Chống quân Nguyên Mông
Thời Trần Nhân Tông, năm Thiệu Bảo thứ sáu (1284), là năm thứ năm kể từ khi đại hãn Hốt Tất Liệt tiêu diệt Nam Tống. Bấy giờ là giữa tháng chạp, không khí khô lạnh khiến ai nấy chỉ muốn trùm chăn ngủ thêm một chút. Những con đường yên tĩnh giá lạnh đến nỗi người đi nghe rõ mồn một tiếng tim đập của mình.
Một người, mười người, trăm người, hàng vạn người tụ tập lại, rất đông trước hoàng thành. Ai nấy hưng phấn lạ thường, xôm xao bàn tán, nhưng đi có trật tự, lề lối. Hàng ngàn chiếc kiệu được trai tráng khênh về, ai nấy đều cúi đầu cung kính. Hàng vạn cụ già được con cháu nâng đỡ, bước ra từ kiệu, đám đông cung kính vái chào các cụ. Người tụ tập về trước cửa Dương Minh đông nghìn nghịt, dễ có mấy trăm ngàn người.
Bốn vị tướng trẻ đứng trên cổng hoàng thành, dõi mắt nhìn xuống đám người. Vị tướng trẻ nhất nói:
– “Thánh thượng sắp đến chưa nhỉ?”
Vị tướng đứng cạnh mắt phượng mày ngài, khí thế hùng hổ, không giận tự uy, xem ra là người lớn tuổi nhất, nói:
– “Sắp rồi. Hôm nay là nghị Diên Hồng để vua tôi Đại Việt ta hỏi thăm tất cả bô lão trong nước, xem ý chí thế nào. Thát tử đã mang 40 vạn quân vượt ải Khả Ly ở Lạng Sơn, ngày mai anh em chúng ta sẽ ra trận chống giặc.”
Vị tướng đứng giữa nói:
– “Đúng vậy. Quan Long, Tiêu Long, Kiều Long, hôm nay là ngày cuối cùng anh em ta gặp mặt. Ngày mai mỗi người một lộ, biết khi nào gặp lại!”
Quan Long nói:
– “Ngọc Long, gở cái mồm vừa thôi! Anh em ta là dòng dõi thần nhân thiên tướng, mang thần công trong người, làm sao chết được! Ngươi nói bé thôi, ta không muốn thân binh nghe được!”
Tiêu Long trẻ nhất, lơ đễnh nói:
– “Quân dân Đại Việt ta hòa ái đùm bọc, lộ ra thì thế nào? Chúng ta vốn chung một nòi ‘Thần Long’, họ phải đặt chúng ta trong đình thờ, cúng bái hàng ngày mới phải!”
Quan Long trừng mắt:
– “Tiêu Long, ngươi muốn một thân công lực cả đời bị phế bỏ, trở thành phàm nhân hay sao? Lão nhân gia ông ta nghiêm khắc vô cùng! Ta là huynh trưởng, có trách nhiệm bảo ban các ngươi. Mới có chút võ nghệ đã huênh hoang ngạo mạn, ra thể thống gì?”
Nghe tới ‘lão nhân gia’, Tiêu Long liền rụt cổ lại, nói:
– “Đừng a! Anh đừng nói cho cha biết! Ta không muốn thành phàm nhân đâu!”
Kiều Long vội can:
– “Giặc chưa tới đã huynh đệ tương tàn, không tốt lắm đâu. Em nghe anh em đại tướng họ Đỗ, Đỗ Vĩ và Đỗ Hựu đã bị bắt giết ở Khải Ly. Họ vốn là danh tướng, cầm 5.000 tinh binh đóng nơi hiểm yếu, sao lại dễ thua đến thế?”
Quan Long nói:
– “Được. Tạm tha cho Tiêu Long. Bên ta có danh tướng, bên địch lại có thần tướng! Tên quốc sư Thát tử và con trai hắn Lý Bang Hiến đánh đâu thắng đó, 5.000 tinh binh sao cự nổi 10 vạn quân?”
Tiêu Long nói:
– “Gọi hắn là quốc sư là quá tôn trọng hắn rồi. Tên tà thần đó bán nước cầu vinh, ta chỉ muốn băm vằm hắn thành muôn mảnh mà thôi!”
Ngọc Long cười mà như không cười, nói:
– “Tiêu Long, ngươi còn nhỏ tuổi, tâm cảnh chưa đến nơi đến chốn. Sát tâm quá thịnh, trên chiến trường gặp phải cường giả Siêu Thần Nhập Hóa như hắn chỉ là đưa đồ ăn mà thôi!”
Tiêu Long bực tức, nói:
– “Huynh thì hay rồi, tên gì ẻo lả như con gái, đụng phải hắn đỡ được ba chiêu không? Trong ‘Ngũ Long’ chúng ta, có mỗi huynh là công lực yếu nhất, thật đáng hổ thẹn dòng dõi ‘Thần Long’!”
Ngọc Long cười, búng dây cung một cái, nói:
– “Ta không thích cái tên đó, cứ gọi ta bằng tên hiện tại ‘Địa Lô’ đi, thế nào? Vì không thạo cận chiến nên ta mới luyện công phu ‘Bách Bộ Xuyên Dương’ này, thế gian này có ai bắn tên giỏi như ta?”
Tiêu Long nói:
– “Có cha của chúng ta. Ta từng chính mắt thấy người bắn tên bay hai dặm liền, kết liễu tên Ngột Lương Hợp Thai khốn kiếp, trả thù cho các má má và Hà Bổng bá bá!”
Ngọc Long xụ mặt, nói:
– “Phụ thần thì không tính. Người trên thông thiên văn, dưới tường địa lí, không gì không biết, chỉ có vị lai là không nắm. Thần công ‘Kinh Dương Thần Long’ của người đã đạt tới ‘Thông Thần’, trên đời này chỉ có tà thần mới đủ sức làm đối thủ của người.”
Vỗ vai hai em, Quan Long nói:
– “Mấy năm không gặp, các ngươi đã quên hết giáo huấn của cha rồi. Không được gọi người là thần. Luôn phải điệu thấp, không nói ai biết huyết thống của chúng ta. Không được truyền ‘Kinh Dương Thần Long’ cho người ngoài. Ngươi tự tiện đổi tên, ta đã không truy cứu rồi. Cứ phụ thần nọ, phụ thần kia, người khác nghe được sẽ nghĩ phụ thân của chúng ta ngạo mạn cho bản thân lớn hơn cả hoàng thất, là tội đại bất kính!”
Kiều Long cảm thấy oan ức cho anh, nói:
– “Chỉ tại cha đặt tên quá yêu mến bản thân, toàn là ‘Long’ cả! Nguyễn Ngọc Long, cái tên chẳng ra gái, chẳng ra trai! Anh Minh đổi tên thành Địa Lô, theo hầu Hưng Đạo Đại Vương, muốn giấu huyết thống thì phải đổi chứ sao! Cha của chúng ta ngao du giang hồ nhiều năm, giết vô vàn tên ác tặc, gian thần, cứu sống không biết bao nhiêu lê dân bách tính, là đại anh hùng trong lòng chúng ta, gọi phụ thần để tôn kính, có gì là sai đâu?”
Quan Long nghiêm khắc nói:
– “Về tình là đúng, về lý là sai. Lão nhân gia có muôn vàn bộ dáng, biến ảo tùy ý, cứu nhân độ thế không để lại tên tuổi, người đời gọi là ‘Vô Danh Thần Tăng’. Từ bé ông đã dạy chúng ta phải khiêm nhường, điệu thấp, làm tốt không cần báo đáp. Chỉ tại ba tên quỷ nhà ngươi cứ đòi tòng quân giết giặc, bây giờ ta mới phải trông nom ba đứa bay thế này đây! Hễ nói là cãi!”
Tiêu Long vận công, phất tay một cái, song cánh tay Quan Long mềm dẻo như vòi bạch tuộc, làm thế nào cũng không thoát được, đành nhỏ giọng, nói:
– “Đại ca, tha lỗi cho đệ đi. Cha chúng ta là đại anh hùng, thần nhân giáng trần, nhưng người cổ quái vô cùng, nhiều lúc ta cũng thấy hoang mang!”
Trước khi ra trận đánh giặc mà hoang mang bất định là đại kỵ binh gia. Quan Long nhíu mày, nói:
– “Nói. Sủa la.”
Tiêu Long trừng mắt, nói:
– “Shuohua là ‘nói đi’ chứ không phải đọc là sủa la. Em có phải chó đâu. Em từng hỏi cha vì sao đặt cả sáu anh em chúng ta đều tên Long, người nói ‘độc giả sẽ khó theo dõi’. Đệ chẳng hiểu ra sao cả. Công pháp ‘Kinh Dương Thần Long’ của chúng ta vốn do Lạc Long Quân viết, mọi con dân Đại Việt đều có quyền học tập. Cha lại bắt chúng ta phải giấu đi, là cớ gì? Người rành rẽ thuật rèn đúc, sao lại không đúc tạo thần binh, phân phát cho người Việt? Thần công trong mình, thần khí nơi tay, người Việt sẽ dễ dàng thống trị cả thế giới, tại sao không làm như vậy? Người chỉ truyền cho dân trong nước xăm hai chữ ‘Sát Thát’ lên người mà thôi, có ích chi?”
Quan Long thở dài, nói:
– “Một đêm đầy sao, lão nhân gia ôm ta vào lòng ngắm sao cùng Lục má má, ta cũng hỏi ông những điều này. Lớn lên ta lại quên kể lại cho các ngươi, là lỗi của ta. Thứ nhất, cha viết rất nhiều thiên thư, các ngươi đều đã được đọc. Ông nói cuộc đời chúng ta cũng là một quyển thiên thư, sẽ có rất nhiều rất nhiều thiên thần, bình dân, dị tộc trên các vì sao đọc về chúng ta. Họ là muôn vàn ‘độc giả’, chúng ta là những ‘nhân vật’ trong sách. Đặt tên như vậy để thể hiện tình yêu vô cùng mà ông dành cho các má má, là tên họ ghép với tên ông. Còn có tác dụng giúp các ‘độc giả’ phân biệt chúng ta là con của ai dễ dàng hơn.”
Đám đông bên dưới chợt hò vang như sấm dậy, chùng hô lên “Đánh” đồng thanh, âm vọng khắp kinh thành. Hàng vạn bô lão cùng nói một lúc, người xung quanh cũng theo nhịp, làn sóng tỏa ra khắp cả kinh thành. Mọi người cùng hô “Đánh!” Theo nhịp, ầm ầm rung chuyển cả tường thành.
Quan Long thấy người dần dần tản ra, nói:
– “Lão nhân gia liệu sự thông thần, hội nghị này thăm dò lòng dân, xem ra Đại Việt ta vạn tâm như một, vững chắc không gì phá nổi! Trưng cầu dân ý là việc cổ kim chưa từng có, nay khí thế như thế này, mỗi người ở đây đều sẽ trở thành một người đưa tin, truyền hào khí Đông A của chúng ta đi khắp đất trời! Vua tôi đồng lòng, trên dưới nhất trí, địch ắt bại vong!”
Tiêu Long nói:
– “Anh còn chưa kể hết chuyện của cha, mau nói a, em sắp phải đi yết kiến Chiêu Văn Vương rồi!”
Quan Long gật đầu, nói:
– “Thứ hai, công pháp ‘Kinh Dương Thần Long’ có nhiều tầng cần phá giải, mà không ai giải được trừ lão nhân gia, đó là thiên mệnh. Người phàm đột ngột có thần công, thần khí mà không có tâm cảnh tương ứng, sẽ sinh dị tâm, trở thành ác bá. Nhẹ thì kiêu căng ngạo mạn như Tiêu Long ngươi đây. Nặng thì thành ma đầu họa hại thế gian, giống như tên tà thần Quốc Hùng vậy.”
Một tên thân binh tới bẩm báo, Quan Long lắng nghe, nói:
– “Ba năm trước, Toa Đô dẫn quân đánh Chiêm Thành. Dù đã được Đại Việt điều quân và thuyền chiến sang giúp, Chiêm Thành vẫn bại lạc. Hắn định vòng ngược lên công nước ta. Ta phải theo Chiêu Minh Vương Trần Quang Khải xuôi nam chống giặc. Quân tình khẩn cấp, ta không có nhiều thời gian. Ba em, chú ý lắng nghe.”
Ba người nói “dạ” một tiếng. Quan Long nói:
– “Lão nhân gia dạy lễ nghĩa trí tín, đạo đức làm đầu, là để tâm cảnh chúng ta chịu được thần công. Thử nghĩ xem nếu để tên tà thần Quốc Hùng có được ‘Kinh Dương Thần Long’, hậu quả sẽ thế nào? Thiên cơ chúng ta được đọc cũng vậy. Nếu ai ai cũng biết, thì có còn gọi là thiên cơ? Nếu nhà nhà có thần binh, thì có còn gọi là thần binh không? Lúc đó kẻ nào luyện ‘Kinh Dương Thần Long’ nhanh hơn sẽ leo ngôi bảo tọa, chém giết với kẻ khác cũng có thần công, ân oán tương tranh đến khi nào xong?”
Rút chiếc roi ra, Quan Long nói:
– “Ta là huynh trưởng, nhưng lại không được thần binh nào, từ nhỏ chỉ được dùng một sợi roi gân bò, chính là đạo lý này. Vạn sự phải từ chính thân mình tranh đấu mà có được. ‘Kinh Dương Thần Long’ bị mã hóa vô cùng phức tạp, chỉ kẻ có duyên mới giải được, là vì thế.”
Thấy Chiêu Minh Vương ở xa vừa nhìn về phía mình, Quan Long cười, nói:
– “Thế Lộc, Địa Lô, Chế Nghĩa, Khoái mỗ xin bái biệt hai tướng quân. Hãy nhớ luôn phải điệu thấp! Hẹn ngày tái ngộ!”
Hai người cũng đáp lễ. Kiều Long cũng từ biệt. Nhìn đại ca và em út đi xa dần, Tiêu Long dẩu môi, nói:
– “Anh Quan cũng đổi tên như chúng ta, thế mà lắm chuyện. Mèo chê mèo lắm lông, hừ.”
Póc một tiếng, một giọt sương bắn thẳng vào trán Tiêu Long, làm hắn ngã ngửa ra đất. Các thân binh giật mình định đỡ chủ tử, Tiêu Long phải giơ tay can ngăn. Ngọc Long kéo em lên, cười khổ, nói:
– “Đừng quên anh Quan đã ‘Thông Khí’ trong ‘Tinh Khí Thần’, một chút khí lay động vài trăm mét đều biết, nói xấu người ta không tốt lắm đâu.”
Tiêu Long nói:
– “Anh Quan đã đạt cảnh giới Siêu Phàm Nhập Thánh, việc gì phải điệu thấp, cầm quân đánh trận? Trực tiếp đoạt ngai vàng không phải tốt hơn?”
Tru tâm chi ngôn!
Một sợi dây thừng bay tới, tát hai cái vào má Tiêu Long, nhanh đến nỗi thân binh không ai thấy được. Ngọc Long nắm lấy cổ áo em trai, vờ như giúp sửa lại mũ giáp, nói:
– “Tiêu Long! Lời như vậy em tuyệt đối không được nói! Nghĩ cũng không được nghĩ! Trái thần huấn, sẽ bị cha giết chết! Biết không? Cha dạy không được tranh quyền đoạt vị, nếu không sẽ bất luận thân sơ!”
Tiêu Long bị mắng ác quá, rơm rớm nước mắt, nói:
– “Em… em chỉ là lỡ lời, anh tha lỗi cho em.”
Ngọc Long thả tay ra, nói:
– “Em còn quá nhỏ tuổi, chưa đủ hiểu huyền cơ của đại đạo. Anh đành thay cha giáo huấn em một lần vậy!”
Sau đó lôi kéo Ngọc Long vào lều, đuổi thân binh ra, trói lại, bịt giẻ, đánh cho một trận 500 đòn liên hoàn, tới tê cả tay. Hồi lâu sau Tiêu Long nước mắt đầm đìa, phun miếng giẻ ra, nói:
– “Anh, em đã biết sai, xin anh tha thứ!”
Ngọc Long cười, nói:
– “Thôi đi, thần công của ngươi đã ‘Thông Tinh’, ta đánh toàn lực cũng chỉ không đau không ngứa, giả bộ có ích gì? Ngươi thật sự đã hiểu chưa?”
Tiêu Long cười khổ, nói:
– “Anh dùng chân khí đánh vào huyệt, không đau nhưng mà nhột a! Đánh thế này nhột chết em rồi! Hí hí hí! Tha… tha em đi! Hé hé! Em hiểu rồi mà!”
Ngọc Long tát một cái, nói:
– “Sủa la!”
Tiêu Long giật mình, nói:
– “Shuohua, tiếng Hán là shuohua cơ mà! Huyền cơ đại đạo là ‘điệu thấp’! Tha mạng a!”
Ngọc Long gật đầu, hỏi…
– “Điệu thấp là gì?”
Tiêu Long nói như đọc thuộc lòng:
– “Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao! Phải không lộ sức mạnh ra!”
Ngọc Long rút dây trói về, nói:
– “Đúng vậy! Đây là lời nguyền rủa trong quyển thiên thư ‘Người Nhện’ mà cha đã viết. Chúng ta càng cậy mạnh, rắc rối càng lớn sẽ kéo tới càng nhiều. Nếu ai ai cũng tập ‘Kinh Dương Thần Long’, thì tận thế đại kiếp sẽ tới! Em kiêu căng, kẻ thù sẽ lấy mạng em! Hiểu chưa hả cậu em ngu ngốc!”
Tiêu Long gật đầu lia lịa. Ngọc Long ôm lấy bả vai em, thân thiết nói:
– “Cha truyền cho em bảo đao Nguyệt Ảnh là vì tâm cảnh của em kém nhất, võ ông có cao cũng vô dụng. Tính nết em thẳng thắn, dùng dao chỉ có đi không về, rất hợp lý! Hãy luôn nhìn đao mà nhớ đến ‘Tỉnh Trung Nguyệt’, rèn luyện tâm pháp. Có điều em cần phải giữ mình nữa, gặp phải tà thần thì nên tránh, đừng uổng mạng vô ích! Hãy luôn nhớ lời cha dặn, nếu em có làm sao, Trình má má sẽ vô cùng đau lòng. Tạm biệt!”
Ngọc Long thi lễ, rồi đi ra khỏi lều. Tiêu Long ê ẩm mình mẩy đứng dậy, nói:
– “Má má đi du hí với cha khắp thiên hạ thì có, đau lòng cái gì chứ!”
Sau đó, Ngọc Long, tức Nguyễn Địa Lô, theo Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn ra trận, đóng ở Nội Bàng, Bắc Giang. Quân tình truyền về liên tục, vô cùng khẩn cấp.
Quân Thát kéo tới ải Động Bản cách Nội Bàng 80 dặm (40 km) về phía đông. Tướng Trần Sâm dựa thế hiểm yếu để chống lại, dùng 3.000 quân chống lại 10 vạn quân.
Lý Quốc Hùng cùng Lý Hằng, Lý Bang Hiến trổ khinh công leo lên đỉnh núi, từ trên đánh xuống đại bản doanh. Binh sĩ bắn tên vào, bị Quốc Hùng dùng ‘Càn Khôn Đại Nã Di’ hất ngược trở về chết hết cả. Trần Sâm sử Bắc Việt Võ, múa song đao như bay, một đánh ba, cầm cự được một canh giờ. Sau cùng bị Lý Bang Hiến sử ‘Bắc Minh Thần Công’ hút cạn nội lực mà chết, hy sinh anh dũng.
Sau trận này, quốc sư Mông Cổ Lý Quốc Hùng nổi danh như cồn, đánh đâu thắng đó, lấy sức 3 người chống 3.000 người, ai nghe thấy cũng phải khiếp hãi.
Vạn hộ Sát Tháp Nhi Đài đi cùng Lý Quốc Hùng, lệnh cho quân lùng bắt đàn bà con gái để ăn mừng, nhưng chỉ tìm được nam tử. Ai cũng có hình xăm ghi “Sát Thát” trên tay cả. Sát Tháp Nhi Đài tức giận vô cùng, sai giết hết đi cả. Lại thấy tờ giấy thông báo của triều đình ghi rằng “Tất cả các quận huyện trong nước, nếu có giặc ngoài đến, phải liều chết mà đánh, nếu sức không địch nổi thì cho phép lẩn tránh vào rừng núi, không được đầu hàng.”
Hắn phẫn nộ, chưởng sập một ngôi nhà. Lý Quốc Hùng nói:
– “Vạn sự đã trong tính toán của ta cả, sớm nói thì ngươi lại không nghe. Từ bây giờ, đại quân để ta dẫn đầu.”
Hoàng tử thứ 9 của Hốt Tất Liệt là Thoát Hoan dẫn 30 vạn quân theo sau, hội họp với Lý Quốc Hùng, tạo thành đội quân khổng lồ 400.000 người.
50.000 quân Nguyên nữa do Bột La Hợp Đáp Nhĩ tấn công ải Chi Lăng cách Nội Bàng 80 dặm (40 km) về phía bắc, gặp phải Kiều Long Nguyễn Chế Nghĩa. Kiều Long dàn 2.000 quân xong, một mình một ngựa đi ra, cầm song thương, nói:
– “Nguyễn Chế Nghĩa ở đây, Thát tử nào dám xông trận?”
Một kẻ cưỡi ngựa bước ra, là danh tướng Trương Bằng Phi nước Nguyên. Y giục ngựa chạy lại, cầm kích đâm thẳng. Kiều Long vận ‘Kinh Dương Thần Long’ đồ hình chân rồng, đâm một chiêu ‘Độc Long Xuất Động’, tua đỏ đầu thương lay động, bóng thương thành quầng sáng phóng thẳng vào ngực Bằng Phi. Y khen:
– “Hảo!”
Sau đó lách qua bên trái sượt qua mũi thương, lật tay định cướp vũ khí. Kiều Long vận chân khí vào thương, đầu tua đỏ hóa thành tia sáng chớp lóe, quét trong không khí kêu xì xì như linh xà thổ tín. Tia sét đỏ uốn lượn quanh bàn tay Bằng Phi, cắn thẳng vào huyệt Cự Cốt. Bằng Phi có bao tay thép, không sợ đao thương, song khuỷu tay lại chỉ có áo vải. Chỉ thấy xoẹt một tiếng, Trương Bằng Phi nhìn lại, kinh hãi khi thấy cánh tay y đã đứt đoạn từ khuỷu tay trở xuống.
Y sợ hãi quá độ, quay lưng bỏ chạy. Kiều Long tế ngựa đuổi theo. Chỉ chờ có thế, Bằng Phi âm thầm vận nội lực toàn thân, vặn lưng xoay tay, thanh kích xoáy tròn phóng thẳng ngược lại vào giữa mặt Kiều Long.
Là chiêu ‘Hồi Mã Thương’ nổi danh chiến trường. Kiều Long nhếch mép, xoáy tròn thương y hệt chiêu của đối phương, tia chớp đỏ xoay tròn thành cơn bão, phóng tới cây kích.
Cơn bão tia đỏ mạnh hơn, cuốn đầu kích vào, Kiều Long hất tay một cái, đầu kích gãy đôi. Trương Bằng Phi đang lúng túng, một cây thương từ xa phóng tới, thẳng đến Kiều Long. Gã vung tay một cái, đoạt được cây thương dễ dàng. Một vị tướng cưỡi ngựa nhảy ra, quăng cây kích khác cho Trương Bằng Phi, nói:
– “Ta là Áo Xích Lỗ, mời tiếp chiêu!”
Đoạn giục ngựa, cầm đao chém tới. Kiều Long thấy một đối hai, không còn giữ lại nữa, vận hai cây thương cùng một lúc như hai người ra chiêu. Gã dụng kình rất xảo, cây thương thứ ba xoay tít giữa hai cây thương như có thêm một người nữa cầm, kỳ lạ vô cùng.
Ba ngựa gặp nhau, đao pháp ‘Sa Trường Hoàng Tảo’ của Áo Xích Lỗ bị hất ra, cây thương thứ ba hất trúng mặt, may có chân khí hộ thể bằng không đã vong mạng. Trương Bằng Phi dùng kích đấu thương, bị chấn vũ khí rời tay, hổ khẩu rách toạc. Y thấy tia sét đỏ xoẹt qua một đường, liền hụp xuống, mũ giáp liền đứt lìa bay ra. Hai danh tướng nhà Nguyên vội quay ngựa chạy trối chết.
Quân Đại Việt hò reo rầm trời. Kiều Long Nguyễn Chế Nghĩa một mình một ngựa hai thương lao thẳng vào quân giặc, chém giết như hổ vào bầy dê. Quân Nguyên nao núng, nhưng quân số đông hơn hai mươi lần, không sợ tiêu hao. Đánh một ngày một đêm, giặc chết hơn 5.000 người, thây chất như núi, Kiều Long vẫn du tẩu ra vào, không có vẻ gì là mệt. Về trại thấy quân Đại Việt chết hết 400 người, gã đau lòng hết sức, đành rút lui.
Quân Nguyên khiếp sợ trước sức mạnh như thần của Nguyễn Chế Nghĩa, từ đó gọi gã là ‘Thần Tướng’.
Hưng Đạo Đại Vương lâm vào thế hai mặt thụ địch, Ngọc Long Nguyễn Địa Lô hàng ngày đều leo lên đỉnh núi cao nhất thám sát địch tình.
Ngày này, Ngọc Long lại một mình thi triển khinh công, lên núi thoăn thoắt như chạy trên đất bằng. Lên đến đỉnh, gã rút ống nhòm ra, lau chùi sạch sẽ, rồi nhìn các phía. Gã ghi vào giấy vài dòng chữ, rồi rút cây cung ra bắn một phát. Mũi tên bay xuống núi, cắm vào hồng tâm trên tấm bia cách 300 mét. Binh lính canh phòng thán phục rút mũi tên ra, bên trong có tờ giấy ghi rõ địch tình.
Cây cung và chiếc ống nhòm là hai thần khí được phụ thân đo ni đóng giày cho gã. Một chiếc phỏng theo pháp khí trên thiên giới, phóng to 50 lần sự vật ở xa, vượt trước thời đại rất nhiều. Một thứ lực giương đến 200 cân, người thường không sao kéo nổi. Nhờ tiễn thuật bách phát bách trúng, tài nhìn xa chục dặm mà Ngọc Long trở thành một trong năm mãnh tướng của Hưng Đạo Đại Vương.
Hưng Đạo Đại Vương mở giấy ra, thấy ghi “Địch chia 6 đường, công từ hướng đông. Hướng bắc Chi Lăng đã bị phá, Nguyễn Chế Nghĩa đang rút về. Số lượng địch nhiều vô cùng, phải đến 50 vạn. Đông như quân Nguyên!”
Trần Quốc Tuấn cau mày, ngay lập tức hạ lệnh rút quân. Một võ tướng tên Đoàn Thai, con trai của Đoàn Hưng Trí đứng ra nói:
– “Đại vương, tôi xin ở lại điều khiển trận ‘Nhị Thập Bát Tú’, đón tướng quân Nguyễn Chế Nghĩa, chặn đường địch quân, báo thù mất nước cho gia phụ!”
Xét thấy một mình Nguyễn Chế Nghĩa phải gặp hai lộ quân lên đến 50 vạn, Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn ưng thuận, để Đoàn Thai đoạn hậu, đại quân rút đi dần.
Kiều Long Nguyễn Chế Nghĩa vừa dẫn 1.500 quân trở về, định ở lại nhưng Hưng Đạo Đại Vương có lệnh phải rút. Hai cánh quân Nguyên ập tới, đụng phải trận ‘Nhị Thập Bát Tú’ mà Nhất Long năm xưa đã truyền lại cho Hà Bổng. Sau Hà Bổng bệnh nặng mất, nhưng đã kịp truyền trận pháp này cho Nhân Huệ Vương và Phùng Hộ Lộc. Kể từ đó quân giặc vào Đại Việt mỗi khi gặp các đồng bằng, bãi sông đều khốn đốn vì trận pháp này.
Kim Luân Pháp Vương đã từng ăn trái đắng nhiều lần với trận pháp này, cũng đã bày cho quân Nguyên cách phá trận. Chỉ việc xua quân tới, đào các khối đá lên, hoặc dẹp bỏ hết các xe bao cát là xong. Nhưng trận hình ‘thuẫn quy’ kiểu khiên chắn bốn bề, thương dài đâm ra thì quân Nguyên vô cùng khó chịu, tiến lên rất khó khăn.
Thấy đánh lâu không để dẹp xong trận, Lý Quốc Hùng, Lý Bang Hiến và Lý Hằng xuất chiến. Cả ba vận khinh công chạy thẳng vào, gặp cản phá cản, một chưởng là xong. Dịch Cân Kinh đỉnh cấp cộng với Kim Chung Trạo 11 tầng, ba người này đã tới trình độ đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm, giang hồ gọi đây là ngang với thần, chạm tới cánh cửa tạo hóa (Siêu Thần Nhập Hóa).
Ba đại tướng dẹp cả ngàn quân, không gì cản nổi, không gì không phá. ‘Thuẫn quy’ với họ chỉ một chưởng là tất cả quân binh trong đó đều vong mạng ngay lập tức. Đoàn Thai tức giận cực độ, trừng mắt muốn nứt ra, Kiều Long vội vận nội lực bình tức nội tâm của hắn.
Biết không địch lại tà thần Lý Quốc Hùng, Kiều Long đành rút quân về. Đoàn Thai đi ở sau đoạn hậu, rút dần khỏi trận địa cùng thân binh. Đi qua một hẻm núi, hắn giật dây đánh sập sơn đạo, liền thấy không có động tĩnh gì.
Ngước nhìn lên, Đoàn Thai thấy Lý Quốc Hùng đứng trên hòn đá cao nhất, liền thầm kêu hỏng bét. Hắn nói:
– “Các gia tướng, hãy đi trước, ta ở lại. Đây là quân lệnh!”
Đoàn Thai rút kiếm ra, định nhảy lên, thì thấy một bàn tay vỗ vào vai. Tốc độ của Lý Quốc Hùng nhanh đến cực đỉnh, Đoàn Thai đành cắn răng, đầu không quay lại, vận chưởng thành chỉ, điểm liền ba phát. Lực đạo Nhất Dương Chỉ bậc thứ tư cuồn cuộn tuôn ra, đánh trúng ba huyệt trên người Lý Quốc Hùng.
Chưa kịp mừng, Lý Quốc Hùng nói:
– “Múa rìu qua mắt thợ. Thứ này ta đã luyện tới tuyệt đỉnh. Ngươi chẳng khác gì trẻ con vẽ bậy cả.”
Liền nghe rắc rắc rắc ba tiếng, thì ra Đoàn Thai đã trúng Nhất Dương Chỉ của Lý Quốc Hùng, xương gãy đoạn cả. Hắn nói:
– “Vô Danh Thần Tăng sẽ trả thù cho ta.”
Đoạn tự chấn đứt kinh mạch mà chết. Lý Quốc Hùng nhếch mép, nói:
– “Hai mươi năm trước hắn đánh không lại ta, bây giờ cũng thế mà thôi! Người đâu, đem xác tên này về bêu lên cho bọn Đại Việt thấy hậu quả dám chống lại ta.”
Quân Nguyên đuổi rất gấp, Kiều Long Nguyễn Chế Nghĩa hội họp với Ngọc Long Nguyễn Địa Lô rồi nhưng không dám vọng động, chỉ sợ tà thần bắt hai người để làm con tin khiến Nhất Long lộ diện. Thành thử Lý Quốc Hùng không biết con của kẻ thù đang trong quân Đại Việt, không cố đuổi gấp.
Đến Bãi Tân, Vạn Kiếp, Chí Linh nơi hội họp 5 con sông lớn, quân Nguyên đông đen cả đường chân trời, như muốn nuốt cả thái dương. May thay đại tướng Yết Kiêu giữ một đội thuyền ở đó, quân Đại Việt rút về được hết, nhưng đợi mãi không thấy Đoàn Thai đâu.
Ai nấy đều buồn rười rượi. Hưng Đạo Vương nói:
– “Chim hồng hộc muốn bay cao phải nhờ ở sáu trụ cánh. Nếu không có sáu chiếc trụ cánh ấy thì cũng chim thường thôi.”
Câu