nên hắn muốn đánh nhanh thắng nhanh. Nam để tay lên lưng Linh, hắn xoa nhè nhẹ để thăm dò tình hình, LINH không phản ứng, tay hắn run run đưa ra gạt tóc của cô sang 1 bên, nhìn chiếc khóa váy đằng sau mà thở dốc. Tay chạm vào khóa mà tim đập chân run, kéo nhè nhẹ xuống, làn da trắng hồng hiện dần ra, kéo tới đoạn giữa lưng, kỳ lạ khô thấy áo lót, hắn kéo tiếp xuống đoạn hông thì hết khóa. Đưa tay vào xoa lưng và tuột dần áo ra đăng trước, nhẹ nhàng gỡ tay Linh ra khỏi chiếc váy, bây giờ hắn mới nhìn thấy là không áo lót, nhưng ở đầu ti có miếng dán để che núm vú, Đúng là gái thành phố, ăn mặc khác thật, miếng dán này hay quá, vừa che được đầu ti mà vừa khoe được bầu vú trọn vẹn. Không dám để Linh nằm ngửa vì sợ cô sẽ dậy, hắn lật cô úp người lại như lúc nãy. Luồn tay ra đằng trước, bóp vú cô nhẹ nhàng, xoa đều, ôi nó chắc tay và đàn hồi quá, không mềm như của Loan. Lột miếng dán ra, núm vú hồng đầu ti hơi nhọn, vểnh lên như khêu gợi hắn. NAM lần này tỉnh táo hơn, hắn cúi xuống kéo chiếc quần lót ra thật nhẹ nhàng, không tạo 1 âm thanh hay 1 lực mạnh nào cả, kinh nghiệm từ lân trước đã đủ cho hắn thực hiện. Bây giờ trên người Linh chỉ còn chiếc váy đang vướng vào hông, hắn không vội cởi ra mà đứng dậy cởi hết quần áo của mình, con cặc đã ngỏng lên rồi, vì lần này là nhiệm vụ phải địt thật nhanh và rút gọn nên không chần chừ nữa, hắn trực tiếp đỡ người cô nằm ngửa ra, dạng rộng 2 chân, lồn Linh đẹp quá, cô cắt tỉa lông lồn quá gọn gàng chỉ để lại 1 chút long ở phần mu lồn, màu trắng hồng ở bẹn đan xen màu nâu nâu của mép lồn, quá kích thích, quá gợi dục. Hắn cúi nhanh xuống mà bú lồn của LINH.
– “Ư… ưm… ưm… ơ… ơ…” – Linh bắt đầu những tiếng rên…
Nam mút và vét, trai qua những lần với vợ và với tuyệt phẩm là Loan, hắn đã nắm vững những ngóc ngách để luồn lưỡi vào tạo sự hưng phấn tột độ cho giống cái.
– “A. Aa… aaa anh… anh… bảo… bú sướng quá… ơ… hơ… ưm…” – Linh thốt lên. Nam nghe vậy thầm kêu may mắn, Linh tưởng người đang lam tình với mình là Bảo. Vậy thì quá tốt với hắn.
Nam đưa 1 ngón tay vào, Linh thở mạnh hơn, người cô nóng rực, hắn móc móc lấy nước nhờn trong lồn cô mà chấm mút, 1 ngón tay thì vẫn cứ móc, hắn kê lồn cô lên gối, hắn liếm và gẩy mu lồn của cô, những sợi lông cọ vào miệng hắn, hít hà đám lông mơn mởn ấy xong. Nam liếm xuống tận lỗ đít, dùng lưỡi đánh sâu vào, Linh nổi hết gai ốc.
– “Aaaa… anh… sao… sao liế… m lỗ… đít em… ơ… sướng quá…” – Linh nẩy người lên, lần đầu tiên cô được liếm lỗ đít. Nó khó tả quá, nó vừa nhột, vừa buồn mà lại vừa sướng. Nhưng sao hôm nay BẢO lại bú lồn cô, mọi lần rất ít khi Bảo chủ động bú lồn vì sợ bẩn.
– “A… anh… anh quay… cặc lại… đây… em bú… cho” – Linh sướng quá nói ngắt quãng mới thành câu, Nam như nghe nhầm, Linh đòi bú cặc hắn à… Không, là đòi bú cặc Bảo, càng hay. Hắn quay cặc lại kê ở mồm cô mà bắt đầu ấn xuống, thế 69 này hắn đã làm với Loan nhiều lần nên rất thành thục. Linh há miệng dùng lưỡi liếm quanh đầu cặc rồi ngậm dần, con cặc to như vậy nhưng Linh vẫn không quá khó khăn trong việc ngậm hết cả thân dương vật vào.
– “Ư… ư…” – Linh đẩy con cặc của Nam ra mà nói nhỏ…
– “Sao nay lại to thế anh… em ngậm mà phình miệng” – Linh không mở mắt để nhìn, cô lấy tay vuốt nhẹ cặ c và xoa đều 2 hòn dái. Nam không bú nữa, hắn quay người lại để ngồi lên ngực cô mà đút cặc vào mồm như với Loan vậy. Linh há to miệng mà nhậm vào, bất chợt cô thấy, có gì đó sai ở kích thước, của Bảo tuy cũng to nhưng không dài, còn dây lại dài hơn nhiều, ấn tới cổ họng mà vẫn còn thừa 2 – 3 phân nữa. Linh choàng mở mắt, cô hốt hoảng, đẩy cặc của Nam ra mà nói…
– “Ơ. Anh Nam, sao lại là anh?” – Linh hỏi mà bắt đầu giãy dụa.
…
Nam hốt hoảng, Linh tỉnh nhanh quá, bây giờ phải làm sao, nhưng con cặc đang căng cứng quá, dấu hiệu sắp bắn ra rồi, bây giờ mà dừng thì nó tức khó chịu quá. Cảm giác sắp được bắn tinh mà phải dừng lại, đó là rất khó chịu, “thuyền về đến bến còn chìm, tinh trung sắp bắn thì kìm làm sao”. Đang chẳng biết làm sao thì Linh vùng vẫy, định hét lên, hắn nhanh trí ấn con cặc vào mồm Linh mà chẳng kịp kêu…
– “A… ơ… ưm… ưm… ưm…” – Linh kêu trong cổ họng. Nam giữ chặt 2 tay Linh mà hẩy mông ra vào miệng cô. Linh chỉ ú ớ chứ không gạt con cặc này ra được, Nam kêu lên 1 tiếng như bò đực, rút cặc ra, không kịp quay sang chỗ khác, bắn những tia vào cả mặt, vào MiỆNG, vào tóc, Linh điếng người, không biết nói gì nỮA. Linh Sụt sùi khóc…
– “Anh làm gì vậy… sao lại anh lại làm thế này… huhu… hic” – Linh vùng dậy chạy vào nhà vệ sinh, khóa trái cửa để rửa mặt. Cô khóc mà tiếng khóc vọng cả ra ngoài này, Nma run lắm, hắn sợ Bảo tỉnh dậy thì chết. Hắn chạy ra ngoài, dìu BẢO lên tầng 2, hắn mệt lử người, thở hồng hộc, mở cửa rồi đỡ bảo nằm xuống giường, đắp chăn lên cho Anh, quần áo hắn còn chưa kịp mặc. Mặt hắn tái xanh như đưa trẻ con bị bắt lỗi khi đang ăn vụng 1 thứ gì đó. Hắn vào phòng tầng 1 mà ngồi xuống giường, tay ôm đầu, suy nghĩ hối hận” con cu làm mù con mắt “. Bay giờ phải xin được Linh tha thứ, giấu kín chuyện này, chứ vỡ lở ra thì hắn xong đời. Ngồi chờ sốt ruột, không thấy Linh đi ra, hắn tiến vào gõ cửa vì cô đã khóa trái…
– “Linh ơi… cho anh xin lỗi” – nam thành khẩn nói…
– “…” LINH không nói gì, chỉ có tiếng khóc vẫn truyền ra.
– “Em tha thứ cho anh với, anh ngàn vạn lần xin lỗi em, anh quỳ xuống xin lỗi em” – Nam nói tiếp như móc hết ruột gan. Linh vẫn không đáp lại, hắn coi như đã biết kết quả, vậy là mình không thoát được. Hắn liền nghĩ ra 1 cách.
– “Anh… xin lỗi em nhé, nếu em không tha thứ cho anh, anh sẽ chịu mọi hậu quả, xin lỗi làm bẩn cơ thể em. Anh về đây.” – Nam nói mà giả tiếng chân đi ở ngoài rồi rón rén chạy vào phòng tầng 1, nấp sau cánh cửa.
1 lúc sau, Linh đi ra, đôi mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bời, cô vào phòng tầng 1 để lấy váy, cô nằm xuống giường chùm chăn mà thút thít. Nam đi lại gần và ngồi xuống, để tay lên mép chăn mà nói…
– “Anh xin lỗi… anh biết anh sai và hồ đò quá.”
Linh thấy Nam chưa