Cỏ dại ven đường – Tác giả 69deluxe
Ba tháng sau, sáng 7h30…
– Đừng nhìn em như vậy?
Ngồi trong chiếc taxi trên đường ra sân bay, Thùy Trang mặt thoáng đỏ ửng níu tay Minh Tùng. Anh không ngừng trêu chọc nàng từ hôm qua đến giờ, cứ như thể chỉ có nàng là háo hức chờ đợi chuyến du lịch hôm nay. Trong khi bản thân anh cũng chuẩn bị mọi thứ từ rất sớm…
– Được đổi chồng ba ngày em có thích không? – Minh Tùng vui vẻ ghé sát vào Thùy Trang hỏi nhỏ.
– Suỵt… vô duyên quá… – Thùy Trang che miệng anh, mặt đỏ ửng lên.
Minh Trọng và Nhật Vi cũng tham gia chuyến du lịch này. Và ‘couples swing’ là giao kèo giữa bốn người. Chỉ nghĩ đến vài phút nữa đây khi đặt chân đến sân bay là mình chính thức phải trao Thùy Trang qua tay Minh Trọng, lòng Minh Tùng có chút gai gai ngứa ngáy. Nhưng ngược lại, nghĩ đến cơ thể hừng hực cháy bỏng của Nhật Vi, anh cũng rất mong chờ.
– Ba ngày tới, nếu anh nhớ em… – Thùy Trang choàng tay qua cổ Minh Tùng nói nhỏ vào tai anh. – Rủ em ra ngoài… hai đứa mình ngoại tình… Hi hi…
– Ha ha… Đúng đúng… Nghe là thấy vui rồi.
Minh Tùng cười lớn, hôn lên gò má mịn màng của nàng. Thật không nghĩ trong ba ngày sắp tới muốn gần vợ mình lại phải vụng trộm lén lút né tránh Minh Trọng, anh thấy vui vẻ thích thú.
Chiếc taxi đỗ lại trước cột thứ 10 trước nhà ga quốc tế, Minh Tùng trả tiền xe, vừa bước xuống kéo hành lý thì bất chợt một thân hình mềm mại lao vào lòng anh.
– Ông xã… Em nhớ anh chết mất… – Nhật Vi ôm cứng quanh người Minh Tùng, giọng nỉ non õng ẹo.
– Ha ha… Trời ơi… như thật luôn hả? – Minh Tùng lúng túng cười vang.
– Ha ha… Xem ra anh làm chồng thật thất bại rồi hả? – Minh Trọng đứng phía sau bật cười.
– Hi hi… – Thùy Trang vui vẻ cười, cũng khoác tay Minh Trọng giả giọng nũng nịu nói. – Còn có em… Anh không thất bại đâu…
– Ha ha… Phải… Phải nha…
Bốn người vui vẻ tay trong tay đi vào trong sân bay để lại người tài xế taxi mặt cứ nghệt ra khó hiểu.
Từ Sài Gòn không có chuyến bay thẳng đến đảo Boracay mà phải trung chuyển tại sân bay Manila – Philippines. Vừa bay vừa chờ đợi hai chuyến bay cũng ngốn mất 7 tiếng đồng hồ thì bốn người mới đặt chân xuống sân bay Caticlan. Bốn người Minh Tùng vừa bước ra ngoài liền thấy một người thanh niên ngoại quốc cao lớn hồ hởi bước tới.
– David… Welcome to Philippines.
– Mike…
Minh Tùng và Mike vui vẻ ôm choàng lấy nhau. Nhưng khi ánh mắt anh ta đảo qua Nhật Vi cười tủm tỉm bên cạnh liền sững sờ ngạc nhiên hỏi nhỏ:
– David, anh… không đi với vợ sao?
– Hi hi… Em ở đây mà…
Nghe giọng cười vui vẻ của Thùy Trang, Mike quay lại. Thấy nàng khoác tay một người đàn ông lạ mặt còn cười tủm tỉm, Mike như hiểu ra vỗ vỗ trán phá ra cười:
– David… Tôi hiểu rồi… Tôi hiểu rồi…
Nhìn nụ cười của Mike, Minh Tùng có chút ngượng ngùng cũng không biết giải thích thế nào. Thùy Trang cũng không khác gì anh, xấu hổ đến cả gương mặt đỏ ửng.
– Ha ha… Xin chào. Tôi là John, bạn của David. – Minh Trọng bước đến bắt tay Mike giới thiệu.
– Còn đây là Vivian, vợ tôi. – Minh Trọng giới thiệu Nhật Vi. – À… ba ngày này, cô ấy là vợ của David.
– Hi hi… Rất vui được gặp anh… – Nhật Vi cười vui vẻ.
– Các bạn thật thú vị… Ha ha… Đi thôi.
Mike dẫn đường mọi người đi ra xe. Người cầm lái chiếc Toyota 7 chỗ lại là một cô gái rất đẹp có nét lai Tây. Mike giới thiệu với mọi người cô ấy là bạn gái mình, tên Jessie. Jessie rất hòa nhã vui vẻ, còn không ngớt lời khen Thùy Trang và Nhật Vi xinh đẹp. Còn Minh Tùng và Minh Trọng lại trầm trồ vì nhan sắc mang hai dòng máu Philippines và Tây Ban Nha của Jessie. Một nhóm sáu người vui vẻ một đường ra cảng tàu để đón phà lên đảo Boracay.
Một tiếng đồng hồ sau…
– Wah… Nơi này đẹp quá.
– Thật không ngờ Đông Nam Á lại có một nơi đẹp như vậy…
Đứng trên ban công lộng gió nhìn ra bãi biển xanh trong và hàng dừa thẳng tắp, Nhật Vi và Minh Trọng không ngừng xuýt xoa. Nghe hai người thích thú khen ngợi, Mike và Jessie cũng vui vẻ nhìn nhau cười. Minh Tùng ôm vòng eo nhỏ của Thùy Trang, nhìn xuống bãi biển quen thuộc trước mặt mà cùng nhớ lại những kỷ niệm ấm áp của kỳ trăng mật của hai người.
Nơi đây là căn villa 2 phòng ngủ tại Seven Seas Resort do Mike sắp xếp cho bốn người. Căn villa này không có hồ bơi riêng, vị trí ngay sát bãi biển như lần trước Minh Tùng và Thùy Trang ở. Nhưng ngược lại nơi này có một ban công rộng tầm nhìn riêng tư, còn có cả bể jacuzzi, buồng xông hơi.
– Các bạn nghỉ ngơi một chút… 5h00 tôi sẽ đến đón mọi người. Tranh thủ đúng giờ thì chúng ta có thể ngắm hoàng hôn. – Mike vui vẻ vỗ vai Minh Tùng, rồi nắm tay Jessie rời đi.
Mike vốn là ngỏ ý muốn đài thọ toàn bộ chi phí khách sạn cho bốn người nhưng Minh Tùng và Minh Trọng nhất quyết từ chối. Thế là anh ta thay đổi chủ ý, mời mọi người đêm nay ăn tối. Chuyện này thì cả bốn người đều thoải mái nhận lời.
– Chồng đi đâu vậy? Phòng anh bên đây mà… – Nhật Vi thấy Minh Tùng kéo hành lý đi vào phòng Thùy Trang liền gọi theo.
– Ặc… Quên mất… Ha ha…
Minh Tùng cười khổ nhìn Thùy Trang rồi lui về bên kia. Thùy Trang mỉm cười nhìn theo anh, hai gò má có chút ửng đỏ. Nàng vốn chỉ nghĩ bốn người giao hẹn như vậy là trêu chọc nhau cho vui mà thôi. Dù chuyện couple swing có xảy ra thì cũng là trao đổi bạn tình, rồi ai về với chồng người nấy. Lúc này Thùy Trang mới ý thức rằng nàng thật sự sẽ sinh hoạt như vợ chồng với Minh Trọng cả ba ngày. Nàng chưa bao giờ ngủ đêm với người đàn ông khác ngoài anh. Điều này làm trái tim nàng đập nhanh, nửa hồi hộp nửa chờ mong.
– Vợ ơi… Em có muốn tắm với anh không? – Minh Trọng vui vẻ cúi xuống hôn lên gò má mịn màng ửng đỏ của Thùy Trang thì thầm.
– Dạ, có. – Thùy Trang ngượng ngùng đứng lên để Minh Trọng nhẹ nhàng cởi váy áo cho mình.
Phòng bên cạnh…
Những mảnh quần áo vung vãi trên sàn nhà, bên trong phòng tắm vang lên âm thanh hổn hển thích thú. Hai cơ thể trần truồng một nam cao lớn rắn chắc, một nữ ngồn ngộn khêu gợi dán chặt vào nhau. Nhật Vi choàng tay qua cổ Minh Tùng hôn rít lấy môi anh. Bàn tay nhỏ của nàng say mê vuốt ve dương vật to lớn dựng đứng của anh.
– Ư…
Minh Tùng vừa đáp trả nụ hôn của nàng, vừa xoa nắn bầu vú căng tròn. Nhưng trong đầu anh lúc này vẫn mông lung không thể thả lỏng. Nhật Vi rất hấp dẫn, lại nhiệt tình như lửa. Nhưng nàng chỉ làm cho cơ thể của Minh Tùng phản ứng lại mà không thể tháo gỡ gút mắc trong tâm trí anh. Minh Tùng muốn nhìn thấy Thùy Trang. Anh thật chật vật khổ sở với những tưởng tượng về nàng. Thùy Trang đang làm gì với Minh Trọng? Dù chỉ được nhìn hai người đang làm tình, Minh Tùng cũng thấy thoải mái hơn là bây giờ.
– Ư… Ngực em đẹp không?
Trong buồng tắm kính, phòng bên cạnh Thùy Trang gương mặt đỏ ửng nhìn xuống Minh Trọng say mê vùi mặt vào giữa hai bầu vú căng tròn của nàng.
– Đẹp… chỗ nào trên người em cũng đẹp…
Nhìn Minh Trọng thì thầm thích thú đưa đầu lưỡi liếm quanh núm vú của mình, Thùy Trang rạo rực ưỡn ngực lên. Anh vuốt dọc bên trong cặp đùi non mơn mởn của nàng tiến dần lên cao làm cả người nàng căng cứng thở dốc hai chân hé mở.
– Ư…
Bàn tay Minh Trọng rất mềm mại lại ấm áp. Những ngón tay anh điêu luyện nhẹ nhàng mơn trớn mẩu thịt mồng đốc ẩm ướt làm cơ thể nàng thổn thức rên rỉ. Thùy Trang chợt nhận ra đây là lần thứ hai mình toàn thân trần truồng trong vòng tay một người đàn ông khác mà không có anh bên cạnh. Cảm giác này thật khác lạ, như có gì đó hư hỏng tội lỗi làm nàng phấn khích.
– Ah… Làm phiền rồi… Ha ha…
– Bắt quả tang nha… Hi hi…
Chợt cánh cửa hé mở, Minh Tùng và Nhật Vi xuất hiện làm hai người đang mê mẩn giật thót. Minh Tùng hơi ái ngại dắt tay Nhật Vi, hai người toàn thân lõa lồ đi vào phòng. Ánh mắt anh lại nhìn gương mặt đỏ ửng bối rối của Thùy Trang. Anh quả thật không chịu nổi những suy nghĩ giày vò mình mà phải kéo Khoảnh khắc vừa nhìn vào đây chứng kiến vợ mình toàn thân trần truồng há hốc ôm chặt lấy Minh Trọng, lòng anh chợt dâng lên cảm giác chua chua kỳ lạ. Điều này đã không xảy ra khi anh lần đầu nhìn Thùy Trang ân ái với Minh Trọng. Nhưng dường như khi anh nhận ra nàng vẫn có thể sung sướng với người đàn ông khác sau lưng mình, lòng Minh Tùng liền day dứt khó chịu.
– Ha ha… Vào đây đi… Phòng tắm này rất rộng nha… – Minh Trọng vui vẻ kéo tay Nhật Vi.
– Ừm… Tắm bốn sẽ vui hơn đó… – Nhật Vi vui vẻ ép mình vào người chồng.
Thùy Trang cắn môi, gương mặt ửng đỏ ánh mắt ngượng ngùng nhìn Minh Tùng. Nàng nhận ra trong mắt anh có một tia gì đó không bình thường. Nàng không hiểu nổi anh. Khoảnh khắc anh xuất hiện lòng nàng liền dâng lên cảm giác hụt hẫng mất mát. Thùy Trang cũng không hiểu được bản thân mình. Nàng vẫn yêu Minh Tùng nhưng sự có mặt của anh mọi lúc dường như làm nàng không thoải mái. Anh một mặt giải phóng cho nàng khỏi ràng buộc về luân lý đạo đức, một mặt anh lại tự biến thành một gọng kìm cứng rắn hơn. Thùy Trang thấy mình như một con chim non phá tan lồng giam vừa tung cánh bay lên lại nhận ra bầu trời trên kia chẳng qua là một lồng giam khác còn kiên cố hơn.
– Em sao vậy? – Minh Tùng kéo Thùy Trang vào lòng hỏi nhỏ.
– Em không sao… Hi hi… Muốn nhìn em hư hỏng sao? – Thùy Trang ép hai bầu ngực căng phồng vào người anh mỉm cười trêu đùa.
– Ha ha… Do anh sợ anh Trọng ăn hiếp em thôi… – Minh Tùng cười giả lả nói.
– Phải không vậy? Tôi rất nhẹ nhàng với phụ nữ nha. – Minh Trọng phản đối.
– Hi hi… Chứ không phải anh sợ… em ăn mất anh Trọng sao?
Thùy Trang mỉm cười tủm tỉm rồi nhẹ nhàng quỳ gối xuống trước người Minh Trọng. Gương mặt thoáng đỏ ửng trước ánh mắt ba người, nàng cầm lấy dương vật căng bóng của anh, vừa vuốt ve vừa dùng chiếc lưỡi nhỏ liếm dọc theo nó.
– Ah…
Tiếng hít hà của Minh Trọng làm Minh Tùng căng cứng người. Anh bước lại cùng phía với anh ta, dương vật dựng đứng ngông nghênh đưa vào bờ môi hé mở chờ sẵn của Nhật Vi.
– Ah…
Hai người đàn ông cùng lúc xuýt xoa sung sướng nhìn xuống hai người phụ nữ trần truồng tuyệt đẹp đang say mê ngậm mút dương vật mình. Minh Tùng rất thích cái lưỡi nóng điêu luyện hư hỏng của Nhật Vi. Nàng ngậm lấy dương vật của anh, cũng không vội nuốt vào mà dùng đầu lưỡi liên tục đánh đánh lên đầu nấm to lớn của anh. Cảm giác vừa thôn thốn lại tê tê làm anh sướng không thể tả. Chiếc lưỡi nhỏ của nàng lại liếm quanh đầu dương vật anh rồi nuốt sâu vào miệng.
– Ah…
Nhưng điều làm Minh Tùng còn sướng hơn đó là nhìn Thùy Trang mê mẩn ngậm nuốt dương vật của Minh Trọng. Nàng chốc chốc lại nhìn lên anh với ánh mắt hờn dỗi, bờ môi vẫn căng phồng nuốt lấy khúc thịt to lớn của người đàn ông khác. Ánh mắt như ma quỷ yêu tinh đó làm máu Minh Tùng chạy rần rật khắp cả người.
– Hi hi… Say mê thế… Chia sẻ cho chị chút đi… – Nhật Vi vọc vọc dương vật căng tức của Minh Tùng, ghé sát vào Thùy Trang cười vui vẻ.
Nghe Nhật Vi trêu chọc, Thùy Trang ngượng đỏ mặt lùi lại. Nhưng dương vật Minh Trọng vừa rời khỏi miệng nàng thì đôi môi nàng liền bị trám kín. Nàng sững sờ, cả người căng cứng đón nhận nụ hôn của Nhật Vi. Chiếc lưỡi nhỏ của chị mang theo hương vị của Minh Tùng len qua kẽ răng nàng tiến vào trong. Thùy Trang gượng cứng gương mặt nóng rang lên rồi rụt rè đáp trả. Hai chiếc lưỡi nhỏ ướt át cuốn vào nhau đem đến một cảm giác hoang dại kỳ lạ thích thú làm cơ thể Thùy Trang nóng hừng hực như thiêu đốt. Bàn tay nàng càng vọc vọc dương vật Minh Trọng nhanh hơn, miệng ư ử dâng chiếc lưỡi nhỏ cho Nhật Vi ngậm mút…
– Ư…
Minh Tùng và Minh Trọng nhìn hai người phụ nữ hôn nhau mà nhộn nhạo không yên. Hai người háo hức quỳ gối xuống sau lưng Thùy Trang và Nhật Vi… Hai cánh tay mạnh mẽ vòng ôm cơ thể trần truồng hừng hực mềm mại không ngừng vuốt ve mơn trớn. Hai cái dương vật căng cứng dò tìm vào giữa hai bờ mông tròn trịa…
– Ư…
Thùy Trang mặt đỏ ửng chống tay xuống sàn nhà, há hốc thở dốc cảm nhận dương vật Minh Trọng từng chút đi sâu vào người. Âm hộ đã sớm ướt đẫm căng phồng lên ôm trọn lấy vật đàn ông cứng rắn của anh. Hai bàn tay anh nắm giữ bờ eo nhỏ của nàng, hạ thể bắt đầu thúc đẩy dương vật ra vào… Cảm giác mê ly thích thú này làm nàng há hốc rên rỉ.
– Ưmmm… ôi…
Minh Tùng quỳ một chân, một chân mở rộng phía sau Nhật Vi. Anh hít hà hưng phấn đẩy dương vật lấp kín âm hộ nàng. Ánh mắt anh lại nhìn sang Thùy Trang bên cạnh. Nhìn nàng rên rỉ sung sướng đón nhận những cú thúc sâu của Minh Trọng, anh như tìm thấy nguồn sức mạnh vô tận của mình. Minh Tùng bắt đầu tăng tốc như vũ bão làm Nhật Vi há hốc rên lớn.
– Ưm… Tùng ơi… ôi…
Gian phòng tắm tràn ngập hơi thở cuồng nhiệt và âm thanh rên rỉ hối hả. Hai người hai nam hai nữ cuốn vào nhau đến rã rời.
…
5h45 chiều…
– Wah… đẹp quá…
Trên một chiếc du thuyền trắng neo đậu ngoài vịnh Manoc, ba cô gái xoắn xít vui vẻ cùng nhau tạo dáng cho ba người đàn ông trổ tài chụp hình. Thùy Trang và Nhật Vi trong hai bộ váy trắng mỏng manh ôm sát cơ thể phô bày dáng người tuyệt đẹp. Jessie cũng không kém cạnh với một chiếc áo crop top ôm sát hai bầu ngực sung mãn và một chiếc quần short khoe trọn đôi chân dài màu da bánh mật mê người.
Địa điểm chiêu đãi bữa tối của James không ngờ là trên một chiếc du thuyền sang trọng. Kích thước của nó còn lớn hơn chiếc mà Mark dùng để khoe mẽ trong bữa tiệc tối đêm nào. Trên boong tàu rộng thênh thang sáu người cùng nhâm nhi rượu vang ngắm hoàng hôn vừa chờ đợi những đầu bếp tất bật chuẩn bị bữa tối.
Mặt trời lặn xuống, bóng tối bao trùm cả vùng biển. Gợn sóng ì oạp vỗ vào mạn thuyền như một thứ âm thanh yên bình lặng lẽ.
Trên tầng hai của chiếc du thuyền, tám người năm đàn ông ba phụ nữ vây quanh một chiếc bàn rộng rãi vừa nói chuyện vừa đùa nghịch vui vẻ. Minh Tùng vẫn ngồi bên Nhật Vi như giao ước. Thùy Trang ngồi với Minh Trọng. Bên cạnh Mike và Jessie còn có Marc và Henry. Hai người họ là bạn thân của Mike, cũng là hai đầu bếp chính của Seven Seas Resort.
Vậy mới thấy Mike đã chú tâm cho bữa ăn tối hôm nay thế nào. Anh mang theo cả hai đầu bếp món Âu chuyên hải sản để chế biến trực tiếp trên du thuyền. Trên bàn là đủ các loại hải sản địa phương và các loại rượu hảo hạng. Bữa ăn tối hoàn mỹ đến mức không ai có thể chê, dù là loại thực khách kén chọn như Minh Trọng và Nhật Vi. Cả tám người đều ăn uống vui vẻ, người nào cũng uống không ít đến mặt cũng ửng đỏ càng nói cười vui hơn.
– Ra đây là cô gái đã dùng thân mình cứu mạng cậu sao?
Marc là người Pháp, nói tiếng Anh giọng hơi cứng nhắc. Dáng người anh ta gầy không quá cao so với người Phương Tây, còn thấp hơn Minh Tùng một chút. Anh ta thích thú gương mặt xinh đẹp ngượng ngùng của Thùy Trang, vui vẻ nâng ly với nàng.
– Mời em… Cảm ơn em vì đã cứu bạn anh.
– Anh cũng mời em… Cảm ơn em, không có em anh đã thất nghiệp. Ha ha…
Henry quốc tịch Mỹ, sinh ra tại Florida. Anh ta dáng người vạm vỡ hơn cả Mike. Bộ râu quai nón và mái tóc ánh sắc nâu đỏ của anh ta như mang trong người dòng máu Ireland. Henry có lối nói chuyện hài hước làm mọi người không thể nhịn cười.
– Không có gì ạ… Hi hi. – Thùy Trang vui vẻ chạm ly với hai người.
– Dùng thân mình sao? – Nhật Vi nhíu nhíu mày lẩm bẩm hỏi.
Minh Tùng nhìn gương mặt xấu hổ của Thùy Trang nhe răng cười. Anh quay sang giải thích với Nhật Vi và Minh Trọng nghe. Nhật Vi hai mắt nàng liền sáng lên.
– Chuyện như vậy em cũng rất sẵn lòng nha… Hi hi…
– Ha ha…
– Đừng cười nữa được không? – Thùy Trang xoa xoa hai gò má nóng rang.
– Không sao… Vì hành động hy sinh cao cả của em nên anh hôm nay mới còn ngồi ở đây. Cảm ơn em. – Mike quay sang nắm tay Thùy Trang, mỉm cười.
– Hy sinh gì chứ? Đêm đó dù không có em thì còn có anh Tùng mà… Phải không anh? – Thùy Trang nhìn Minh Tùng ánh mắt tinh nghịch hỏi.
– Ặc… Anh mà làm vậy với Mike sợ rằng đến giờ vẫn chưa hết ác mộng đâu… – Minh Tùng uống một ngụm rượu suýt phun ra.
– Ha ha… – Mọi người trên bàn phá ra cười nghiêng ngả.
– Phải cảm ơn bạn còn có tôi nữa đó… – Jessie chồm qua nắm tay Thùy Trang nói.
– Đừng nhắc chuyện đó nữa mà… – Thùy Trang lắc đầu ngượng ngùng nói.
Như nghĩ đến chuyện gì ánh mắt Jessie lóe lên tia vui vẻ nhìn Thùy Trang nói:
– Mấy tháng trước sau khi từ Việt Nam trở về Mike có kể cho Jessie nghe rất nhiều chuyện…
– Anh ấy kể cái gì? – Thùy Trang lúng túng mặt ửng đỏ.
– Thì chuyện đã xảy ra ở nhà anh David và bạn… Một ngày làm bạn gái Mike.
“Chuyện đó anh ta cũng kể với bạn gái mình sao?” Thùy Trang xấu hổ nhìn sang Minh Tùng. Anh mỉm cười cũng không lên tiếng.
– Thật ra chúng tôi biết nhau lâu rồi nhưng mới xác định quan hệ mấy tháng trước thôi. – Mike thấy vẻ lúng túng của hai người, mỉm cười giải thích.
– Đừng ngại. – Jessie nói. – Cuộc sống hai người rất vui vẻ mà… Mình rất hâm mộ đó…
– Bạn thật hâm mộ sao? – Nhật Vi nhìn Jessie hỏi.
– Hâm mộ thật mà… Anh Mike còn nói… Nếu mình muốn thử threesome, anh ấy sẽ mời David… – Jessie nhìn sang Mike trêu chọc.
– Ặc…
Mike và Minh Tùng ngồi đối diện nhau vừa nâng ly uống vừa nghe Jessie nói liền cùng lúc ho sặc sụa.
– Ha ha…
Tiếng cười giòn tan vui vẻ như hòa vào bóng đêm. Buổi ăn tối kéo dài đến hơn 10 giờ đêm, Mike đưa mọi người về nghỉ ngơi.
– Anh ngủ ngon nha… Em sẽ ngoan mà…
Thùy Trang đi vào phòng với Minh Trọng, còn quay lại cười híp mắt vẫy vẫy tay với Minh Tùng. Nhìn vẻ mặt anh có chút ngơ ngẩn thất lạc nàng thấy vừa áy náy vừa thích thú. Hôm nay ai cũng uống không ít rượu, tối có lẽ chỉ ngủ mà thôi. Thùy Trang tắm lại một mình. Khi nàng trở lại giường thì Minh Trọng đã thiêm thiếp muốn ngủ.
Thùy Trang cởi bỏ khăn tắm toàn thân trần truồng chui vào trong chăn. Nằm trong cánh tay Minh Trọng mà trái tim nàng đập nhanh hồi hộp. Dù hiểu rằng anh đã rất buồn ngủ, cả người cũng mệt mỏi sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng đêm nay là đêm đầu tiên nàng ngủ cùng một người đàn ông khác mà không có anh bên cạnh. Lòng nàng vẫn không ngăn được dâng lên cảm giác chờ mong.
Nhưng Thùy Trang chờ đợi hai phút trôi qua vẫn không có chuyện gì xảy ra. Có chăng là bàn tay Minh Trọng đặt trên vai nàng buông lỏng dần rồi rũ xuống. Hơi thở anh đều đều, chìm vào giấc ngủ. Thùy Trang thở dài nín lặng. Nàng tự hỏi mình không phải là một người phụ nữ có nhu cầu cao. Nàng chỉ muốn thử một chút cảm giác buông thả ngoài vòng kiểm soát của Minh Tùng. Chỉ một chút thôi… lại như rất khó.
Hai phút sau, cửa kính lùa mở ra thật khẽ. Thùy Trang khoác trên người váy ngủ mỏng manh bước ra ban công. Nàng hít sâu một hơi gió biển giải tỏa men rượu nóng bức trong người. Nàng đứng đó tựa vào ban công nhìn xuống vùng biển tối rì rào bên dưới lòng chợt dâng lên cảm giác lạc lõng. Đèn phòng bên đã tắt, Minh Tùng có lẽ đang ôm chặt Nhật Vi chìm vào giấc ngủ êm đềm. Vòng tay ấm áp đó lẽ ra thuộc về nàng. Nhưng kỳ lạ, Thùy Trang lại không cảm thấy ghen với Nhật Vi.
– “Oh… Em gái… Em chưa ngủ sao?”
Đang mông lung suy nghĩ chợt Thùy Trang nghe tiếng ai đó gọi. Nàng nhìn xuống dưới ban công chợt tròn mắt thấy hai người đàn ông vừa xuất hiện. Họ lại chính là Marc và Henry.
– Hi… Trời hơi nóng. Em chưa ngủ được… – Thùy Trang mỉm cười trả lời.
– Vậy có muốn ra biển uống bia với bọn anh không? – Henry vui vẻ cười, tay giơ cao một thùng đá.
– Em… – Thùy Trang hơi lúng túng mặt ửng đỏ nhìn xuống váy áo của mình.
– Ha ha… Không sao anh hiểu mà… Vậy Good night nhé.
Nhìn Marc và Henry quay người đi, chợt trái tim Thùy Trang đập nhanh thình thịch. Nàng cắn môi chợt buột miệng nói với theo:
– Khoan đã…
Hai người quay lại vẻ mặt rạng rỡ nhìn lên Thùy Trang. Nàng ấp úng nói:
– Em… em không thể dùng cửa phòng lớn. Mọi người đang ngủ…
– Dễ mà… nhảy xuống đây đi. Hai anh sẽ không để em ngã đâu… – Henry và Marc đặt thùng đá xuống bước tới.
Thùy Trang mím môi trái tim đập thật nhanh. Nàng vén váy lên giơ chân leo qua ban công. Thật ra ban công xuống dưới lối đi nhỏ cũng chỉ hơn hai mét, nàng nhìn xuống liền thấy Henry và Marc giơ hai tay đón sẵn sàng. Thùy Trang thật không hiểu mình đang làm gì, chỉ thấy mình như tham gia vào một cuộc chạy trốn vĩ đại của cuộc đời. Phải là chạy trốn…
Thùy Trang hít sâu một hơi buông tay nhảy xuống, gần như lập tức hai bàn tay to lớn của Henry đón lấy cơ thể nàng. Cả người nàng tiếp tục rơi xuống, hai tay của Marc cũng đón tới. Chiếc váy ngủ rộng thùng thình của nàng bị kéo tuột lên thật cao. Đến khi Thùy Trang hai chân chạm đất cả trái tim liền muốn ngừng đập. Hai bàn tay Henry và Marc chui hẳn vào trong váy ôm chặt quanh cơ thể mềm mại không một mảnh nội y của nàng. Thấy ánh mắt thích thú trong mắt hai người, Thùy Trang mặt nóng rang lên cúi gằm xuống.
– Ha ha… An toàn rồi chứ. – Henry và Marc cười vui vẻ đều rụt tay về, còn nhẹ nhàng kéo váy xuống cho nàng.
Marc nhìn hai bàn chân trần ngượng nghịu của Thùy Trang, phì cười. Anh nhường cho nàng đôi dép kẹp của mình, nói:
– Em mang cái này vào đi… không lại trầy xước chân.
– Vâng.
Thùy Trang tay túm gấu váy thùng thình, cúi đầu líu ríu đi theo Marc và Henry mà nghe trái tim đập nhanh hồi hộp. Hai người dẫn nàng đi dọc theo lối đi nhỏ giữa hàng dừa mát rượi đi xuống bãi biển. Điểm tập kết của họ là một chòi lá khuất phía trong gần sát bãi biển. Nơi này khá tối, chỉ có ánh sáng mờ nhạt của vầng trăng phía trên… Thùy Trang nhìn lại những chòi lá trên quãng đường mình đã đi qua, nơi được soi sáng của đèn cao áp lại không được Marc và Henry lựa chọn. Rõ ràng là hai người họ có ý đồ với nàng. Nhưng không hiểu sao Thùy Trang không hề cảm thấy sợ hãi, có chăng là hồi hộp phấn khích.
– Em ngồi vào đây đi…
Marc Henry lau dọn ba chiếc ghế nằm, đặt sát vào nhau, rồi mời Thùy Trang ngồi xuống trước. Nàng bỏ đôi dép dưới cát, ngoan ngoãn lồm cồm bò lên chiếc ghế giữa. Hai người vui vẻ ngồi xuống hai bên, đặt thùng đá lên, mở ra. Bên trong là những lon bia ướp lạnh sẵn sàng.
– Chọn nơi này còn mong em đừng hiểu lầm. Nơi này là địa điểm thường ngày Mike và hai người anh uống bia vào buổi tối… – Henry mở một lon bia, đưa cho Thùy Trang nói. – Sở dĩ chọn chỗ tối tăm này là vì trong resort có tai mắt của Ba Mike… Ông ta rất nghiêm khắc giám sát cậu ấy…
– À… Vâng…
Thùy Trang uống một ngụm bia hơi cúi đầu giấu hai gò má nóng rang ngượng ngùng. Ra là nàng hiểu lầm họ. Cả bãi biển ở đây hàng trăm cái chòi lá, mỗi cái chỉ có hai ghế nằm. Chỉ có cái cuối cùng này là xếp sẵn ba cái… Vậy mà Thùy Trang lại suy diễn rằng họ có mưu đồ với mình. Nàng có chút xấu hổ im lặng không biết nói gì.
– Từ ngày hắn có Jessie, còn mỗi hai đứa anh ra đây thôi… Ha ha… – Marc mở lon bia uống một ngụm cười nhẹ.
– Đêm nay không phải còn có… em sao? – Thùy Trang buột miệng nói.
– Đúng nha… Vậy mới vui… Nâng ly nào… – Marc cười phá lên.
– Ha ha…
Ba người nâng ba lon bia chạm vào nhau rồi cười phá lên vui vẻ. Marc và Henry nói chuyện rất hài hước làm Thùy Trang cười nắc nẻ không ngừng. Nàng bình thường dù rất ít uống bia nhưng đêm nay thật vui. Thùy Trang uống nhiệt tình làm Marc và Henry càng vui vẻ pha trò.
Những ngụm bia mát lạnh làm ngọn lửa nóng trong cơ thể Thùy Trang dịu mát. Nhưng không phải vì vậy mà sự ham muốn trong cơ thể nàng nguội lạnh mà chuyển sang một trạng thái mới. Mơ màng thoải mái. Thùy Trang cũng không biết từ lúc nào nàng đã nghiêng người một bên tựa lưng lên người của Marc. Anh ta rất vui vẻ còn choàng tay lên bờ vai trống trải lạnh lẽo của nàng. Cảm giác ấm áp đó làm Thùy Trang thích thú. Còn có cả mùi nước hoa nồng nồng hương gỗ sồi trên cổ áo anh cũng làm nàng mê mẩn.
– Anh muốn hỏi em hơi tế nhị một chút… – Marc hỏi.
– Vâng. Anh nói đi.
– Dường như là David mới là chồng em… Nhưng em lại đi chung với John là sao?
– À… Cái này… – Thùy Trang xoa xoa hai gò má mặt nóng rang lên. – Bọn em… Bọn em là bạn… rất thân.
– Rất thân? – Henry như hiểu ra chuyện gì, ánh mắt lấp lánh nhìn Thùy Trang, mỉm cười. – Anh hiểu rồi…
– Ha ha… Ôi… Từ khi nào mà người Châu Á lại cởi mở như vậy nhỉ? – Marc ôm đầu cười lớn. – Anh còn nghĩ là nước Pháp của mình là cội nguồn của tình yêu đấy.
– Ha ha… Cậu lạc hậu rồi… – Henry cười.
– Vậy… em có xem anh là bạn không?
Nghe Marc hỏi, Thùy Trang nhìn lên anh. Gương mặt Marc không quá điển trai nhưng đôi mắt xanh lơ đó trong bóng đêm vẫn phát sáng thật đẹp. Thùy Trang cắn môi gương mặt thoáng ửng đỏ nhìn lên anh thì thầm:
– Không những anh, mà Henry cũng là bạn của em…
Marc cả người hơi sượng cứng ngửi được hơi thở thơm mát quyến rũ của Thùy Trang. Anh ta không kìm cúi xuống hôn lên bờ môi hé mở mời gọi của nàng. Thùy Trang cả người chấn động, hơi thở như tắc nghẽn. Nàng lại không né tránh nụ hôn đó. Lưỡi của Marc thật ấm áp, hơi thở mang theo mùi bia thoang thoảng làm cả người nàng lâng lâng thoải mái. Chiếc lưỡi nhỏ của nàng đón lấy cuốn lấy lưỡi anh.
– Em gái… em đừng phân biệt đối xử như vậy chứ