Gái Gú Việt Nam

Chịch cả cô giáo lẫn mẹ vợ – Tác giả kiehry

Phần 10
Vào mùa hè năm 1980, tôi 23 tuổi và đã làm việc trong một đơn vị ở Bắc Kinh được hai năm. Mẹ tôi, cô giáo Phương Bích Như, đã 47 tuổi và là giáo viên dạy tiếng Trung tại một trường cấp hai ở Bắc Kinh. Ba tôi có sức khỏe ngày càng tồi tệ, và ông gần như bị liệt dương chứ đừng nói là có thể làm tình với mẹ.

Tôi không biết có phải do đầu óc tôi có vấn đề hay không mà mẹ tôi trông như chỉ mới ngoài ba mươi tuổi. Mẹ tôi có một vẻ đẹp của một người phụ nữ trưởng thành điển hình. Mặc dù bụng mẹ hơi to và phồng lên vì tích mỡ nhưng đít mẹ lại ngày càng to hơn. Cặp vú to lớn của mẹ cũng nở nang hơn, nhưng có hơi chảy xệ.

Tuy nhiên, không điều nào trong số này ảnh hưởng đến ham muốn tình dục của tôi đối với mẹ. Ngược lại, tôi cảm thấy mẹ tôi ngày càng đầy đặn và trưởng thành hơn, trông càng hấp dẫn tôi hơn. Làn da của mẹ vẫn rất trắng trẻo, lồn mẹ vẫn còn rất bót và gợi dục. Mỗi lần nhìn thấy mẹ là tôi lại thèm muốn chinh phục cơ thể mẹ. Dù gì đi nữa, sự kích thích loạn luân do giao hợp với mẹ ruột của chính mình là thứ mạnh hơn bất kỳ loại giao hợp nào khác!

Đứa con sáu tuổi của chị Ba tôi, Tiểu Tuệ, thường xuyên ở nhà chúng tôi. Chỉ cần có bà ngoại nó ở nhà là nó sẽ làm phiền bà cả ngày. Do đó trừ khi đêm khuya, tôi hiếm khi có cơ hội được đụ mẹ tôi.

Một ngày đầu tháng Bảy, tôi đi công tác hơn nữa tháng.

Khi trở về, Tiểu Tuệ đang ở nhà vì nghỉ hè. Mẹ tôi cũng đang nghỉ ngơi ở nhà trong kỳ nghỉ hè. Tiểu Tuệ quấy rầy bà ngoại nó suốt ngày, thậm chí còn đòi ngủ với bà vào ban đêm. Tôi đã không được làm tình với mẹ tôi hơn mười ngày rồi. Thật là bực mình, tôi nghĩ đến chuyện đó mà chẳng làm gì được.

Vào một đêm, cặc tôi cứng đến không thể chịu nổi, và khi tôi đang đau khổ vì không thể làm gì thì chợt nghĩ ra một điều từ một chuyến công tác. Nhiều năm trước, tôi đã đụ mẹ bên bờ sông ở xóm núi. Vậy là tôi nghĩ đến việc xin nghỉ phép để cùng mẹ về thăm ba nuôi của tôi ở miền Nam, để tôi có cơ hội được ở bên mẹ.

Sáng hôm sau, khi tôi nói với ba mẹ về những suy nghĩ của mình, họ đều đồng ý. Dù sao thì khoảng tám năm trước, ba nuôi của tôi, Lưu Văn Lũng, đã viết thư vào năm thứ ba sau khi hai mẹ con tôi về Bắc Kinh rằng ông đã khỏi bệnh và kết hôn với một góa phụ, bà ấy có một đứa con gái. Trước chuyến công tác của tôi, ba nuôi cũng gửi cho chúng tôi một bức thư, nói rằng ông đã già và rất nhớ chúng tôi. Vậy là hai ngày sau, hai mẹ con tôi lên tàu hỏa đi về phía nam.

Sau chuyến đi kéo dài ba ngày, chúng tôi cuối cùng cũng đặt chân trở lại quê hương và đến ngôi làng nhỏ trên núi ở phía nam vùng Tương Nam.

Người cha nuôi 67 tuổi của tôi rất vui mừng khi gặp chúng tôi. Ông rõ ràng đã già, nhưng mẹ Hai của tôi (vợ của ông, vì ba nuôi tôi thứ Hai nên tôi gọi bà là mẹ Hai) tên là Lý Nguyệt Quyên chỉ mới 38 tuổi, có dáng người trung bình. Mặc dù bà ấy chỉ là một thôn nữ, tay chân có hơi thô, nhưng nhìn kỹ vẫn có chút nhan sắc.

Mặt và cổ của mẹ Hai tôi có màu da hơi tối hơn do nắng gắt, nhưng từ đường viền cổ áo không cài khuy của bà thì tôi có thể thấy vú bà trắng trẻo và đầy đặn. Đánh giá từ sự phồng lên của bộ ngực, tôi nhận thấy vú mẹ Hai khá to, và chắc phải to hơn vú của mẹ tôi.

Mẹ tôi, Phương Bích Như, thậm chí còn lớn tuổi hơn mẹ Hai tôi, nhưng mẹ tôi là một người phụ nữ trưởng trung niên khá dễ thương. Điều đó khiến tôi thậm chí muốn nhập vào cơ thể của mẹ.

Em gái tôi (con gái của mẹ Hai) tên là Lệ Hồng, cô ấy hóa ra cũng là một cô gái xinh đẹp, nhưng chỉ mới 15 tuổi.

Ba nuôi và mẹ Hai của tôi giết một con gà và mua thịt thết đãi hai mẹ con tôi rất nhiệt tình. Mẹ tôi đưa cho ba nuôi tôi 200 nhân dân tệ. Ông rất vui mừng và nói rằng mình đã tu phước trong kiếp trước. Đêm đó, tôi và mẹ cảm thấy mệt mỏi vì cuộc hành trình nên đi ngủ sớm.

Trưa ngày hôm sau, tôi nói với ba nuôi rằng tôi muốn đi chợ ở Tiểu Từ, cách làng 8 dặm. Ba nuôi mỉm cười và nói:

“Con cứ đi đi! Ba không thể đi cùng con với mẹ con được, chân ba vẫn còn yếu! Dù sao thì con cũng quen thuộc chỗ đó mà. Nó không thay đổi gì nhiều, chỉ là có bán thêm một số mặt hàng. Đi chơi với mẹ con đi!”

Hai mẹ con tôi đến Tiểu Từ và sớm trở về. Thực sự tôi không thấy vui chút nào, có lẽ do tôi đã lớn và thấy nhiều thứ hơn ở Bắc Kinh.

Trên đường về nhà, khi đi dọc bờ sông, tôi nói với mẹ tôi:

“Mẹ ơi, tám năm trước mẹ con mình bên bờ sông nhỏ này đã xảy ra chuyện gì, mẹ còn nhớ không?”

Mẹ tôi d