Chị Thủy hàng xóm
Khuya rồi, đã khuya lắm rồi, tôi vẫn đứng ngoài ban công, tôi đã uống lon bia thứ 3 rồi, tôi không sao ngủ được, muốn mượn men bia giúp tôi chìm vào giấc ngủ nặng nề, vậy mà đến lon thứ 3 vẫn chưa thấy buồn ngủ, lại cầm lon bia lên uống, dòng nước lạnh ngắt, đắng đắng chảy vào miệng, cuống họng tê dần, gió đêm thổi từng đợt lạnh giá, toàn thân rét run lên, nhưng tôi không muốn vào nhà, đêm nay, tôi cô đơn quá, nỗi buồn vẫn ở bên tôi, tôi đang nhìn sang nhà chị, cảm giác mất mát, uất hận, giờ này thì chắc chị ngủ rồi, nhà tối om, chị đang trong vòng tay ai kia…
Trong đêm đen, nghĩ đến cảnh người con gái mình thích đang nằm trong tay kẻ khác, mình biết rõ điều đó, lại chỉ cách có 2 căn nhà, đau đớn, chán nản, pha thêm sự ghen ghét, hồi đầu cũng thế nhưng tôi đâu có nghĩ nhiều thế, vậy sao hiện giờ tôi lại có cảm giác này, tôi đã quá yêu chị rồi, phải không, cố an ủi bản thân, dòng bia đắng trôi xuống như nghẹn ở cuống họng, đôi mắt đã bắt đầu nặng trĩu, đầu lâng lâng, toàn thân run lên vì từng đợt gió, ném lon bia ra ngoài đường, cười khẩy 1 tiếng, tôi bước vào nhà, ngủ thôi, mai còn đón Linh đi thể dục, lúc nãy đã hứa với nó rồi, hình ảnh Linh lúc tạm biệt mơ mơ màng màng hiện về, làm dịu đi lòng tôi, tiếng em thì thầm, nói rằng rất vui khi được đi cùng tôi, cảm ơn tôi vì tối nay, tiếng em cười tinh nghịch hẹn sáng mai tôi đến đón. Nhắm nghiền đôi mắt, hơi thở nặng nhọc, ngủ thôi, ngủ thôi.
Tôi mơ mơ màng màng, đầu nặng trĩu, tôi nhớ có nghe tiếng gì đó kêu tít tít, rồi tôi nhớ tôi làm gì đó, rồi không thấy kêu nữa, tiếng chuông đt vang lên, nhưng đầu tôi nhức quá, toàn thân ê ẩm, tôi không nhấc nổi điện thoại, mơ màng trong cơn mê, cả người lạnh run lên, tôi co ro trong chiếc chăn mỏng. Tiếng con gái gọi tên tôi lanh lảnh, rồi lại tiếng điện thoại reo ầm ĩ, tôi mặc kệ hết thảy, không muốn nhúc nhích nữa, bây giờ là mấy giờ rồi, tôi mệt quá, rồi tiếng cửa phòng mở, tiếng mẹ tôi la thất thanh, tiếng bước chân ai đó chạy ầm ầm trên cầu thang, tiếng ai đó nói chuyện văng vẳng bên tai, 1 bàn tay mát lạnh, mềm mại đặt trên trán tôi, âu yếm vuốt ve khuôn mặt tôi, tiếng con gái gọi tên tôi rõ ràng, rồi tiếng bố tôi ồm ồm, hơi dầu gió xộc vào mũi, cay sè, rồi không gian như yên tĩnh trở lại, tôi thiêm thiếp đi, lại chìm vào giấc ngủ.
Cảm giác có cái gì đó rất sáng đang chiếu vào mắt, khó chịu quá, tôi mở mắt, trời đã sáng rõ từ khi nào rồi, nhìn quanh, đập vào mắt tôi lại là lọ chuyền nước, hơi tý là chuyền nước, bực thật, thấy cả người mệt mỏi, đau nhức, đầu nặng trĩu, ong ong cả lên, thấy Linh đang ngồi trên ghế, nó đang nghịch máy tính, tôi mệt nhọc, chả muốn nhìn quanh nữa, mở mắt nhìn lên trần nhà, mịe, ốm rồi cơ ah, dạo này sao yếu thế nhỉ, mới đêm qua còn tốt mà giờ đã ốm, cảm giác miệng đắng đắng, cổ họng đau rát, khó chịu, mà tôi không thích nằm nữa, trở mình 1 cái, tôi ngồi dậy, Linh giật mình, nó chạy lại nói :
– Dậy rồi ah, cậu bị cảm lạnh đó, mới chuyền nước thôi.
Tôi nhìn nó, chép cái miệng đắng ngắt, cầm cái đầu kim truyền nước rồi rút ra, tiếng Linh hét lên, làm tôi bật cười,nó nhìn tôi như kiểu sinh vật lạ, rồi nó nói :
– Mát đầu ah, sao tự nhiên rút ra, chảy máu rồi kìa.
Tôi rút kim ra, ném vào thùng rác, buộc đầu dây lại, ấn lên vết máu, tôi cười :
– Trời, từ bé tớ đã quen cái này lắm rồi, tớ cứ ốm cái là lại đè ra chuyền nước, khó chịu lắm, cậu đến từ khi nào thế.
Nó chăm chăm nhìn tay tôi, nó bảo :
– Thì sáng nay không thấy cậu đón, gọi điện thì không được, tưởng dám cho tớ leo cây chứ, tớ phi xe đến nhà cậu, mẹ cậu nói cậu bị cảm lạnh, đang nằm trên nhà, tớ lên đây xem sao, rồi mẹ cậu nhờ tớ ở đây trông cậu đó, hì hì.
Có thế mà cũng làm quáng lên, Linh lại nói tiếp :
– Này, đói chưa, ăn sáng đi, mẹ cậu mua cháo để dưới nhà đó.
Tôi làu bàu :
– Lại cháo àh, ghét cháo lắm, cứ ốm là bắt ăn cháo.
Nó xịu mặt xuống, nó bảo :
– Cháo hạt sen với gà đó, mẹ cậu đi tận đâu mới mua được đó, với lại người ta chưa ăn sáng nè, đói muốn xỉu luôn đó.
Tự nhiên nhìn nó, tôi buồn cười quá, hóa ra là đói nên nhắc tôi ăn sáng đây mà, tôi ừm 1 cái, vốn tính xuống nhà ăn, nhưng nghĩ thế nào tôi bảo:
– Vậy cậu xuống hâm nóng rồi mang 2 cái bát lên đây ăn luôn nhé.
Tôi cứ nghĩ nó sẽ dựng ngược lên, rồi kiểu gì tôi chả phải xuống nhà ăn với nó, ai dè nó gật đầu, ngoan ngoãn đi xuống nhà, tôi có chút không quen, chả lẽ tôi ốm nên dễ sai bảo nó thế sao, cười 1 cái rất là đểu, đứng dậy vươn vai, chờ “hầu gái” lên phục vụ, cả người vẫn thấy đau nhức, nhưng mà thấy đỡ đỡ hơn rồi, đi đi mấy vòng cho tỉnh táo, ngó ngó cái màn hình máy tính xem nó đang đọc cái gì, á à, tôi ngó kỹ mấy cái tab trên thanh firefox, toàn thấy là tình yêu tuổi trẻ với mấy kiểu tâm lý tuổi teen, đúng là bọn con gái có khác, toàn thích tìm hiểu trước chuyện tình cảm, đọc cho lắm vào rồi lúc thành người trong cuộc có nhớ cái gì đâu, toàn cư xử như là mát đầu vậy, chả bù cho tụi con trai, thích tìm hiểu mấy cái thực tế hơn nhiều, như là lúc lâm trận nên thế nào, tâm lý nàng lúc lâm trận …. tóm lại là toàn lúc lâm trận, còn vấn đề tình cảm thì cứ đến đây hay đến đó, đọc trước làm cái quái gì cho nặng đầu.
Nghe thấy tiếng bước chân, chắc nó đang lên, tôi giả vờ lên giường ngồi, tỏ ra uể oải lắm, nó lăm lăm đi lên, bê cái khay trắng, ở trên là 1 cái cặp lồng nhôm, 2 cái bát và 2 cái thìa với lọ gia vị. Xem ra nó rất chu đáo, không quên cái gì cả, tay còn kẹp thêm cả cái khăn nữa chứ, nhìn dáng vẻ nó tận tâm thế tôi thấy vui vui, nó khom người, đặt cái khay xuống, đưa cánh tay lên lau mồ hôi, giờ tôi mới để ý, chắc nó loay hoay dưới bếp nên nóng, trán nó lầm tấm mồ hôi, thấy mà thương thương.
Linh quay sang nhìn tôi cười mỉm :
– Đợi có lâu không, tớ cố làm nhanh để mang cho cậu đó .
Rôi nó đưa cái khăn cho tôi, kêu tôi lau mặt, dáng vẻ rất chi là đáng yêu, luôn luôn mỉm cười với tôi, “chà chà”, tôi thầm nghĩ “ tự nhiên hôm nay cho leo cây mà đáng yêu dễ sợ luôn, lại rất ngoan nữa chứ, yêu quá cơ” nhìn cái lưng của nó loay hoay sắp xếp, nó đang mặc đồ thể dục, cái áo trắng lấm tấm mồ hôi, mái tóc buộc cao đang đung đưa, đôi chân dài trắng trẻo, cái quần đùi ngắn ngũn không che được cặp đùi trắng nõn,
Tôi ngó ngó xem nó đang làm cái gì, thấy nó đang cận thận múc 2 bát cháo, đang tỏ ra rất là khoái chí khi nhìn bát cháo, tự nhiên tôi thấy muốn trêu nó, nó ngoan quá tôi thấy không quen, tôi uể oải kêu :
– Mệt quá Linh ơi, nhức khắp cả người này, không nhấc tay lên được.
Linh quay lại nhìn tôi, tay cầm bát cháo, bát cháo nóng hổi đang bốc khói nghi ngút, chắc chắn là cô nàng đã cố ý hâm nóng lại cho tôi, Linh đặt bát cháo xuống cạnh tôi, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên chán tôi, khẽ áp lên, môt cảm giác mềm mại, mát lạnh của da thịt con gái, rồi Linh nhìn tôi, khẽ cầm cái khăn mặt, gấp đôi lại, rồi dịu dàng lau mặt cho tôi, chiếc khăn mang theo hơi nước khẽ áp lên mặt, tôi há hốc mồm, tôi không thể tin được, quá là ngạc nhiên, Linh của tôi đây sao, Linh mà tôi quen đây sao, đôi mắt em nhìn tôi, cận thận di chuyển chiếc khăn khắp mặt tôi, đôi mắt em không còn vẻ tinh nghịch nữa, mà là 1 vẻ quan tâm, trìu mến, chăm sóc nhìn tôi. Khẽ ngậm miệng lại, chép chép, cổ họng hơi tê khi nuốt nước bọt, chớp chớp mắt xem có đúng là đã tỉnh hẳn chưa hay là đang ngủ mê.
Linh khẽ quay người, rắc lọ ớt bột lên bát cháo cho tôi, em biết tôi thích ăn ớt bột với cháo, đặt cái thìa lên trên bát, nhẹ nhàng bảo tôi ăn lẹ lên cho ra mồ hôi, rồi quay người múc bát khác, tôi ngó ngó, ngán ngẩm nhìn bát cháo, thôi, đành phải ăn vậy, lại ngó sang thấy Linh đang lăm lăm cầm thìa , chắc định chạy ra bàn máy tính, tôi bảo :
– Mệt muốn chết này, không nhấc được tay sao mà xúc cháo ăn được chứ.
Linh xoay người nói :
– Không ăn được cũng cố mà ăn đi chứ, con trai gì mà yếu vậy.
Tôi nhìn nó :
– Linh này, Linh ơi, Linh ngoan, ra đút cho tớ ăn với, tớ mệt muốn chết này.
Nó giơ cái tay cầm thìa lên kiểu đe dọa, chăm chăm nhìn tôi, môi mím lại, nó bảo :
– Cái gì, nằm mơ ah, đừng có hòng người ta đút cho, ăn nhanh nhanh lên, người gì mà như con gái thế.
Hic, cuối cùng cũng lòi cái đuôi ra, chắc là lúc nãy mình hoa mắt nhìn nhầm, giờ nó mà chịu đút cho mình, mình lại tưởng đã cưới nó làm vợ rồi chứ, cầm bát cháo nóng, uể oái cầm cái thìa, tôi rất là ghét ăn cháo, chỉ thỉnh thoảng lắm mới ăn cháo gà mà thôi, ấy thế mà Linh cũng biết rằng tôi ăn cháo là phải có ớt bột, cầm bát cháo lượn lờ khắp phòng, ngó ngó xem nó vừa ăn vừa lướt nét, thấy nó chỉ thổi phù phù mấy cái rồi ăn luôn, trông rất cho là ngon lành, sao mình ăn thấy vừa nóng, nhạt toẹt lại chả có gì ngon nhỉ, mũi tịt nên cũng chả ngửi thấy mùi gì hết, chán quá, có nó ở ngay bên cạnh mà cứ chăm chăm cái máy tính, tôi lại gần nó bảo :
– Linh, mẹ tớ bảo cậu trông tớ chứ không phải là lướt Net.
Nó chả thèm nhìn tôi, nó nói :
– Thì cậu chẳng đang đi đi lại lại đấy thôi.
– Linh, cháo mẹ tớ mua cho tớ ăn mà, sao cậu lại cũng ăn luôn thế.
– Đứng có mà nói linh tinh, bác nói mua cho cả tớ, còn nhiều lắm mà.
– Linh, rớt cả ra bàn phím rồi kia, lau đi
– Làm gì có, đừng có nói vớ vẩn
– Cậu không thấy là cậu đang rất vô ý ah.
– Vốn thế mà, giờ mới biết ah.
Gớm, nói thế mà vẫn không lôi được nó ra khỏi màn hình máy tính, chả quan tâm gì mình cả, tôi hậm hực, lâu rồi không trêu nó.
– Ê, bỏ cái chân xuống ghê cái coi nào
– Ê kìa, đó đó, rớt tý cháo ra bàn kìa, đó đó, lau đi….
– Trời ơi, cái tay, mới dính tý cháo lại cầm con chuột kìa.
– Này này, đừng có nhìn tớ vậy, đang yếu tim, ngất ra đó thì làm sao.
– Kìa, tý cháo dính lên mép kìa, đó đó, sang trái, đó, trời ơi, …Á ôi….đang ốm đó, đánh đau quá vậy.
– Thôi thôi, tớ chạy mà làm đổ cháo là cậu dọn đó nha.
Tôi cười hì hì, ngồi bệt xuống giường, Linh đứng chằm chằm nhìn tôi, đang thở hồng hộc, tay nó vẫn đang cầm cái thìa, nãy tôi mà không nhanh chân, chắc ăn mấy cái thìa vô đầu quá, nhìn nó mà buồn cười, tôi xúc lẹ mấy miếng cháo vào miệng, ăn nhanh không nó lại lùa thì khốn, Linh tức lắm, thấy tôi cứ đá đểu chuyện nó ăn uống, nó chả thèm nhìn tôi nữa, hậm hực ném cái thìa vào cái bát cháo đã hết từ khi nào, chắc nó đói thật, ăn tý là hết bát cháo rồi.
Nó ngồi xuống ghế thở hổn hển, bờ ngực cao nhấp nhô theo tiếng thở, lấm tấm mồ hôi, có vẻ như là đang rất ấm ức, tôi càng nhìn lại càng khoái trá, tôi bảo :
– Thôi ăn nốt đi cho gà nó đi nguyên con.
Rồi tôi cười cười xúc thêm thìa cháo cho vào miệng, nhìn đều nó, nó liếc mắt nhìn tôi, nó bảo :
– Chả thèm ăn nữa, cái đồ xấu bụng, mất cả buổi sáng rồi bị thế này đây.
Tôi lại càng buồn cười, để im đi ai người ta trêu, người ta bệnh đang chán mà cứ dán mắt vào cái màn hình máy tính, tôi vừa ăn vừa nói ngụ ý là muốn cho nó nghe thấy :
– Trời ơi, cháo ở đâu mà ngon ghê ta, thế mà có người lại còn chê.
Tôi liếc liếc nhìn nó, thấy nó không phản ứng gì, tôi khoái lắm, lại tiếp :
– Thôi, dở mồm thì ăn luôn đi, cứ làm khách hoài.
Liếc nó lần nữa rồi cười đều, lần này thì bị nó bắt gặp, tôi cúi đầu xuống vẻ ăn năn, tự nhiên thấy nó đứng lên, tôi ngước lên nhìn, bỏ mẹ, nó tức thật rồi, nó lườm tôi, môi cong lên, nó hậm hực nói :
– Tớ về đây, cậu ở đây mà ăn nốt cháo, không thèm nữa.
Rồi đi thằng ra cửa, mặt cúi gầm đi xuống nhà, tôi ngẩn cả người, ơ chết rồi, hơi quá rồi, tôi vội bỏ bát cháo chạy xuống, tôi túm lấy tay nó kéo lại, tôi nhìn nó, tôi nói :
– Ơ giận thật đấy ah, tớ đùa chút thôi mà.
– Đùa cái gì mà đùa, không thèm nữa, tớ về nhà cho sướng, đỡ phải ở đây nghe cậu nói này nói nọ.
Linh vùng vằng rút tay ra, nhưng tôi nắm chặt hơn, tay kia cầm luôn tay còn lại của nó, không cho dãy nữa, tôi nhìn nó tôi bảo :
– Tớ đang ốm chưa khỏi, bố mẹ chưa về, nhỡ có bị làm sao thì biết thế nào.
Nó lườm tôi, bĩu môi :
– Thôi đi, cậu có làm sao đâu, chỉ có tớ ở đây thêm là sẽ thành người ốm thôi.
Tôi giả vờ rất nghiêm trọng, nắm tay nó dí lên chán, lên má mình, tôi nói :
– Này, này, đó , thấy chưa, vẫn đang nóng hầm hập đây này, tớ chưa khỏi mà.
Thật ra là do mới chạy nên người nóng toát mồ hôi mà thôi, do tôi ốm nên chắc mẹ tắt máy lạnh, chỉ bật cái quạt cho thoáng. Thấy nó ngần ngừ không nói gì, tôi mỉm cười đắc thắng đến 8 phần, tôi cười hì hì nói :
– Thôi nào, ở lại thêm với tớ đi, tớ đang ốm, chán lắm, cảm ơn cậu sáng nay đã đến, rồi còn chơi đùa với tớ nữa, ấy, đừng nhìn kiểu thế, tớ sợ lắm, tớ nói thật đó, giờ tớ thấy đỡ nhiều rồi, lúc mới dậy thật sự là rất mệt, nhưng có cậu tớ cảm thấy thoải mái hơn nhiều, giờ cậu về, mình tớ biết làm thế nào, đi mà, đừng về mà , được không.
Tôi cầm tay nó lúc lắc, tỏ vẻ rất đáng thương, nó lườm tôi :
– Không được trêu tớ nữa đâu đó.
– Ừhm, được rồi, đi lên đây, tớ biết cậu vẫn đang đói, tớ múc nốt cháo cho mà ăn.
Tôi cười hì hì, thế là xong, kéo tay nó lên phòng, Linh ngoan ngoãn đi theo tôi, không nói năng gì cả.
Tôi kéo Linh ngồi xuống ghế, tủm tỉm cười, múc thêm cho Linh bát cháo, tôi biết chắc sáng nay dậy sớm, lại chưa ăn gì đến tận bây giờ nên đói là phải, ấy thế mà còn ra vẻ lắm, tôi dỗ mãi mới chịu ăn, chẳng qua là tôi thương con gà thôi, muốn cho nó được yên nghỉ nguyên hình hài 1 chút, Linh khen chưa bao giờ được ăn cháo ngon như thế, tý về phải hỏi xem mẹ tôi mua cháo ở đâu để sau nó cũng qua đó mua, tôi chỉ cười không nói gì cả, gớm, lúc đói thì mầm đá cũng ngon hết, nhìn em ăn mà tôi thấy vui vui, tôi muốn nói cảm ơn em đã ở bên chăm sóc tôi, tuy chỉ là 1 chút nhưng tôi cũng hiểu được tấm lòng em như thế nào, nhưng dường như nói thế thì khách sáo quá, cố ăn cho xong, tôi mom mem lại gần, tôi bảo :
– Này, ở nhà tớ có 1 quy định đó là ai ăn sau cùng người đó rửa bát, tớ ăn xong rồi đó, hì hì.
Tôi nhìn nó cười rất chi là đểu, Linh cong môi lên, bật luôn :
– Còn lâu á, nãy tớ xuống hâm nóng rồi bê lên đây còn gì.
– Thôi, cứ ăn đi, để thằng ốm này rửa bát cho vậy.
Tôi lẩm bẩm, nó ngớ người rồi nhìn tôi nghi hoặc, rồi cũng gật đầu nói :
– Thôi được rồi, lần này thôi đó.
Tôi cố bịt mồm để khỏi cười phá lên, chứ lộ ra là chết ah nha, thấy nó không nói thêm gì nữa, tôi biết thế là xong rồi, uể oải ngồi bên cạnh Linh, ngó ngó xem nó đọc cái gì, mũi tịt nên tôi chả ngửi được gì mặt dù đã ghé sát bên tóc nó, được 1 lát thì Linh đưa tôi 2 viên thuốc, nói là mẹ tôi dặn ăn xong thì kêu tôi uống rồi nó bê khay đồ ăn xuống, tôi nhìn theo dáng người nó, tôi nói với theo :
– Mang theo 2 lon bò húc lên luôn nhé.
Tiếng nó ở dưới vọng lên :
– Biết rồi.
Nó ngoan thiệt đó, tự nhiên thấy yêu quá cơ, bảo gì cũng nghe hết, cũng may hôm nay có Linh sang, đỡ phải đi đi lại lại, ngồi vào máy tính, nghịch nghịch được 1 lát thấy Linh đi lên, tay cầm 1 lon bò húc, tay kia cầm cốc nước lọc có đá. Nó đưa lon bò húc cho tôi, tôi cầm thấy không phải lon nước lạnh, mặt ỉu xìu, tôi hỏi :
– Sao không mang lon nước lạnh cho mình, mà cậu không thích uống nước ngọt àh.
Nó nhìn tôi bảo :
– Thôi đi, ốm mà còn đòi uống nước lạnh, uống thế thôi, tớ không thích bò húc, uống nước lọc là được rồi, tránh ra cho tớ ngồi máy cái coi nào.
Tôi bật lon nước, tôi bảo :
– Ngồi cả sáng chưa chán ah, để tớ n