Câu chuyện gia đình
Ngày ấy tôi chỉ là một thằng nhóc mới lớn, chưa hiểu được sự tuyệt vọng của một cuộc hôn nhân thiếu thốn tình dục. Tôi đã không hiểu sự thiếu thốn ấy có thể thay đổi một người nhiều thế nào. Giống như một người bị bỏ đói nhiều ngày, họ có thể làm bất kỳ điều gì để có cái ăn. Huống hồ gì mẹ tôi đã thường xuyên bị “bỏ đói” tình dục suốt ngần ấy năm sau khi cưới cha tôi.
Bởi vì không hiểu, nên lúc ấy tôi đã trách mẹ tôi rất nhiều. Trách vì sao bà không thể là một người vợ hiền, một người mẹ đảm đang, dành cả cuộc đời quanh quẩn trong nhà chăm sóc chồng con. Tôi cũng trách cha tôi đã quá nhu nhược và yếu đuối, để vợ mình ngã vào vòng tay của thằng khác. Mỗi đêm khi tất cả đã chìm vào tĩnh mịch, nghe tiếng càm ràm của mẹ về cha từ phòng bên cạnh, tôi cảm thấy như mình cũng có lỗi trong chuyện này. Tôi muốn giúp cha giành lại mẹ từ tay thằng Hiếu. Tôi muốn gia đình ba người chúng tôi vẫn hạnh phúc như những ngày xưa.
Rồi những ngày hè của năm học cũng đến!
Không đi học, thằng Hiếu hầu như ngày nào cũng ghé quán cà phê của mẹ tôi. Chiều tối nó còn thường xuyên được mẹ tôi mời qua nhà ăn cơm, có hôm còn ngủ lại. Tôi thấy điều này không ổn nên đã nhiều lần vô tình hay cố ý đánh tiếng với cha tôi, bảo ông nên lên tiếng để thằng Hiếu hạn chế qua lại nhà mình. Nhưng ông chỉ ậm ừ rồi bảo thêm người cũng vui nhà vui cửa. Có lẽ cha thấy mẹ tôi có vẻ dễ chịu và thoải mái hơn khi có thằng Hiếu tới chơi, nên ông cũng không muốn làm mẹ tôi phật ý.
Đúng là tôi chưa bao giờ thấy mẹ vui vẻ và hạnh phúc như vậy. Ngày trước bà không cằn nhằn và khó chịu ra mặt với cha tôi, nhưng bà cũng chỉ là một bà nội trợ buồn bã. Bây giờ bà có sức sống hơn hẳn. Ăn mặc, chải chuốt điệu đà hơn, cứ như là cho tình nhân ngắm vậy. Tối trước khi đi ngủ, tôi còn phải nuốt nước miếng với những bộ đồ ngủ sexy bằng lụa mỏng tanh của mẹ để lộ lấp ló đôi bồng đào và bờ mông căng mọng của bà.
Chiều hôm ấy ở nhà làm bài tập xong, tôi tắm nhanh một cái cho mát người rồi lon ton ra quán phụ cha mẹ. Ra đến nơi thì thấy thằng Hiếu và đám bạn đá banh của nó đã ngồi chễnh chệ ngay giữa quán nói cười với mẹ tôi, còn cha tôi thì đang bên trong làm nước. Cả đám đứa nào cũng nhễ nhại mồ hôi trong bộ đồ thun đá banh.
Thằng Hiếu thấy tôi thì hất càm coi như chào. Tôi cũng gật gật đầu rồi quay qua chào mẹ. Cũng như mọi hôm, mẹ tôi đang diện một chiếc váy bó sát người cao ngang gối. Tôi đi ngang bà để vào trong phụ cha. Mùi nước hoa thoang thoảng khiến tôi nao nao. Hình như tôi chưa từng thấy mẹ tôi xài mùi nước hoa này. Chợt bắt gặp một chai nước hoa tinh xảo đắt tiền trên bàn, tôi vui mừng quay qua hỏi cha:
– Cha mới mua tặng mẹ cha nước hoa hả? Cha mẹ lãng mạn thật!
Cha tôi ngượng ngùng đáp:
– Đâu có. Thằng Hiếu đem qua tặng mẹ con đó! Nó còn nói đây là dòng nước hoa đang được ưa chuộng nhất gì đó. Cha làm gì biết mấy vụ này.
Tôi nghe mà như không tin vào tai mình, quay qua nhìn cha mình trân trối. Ông cũng vờ quay đi tránh ánh nhìn của tôi.
– Cha. Con nói cái này…
– Ừm hử? – Cha tôi lơ đãng đáp.
– Con thấy thằng Hiếu nó hình như cố tình tiếp cận mẹ có ý đồ xấu đó cha. Hay mình…
– Cha pha xong cà phê rồi nè! Con bưng ra bàn thằng Hiếu dùm cha nhe!
Lời tôi chưa kịp nói hết thì đã bị cha cắt ngang. Tôi chỉ biết lắc đầu bưng mấy ly cà phê ra bàn cho tụi thằng Hiếu.
Vừa ra đến nơi tôi đã nghe giọng thằng Hiếu và mấy thằng bạn của nó chọc ghẹo mẹ tôi:
– … Thím đúng là trẻ đẹp thật. Con không tin thím là mẹ bạn Thiện luôn đấy!
– Chứ gì nữa! Nhìn thím cứ như gái 18 ấy. Mà con gái bây giờ đứa nào cũng lép xẹp. Phải như thím, mông ra mông, vú ra vú thế này mới sexy.
– Mấy đứa cứ chọc thím không à. – Tôi ngạc nhiên thấy mẹ mình không hề cảm thấy phản cảm trước những lời nhận xét hơi tục tĩu của tụi nó. Thằng Hiếu còn dẻo miệng thêm vào:
– Tụi con nói thiệt. Sau này chỉ ước gì có được một người vợ như thím. Con còn cưới được vợ như thím thì ngày nào cũng sẽ chăm sóc để ẻm sung sướng từ phòng khách lên tận trên giường. Haha…
– Chăm sóc hay hành hạ người ta. – Mẹ tôi đáp rồi cả đám cười lên thích thú.
Tôi thấy chủ đề câu chuyện có vẻ hơi nhạy cảm rồi nên hắng giọng một cái rồi bước ra đặt mấy ly cà phê xuống bàn. Ấy vậy mà tất cả vẫn vui vẻ trò chuyện không ngó ngàng gì đến tôi, xem tôi một người bồi bàn thật sự. Thấy tôi đứng lúng túng bên cạnh, không ai có ý định bảo tôi ngồi xuống nói chuyện chơi, mẹ tôi quay sang bảo:
– Con vô kêu cha đưa tiền đi qua chợ mua thêm trái dưa leo với nửa ký thịt nạc. Chút Hiếu qua nhà mình ăn tối đó con.
Tôi chưa kịp lên tiếng thì một thằng trêu:
– Có thằng Hiếu qua chơi rồi cô còn kêu Thiện mua dưa leo làm chi! Thằng Hiếu có trái dưa vừa dài vừa to, ăn no sình bụng luôn đó cô!
– Thằng quỷ nhỏ này!
Nó nói vậy mà mẹ tôi lại tít mắt cười. Tôi bắt gặp bà c&ogra