Gái Gú Việt Nam

Cách biệt tuổi tác – Tác giả Why Not Me

Phần 29
Ban đầu dự định của Thanh tra là rủ tôi đi nhậu, nhưng đến khi ra đường thì hình như Thanh tra quên mất ý định ấy, suốt cả quãng đường, nàng không hề nhắc đến. Nàng cứ ôm tôi, dựa đầu vào vai tôi, chẳng nói gì.

– Hay đi uống cafe nhé – Tôi mở lời.

Thanh tra đồng ý.

Tôi đưa Thanh tra đến một quán café mới mở ven thành phố với nét thiết kế theo kiểu không gian xưa của làng quê. Tôi chọn một chỗ ngồi khá kín đáo ở góc phòng tầng hai, hướng ra ban công. Tôi đẩy ly nước về phía Thanh tra và nói:

– Uống đi, rồi kể cho tao nghe xem có chuyện gì?
– Chuyện gì là chuyện gì – Thanh tra hỏi lại tôi một câu hỏi khá ngu ngơ, ánh mắt nàng nhìn xa xăm về phía hàng cây phía trước.
– Sao mày bảo, có chuyện gì cần nói cơ mà?

Thanh tra im lặng, tôi cũng chẳng biết phải hỏi thêm gì. Đột nhiên, điện thoại của tôi vang lên, màn hình hiện lên hai chữ “Em yêu”. Là Vy gọi.

Dường như trong thoáng chốc, tôi để ý thấy Thanh tra có vẻ khó chịu quay đi. Tôi cầm chiếc điện thoại lên đi ra ngoài.

Vy hỏi tôi đang làm gì, về nhà có gì hay không sao cả tối không gọi cho em. Tôi nói rằng tôi đang đi café với Thanh tra, Thuế và mấy đứa bạn. Vy nghe đến Thanh tra thì có vẻ em yên tâm về lý do chính đáng này của tôi. Vy tâm sự với tôi rằng bố mẹ Vy đã quyết định tìm mua một căn nhà Hà Nội để thuận tiện cho việc ăn ở và làm việc của Vy, ngày mai bố mẹ em xuống Hà Nội để đi tìm nhà. Tôi khen rằng sướng nhất em, chưa đi làm mà đã được lo nhà cửa, thế là sinh ra ở vạch đích rồi. Vy cười, nụ cười trong veo, khiến tôi đột nhiên cảm thấy một chút tội lỗi.

Nói chuyện khoảng 10 phút thì Vy tắt máy. Tôi quay trở lại bàn với Thanh tra.

– Vy gọi à? – Thanh tra hỏi ngay khi tôi vừa đặt mông xuống ghế.
– Ừ, nói chuyện linh tinh về dự định công việc sau khi ra trường. Hình như bố mẹ Vy cũng đang tính mua nhà Hà Nội để tiện cho Vy công tác và cho thằng em trai sắp tới vào Đại học.
– Bố mẹ nó chịu khó đầu tư cho con cái lắm – Thanh tra nói.
– Thế định bao giờ cưới – Thanh tra hỏi tiếp tôi.

Nghĩ một lúc, tôi mới dám nói tiếp:

– Cũng chưa xác định, Vy muốn tao về Hà Nội công tác để hai đứa gần nhau, nhưng tao thì chưa muốn, công việc dưới Công ty vẫn còn bộn bề lắm, với lại cũng nhiều lý do chưa dứt khoát được. Tao chỉ sợ, nếu cứ tình trạng này, Vy sẽ không chấp nhận yêu xa.
– Mày thích thì về Hà Nội lúc nào chẳng được, với trình độ và kinh nghiệm như mày, thiếu gì chỗ làm – Thanh tra nói.
– Về thì về được ngay, nhưng còn nhiều vướng bận ở trên kia – Tôi lưỡng lự trả lời.
– Hay còn cô nào vướng bận trên kia thế – Thanh tra cười tủm tỉm.
– Cũng có một vài cô, nhưng làm sao cản bước được tao, một khi tao muốn về – Tôi nói và cười haha.
– Mày liệu hồn, tao mách con Vy đấy.
– Thế thì tao cũng mách Vy là mày vừa nãy ôm tao đấy – Tôi trêu lại Thanh tra.

Hình như tôi trêu câu này hơi quá đáng, Thanh tra làm điệu không hài lòng, lườm tôi một cái. Tôi biết mình sai, nên nói lảng sang chuyện khác.

Nói chuyện phiếm khoảng 10 phút thì Thanh tra chỉ tay ra phía hàng cây trước cửa quán café và nói:

– Đi bộ một chút đi cho thoáng.
– Đồng ý – Tôi đáp.

Tôi thanh toán tiền nước và không quên dặn con bé phục vụ cho gửi xe ở quán để đi dạo một chút.

Phía trước quán café là một khu đô thị mới ven thành phố đang trong quá trình đầu tư xây dựng, mặc dù mới chỉ có lác đác vài căn nhà xây dựng theo thiết kế được hoàn thành, tuy nhiên hệ thống đường xá, cây cối cơ bản đã hoàn thiện nên trông khu đô thị khá khang trang. Không có nghề nào nhanh giàu bằng phân lô bán nền, vì vậy gần đây, các dự án xây dựng khu đô thị bắt đầu mọc lên như nấm trên địa bàn vùng ven thành phố. Quán café này mở ra thực là tay chủ quán có cái nhìn khá vĩ mô, chỉ độ vài năm nữa thôi, khu đô thị này sẽ dày đặc dân cư đến sinh sống, khi ấy quán café với mặt tiền đẹp như vậy sẽ là một điểm thu hút khách cực kỳ tốt.

Tôi và Thanh tra từ tốn bước đi bên nhau, ánh trăng đêm cận rằm và le lói đâu đó ánh điện từ vài căn nhà là những đốm sáng duy nhất chiếu lên mặt đường.

– Thanh tra này, tao xin lỗi nhé – Tôi nói.
– Vì chuyện gì?
– Chuyện tối nay, tao không cố tình hôn mày, tự nhiên cảm xúc nó bộc phát thôi, chứ tao không có ý… – Tôi giải thích.

Bỗng nhiên Thanh tra ôm chầm lấy tôi từ phía sau, nàng vòng tay qua eo tôi và ôm chặt lấy bụng tôi, tôi cảm nhận rõ cơ thể của nàng, bộ ngực của nàng đang áp sát lưng tôi. Hành động của nàng khiến tôi lại một lần nữa bất ngờ.

– Mày… mày… làm gì đấy, hâm à – Tôi lắp bắp nói.
– Ừ, đang hâm đây…

Tôi gỡ tay Thanh tra ra, quay người lại đối diện với nàng, tôi thấy nàng có vẻ hờn dỗi vì tôi làm như vậy. Tôi nhìn thằng vào mắt Thanh tra và nói:

– Thanh tra, mày yêu tao phải không?

Câu hỏi của tôi như xoáy sâu vào tận tâm can, nỗi lòng sâu thẳm của Thanh tra. Thanh tra không trả lời tôi, em chỉ cúi mặt xuống và gật đầu.

– Từ bao giờ? – Tôi hỏi…

Thanh tra chỉ lắc đầu. Đôi mắt ướt lệ, trông nàng đáng thương vô cùng. Tôi định đem Vy ra để làm bình phong che chắn cho mình để khéo léo từ chối tình cảm của Thanh tra, tôi biết, tôi biết chứ, nếu tôi tham lam, thì tôi có thể sẽ mất tất cả.

Nhưng anh em ạ, đàn ông chúng ta là một giống loài tham lam và ao ước được sở hữu, đặc biệt đứng trước những người con gái đẹp, tôi cũng chỉ là một người bình thường. Người ta nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân là như vậy.

Thanh tra tự nhiên khóc thút thít, làm tôi mủi lòng kinh khủng. Tôi dỗ mãi bảo có gì đâu mà khóc, rồi nói nàng như dở hơi, tự nhiên lại khóc. Thanh tra im lặng. Rồi đột nhiên em lại ôm chặt lấy tôi. Nàng nói lí nhí khiến tôi mãi mới nghe ra.

– Em yêu anh, em thật sự rất yêu anh.

Tôi không biết Thanh tra phải thực sự dũng cảm như thế nào thì một người bạn thân của tôi mới dám nói ra những từ ấy trước mặt tôi ngày hôm nay. Tôi cũng vòng tay ôm lấy nàng và thì thầm hỏi:

– Em yêu anh, em yêu anh từ bao giờ?
– Từ khi còn nhỏ, em đã luôn thích anh, nhưng anh chỉ coi em là một người bạn, em cũng đã từng nghĩ như thế, em cũng đã có những mối tình, nhưng em biết nếu cố chấp đến với người khác, sẽ chỉ là sự lừa dối tình cảm sâu thẳm bên trong em mà thôi. Những người đến với em, họ chưa bao giờ tôn trọng em, quan tâm, bảo vệ em như anh đã từng.
– Em nói yêu anh, vậy tại sao còn giới thiệu Vy cho anh? – Tôi hỏi.
– Vì em hiểu những gì bố mẹ anh, gia đình anh mong muốn về một người vợ tương lai của anh, nên em giới thiệu Vy cho anh, em hy vọng anh và Vy sẽ tiến đến hôn nhân, để em có thể quên được anh và cũng để em có thể bắt đầu một tình yêu mới cho bản thân mình. Anh yêu Vy, em biết từ lâu rồi, em có nhiều nguồn thông tin mà, làm sao giấu được em. Nhưng em thực sự thấy khó chịu khi anh yêu Vy, em không đủ mạnh mẽ để gạt bỏ tình yêu dành cho anh, để bắt đầu một mối quan hệ khác. Hôm nay, nói ra được những điều này với anh, em cũng thấy nhẹ lòng hơn.

Thanh tra vẫn ôm chặt tôi, em nói tiếp:

– Sau hôm nay, anh quên những gì em nói đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, em không