Con ma mọc sừng – Tác giả DeGiaMeGai
Những ngày sau đó, cuộc sống vẫn bình lặng trôi qua. Hà vẫn ngày đi làm tối về nhà nghỉ ngơi. Đều đặn thắp hương hàng ngày cho Phú. Những lúc buồn nàng lại gọi điện về cho bố mẹ ở quê để tâm sự. Thời gian cũng dần làm nguôi ngoai nỗi buồn, dù là lớn đến đâu. Có điều, tần suất thủ dâm của Hà cũng ngày một tăng lên. Khi thì trên giường, lúc thì trong nhà vệ sinh. Sau những giây phút đê mê nàng đều khóc và gọi tên chồng.
Nét mặt hàng ngày của nàng giờ đã có chút tưới sáng trở lại, dù chưa được như lúc gia đình êm ấm đủ đầy.
Có một điều khiến Phú vô cùng khó chịu là thỉnh thoảng lão Dũng lại mang sang cho Hà một ít đồ rồi lỉnh rất nhanh. Hôm nào nàng không có nhà thì lão treo đồ ở khóa cửa. Lâu dần có lẽ thành quen nên Hà coi đó là việc bình thường và thỉnh thoảng Hà lại mời lão Dũng dùng bữa như thay cho lời cảm ơn.
Cũng từ hôm gặp ông cụ ở công viên mà Phú phát hiện ra trên bức ảnh thờ của mình xuất hiện một đồng hồ đếm ngược, nó hiện lên rất mờ vào ban ngày nhưng trong bóng tối ban đêm có thể nhìn rất rõ.
Hôm nay đồng hồ đang chỉ con số 42 ngày 1 giờ 35 phút. Giờ cũng đã là hơn 10h tối rồi mà vẫn chưa thấy Hà về. Bình thường nàng ít khi về muộn như vậy. Phú không khỏi bồn chồn lo lắng.
11h có tiếng loảng xoảng phía ngoài cửa. Phú chạy ra, thấy Hà đang loạng choạng đổ người vào cánh cửa căn hộ. Anh chạy lại định đỡ nàng dậy nhưng lại như mọi khi, anh chỉ lướt qua người nàng mà thôi.
Có tiếng mở cửa phòng lão Dũng. Vẫn bộ dạng quần đùi, áo may ô với thân hình đen đúa lông lá.
– “Hà, cháu sao thế này?”
Lão Dũng chạy lại, lay Hà, người nàng mềm như bún. Tay và mặt đỏ như gấc.
– “Hà đã uống rượu sao?” – Phú tự hỏi…
– “Chú Dũng… ạ, cháu mệt… quá” – Hà lảm nhảm.
Lão Dũng vội lục túi xách của Hà, lấy chìa khóa, mở cửa và dìu nàng vào trong phòng. Không cần ý tứ, lão dìu nàng vào thẳng phòng ngủ, đặt nàng lên giường. Cởi giày cho nàng và chạy đi lấy khăn thấm nước, lau mặt, lau tay, lau chân cho nàng.
Lúc này lão mới để ý tòa tạo hóa mỹ miều trước mặt. Hà vẫn đang mặc bộ đồng phục của siêu thị điện máy. Chiếc váy ngắn bình thường cao hơn đầu gối giờ còn bị xô lên cao gần hết đùi. Một cặp đùi trắng nõn đang phơi ra trước mặt lão. Phía trên là đôi gò bồng đảo cũng bị trồi ra ngoài quá nửa vì quá trình vận động vừa rồi, một phần đầu ty đã lộ ra, hơi thở phập phồng khiến cho cặp ngực non tơ căng lên như muốn nhảy ra ngoài.
Tinh trùng dồn lên não, máu dồn xuống chim, lão Dũng vuốt mặt, nước bọt tứa ra đầy miệng, từ từ giờ hay tay tiến về phía vưu vật tuyệt mỹ kia. Mặt lão nóng ran, đỏ gay như uống rượu. Cổ họng không khát nhưng nước bọt cứ nuốt ừng ực.
– “Đồ chó má, mau dừng lại ngày” – Phú hét lên trong vô vọng.
Lão Dũng vẫn từ từ tiến tới, tay lão chạm vào cặp vú đồ sộ của Hà.
– “Nước, nước…”
Lời nói sảng của Hà khiến lão chợt tỉnh. Hai tay lão vừa chạm tới cặp vú của Hà thì rụt lại. Lão luýnh quýnh, bối rối quay ngang quay ngửa một lúc rồi như nhận ra điều gì đó, lão chạy ra bàn ăn, rót một cốc nước đầy, mang vào cho nàng.
Một tay lão nâng đầu Hà, một tay chỉnh cốc nước để nàng uống. Hà uống như chưa từng được uống nước. Trong quá trình đó, đôi mắt hau háu của lão vẫn hình chằm chằm vào cặp vú kia.
Nàng lại nằm vật ra. Lão Dũng đặt cốc nước lên bàn. Phú đứng bên cạnh mà lòng căng như dây đàn. Giây phút vợ anh bị chiếm đoạt ngay trước mặt sắp xảy ra mà anh không thể làm gì được. Mắt anh long lên sòng sọc.
Nhưng bất ngờ thay, lão Dũng lại lấy chăn mỏng cạnh đó đắp lên người cho nàng. Với tay điều chỉnh nhiệt độ điều hòa về 27 độ rồi lặng lẽ đứng lên. Đôi mắt lão bắt gặp bức ảnh cưới đầu giường của Phú và Hà. Lão nhếch mép cười một cách ma mãnh và đi ra ngoài bàn ăn.
Lão lặng lẽ rót cho mình một cốc nước ngồi đối diện với cửa phòng ngủ, vừa nhâm nhi cốc nước và ngắm Hà ngủ.
Phú cũng thực sự bất ngờ trước hành động của lão Dũng.
… Sáng sớm, Hà thức giấc, đầu óc vẫn còn ong ong. Ngồi dậy vươn vai. Nàng bỗng giật mình nhìn thấy lão Dũng đang ngồi ngủ gục chỗ bàn ăn. Theo phản xạ nàng lật chăn mình đang đắp ra. Trên người nàng vẫn đang mặc bộ đồng phục hôm qua. Nàng thở phào. Nhìn sang bên cạnh thấy cái chậu nước có cái khăn ở trong, cốc nước uống dở trên bàn đèn ngủ. Nàng lờ mờ nhớ lại những sự kiện tối qua và và dần hiểu ra vấn đề.
Nhẹ nhàng nàng bước xuống giường. Tuy nhiên lại một lần nữa giật mình vì vô tình góc nhìn của nàng thẳng ra chỗ lão Dũng đang ngủ ngồi. Con cu của lão đang chào cờ buổi sáng. Nó đội lên lùm lùm một đống dưới háng lão. Tự dưng nàng thấy đỏ mặt. Nàng vội thu dọn đồ đạc rồi chạy vào nhà vệ sinh.
Bước ra khỏi nhà vệ sinh, giờ nàng đã thay bộ đồ hai dây thường mặc ở nhà, quần short bó ngang đầu gối. Có lẽ qua sự việc vừa rồi nàng cũng thấy phần nào an tâm và thoải mái hơn với lão Dũng thì phải.
Lão Dũng vẫn đang ngủ ngon lành. Nàng không dám đánh thức lão, chỉ nhẹ nhàng ra bàn thờ, thắp một nén hương cho chồng. Vô tình nàng gạt tay làm rơi cái bật lửa xuống đất.
“Cạch”
Lão Dũng cũng bật tỉnh bởi tiếng động. Trong cơn ngái ngủ mắt nhắm mắt mở, hiện ra trước mặt lão là một nàng tiên xinh đẹp, nụ cười nhẹ nhàng như hoa.
– “Chú dậy rồi ạ” – Hà cất lời…
– “À… ờ… chú… dậy rồi… Cháu ổn chứ”
– “Dạ, cảm ơn chú chuyện tối qua…”
– “Ui giời, không có gì, hàng xóm láng giềng có gì mà phải câu lệ” – lão xua tay.
– “Mà sao tối qua cháu uống gì mà say khướt vậy”
– “Dạ tối qua cửa hàng cháu liên hoan kỷ niệm 5 năm ngày thành lập, cháu cao hứng uống hai chén rượu nên thành ra như thế ạ. Cháu chỉ nhớ là ra bắt taxi, về đến nhà vào thang máy xong lên đến tầng rồi chẳng nhớ gì nữa ạ. Làm phiền chú quá”.
– “Ra là thế” – Lão Dũng nói, gần như đồng thời đó cũng là lời nghĩ thầm của Phú.
– “Thôi chú về đây, con gái con đứa, lần sau đừng có uống nhiều như vậy nhé. Mà mấy giờ rồi nhỉ? Thôi bỏ mẹ, muộn giờ làm mất rồi. Chú về đây”
– “Dạ cháu cảm ơn chú nhiều ạ”
Hà nhìn lão Dũng đi ra với khóe miệng nhoẻn cười, đôi mắt tươi vui pha chút biểu cảm hàm ơn.
Cũng như chợt nhớ ra đã muộn giờ làm. Nàng vội vã thay y phục rồi đi làm.
… Hôm nay đồng hồ đếm ngược còn 41 ngày. Thành phố phát thông báo lúc 6h sáng: Cách ly xã hội toàn thành phố vì dịch Covid. Ai ở đâu ở yên đấy. Mọi hoạt động kinh tế xã hội không thiết yếu đều phải tạm dừng. Người dân được thông báo ở nhà không được ra ngoài. Hà vừa bước xuống tầng 1 lấy xe thì thấy bác bảo vệ thông báo như vậy. Lủi thủi đi lên nhà.
… Chiều đi làm về, lão Dũng hôm nay mang lỉnh kỉnh nhiều thứ hơn, túi nọ túi kia. Đặt lô đồ hổ đốn xuống cửa nhà, lão bấm chuông căn hộ của Hà.
– “Chú đi làm về ạ” – Hà chào lão…
– “Ừ chú vừa đi làm về. Thế nào, hôm nay phải ở nhà đúng không?”
– “Dạ, bị cách ly bất ngờ quá chú ạ. Chú vẫn đi làm được ạ?”
– “Ừ, chú làm bên điện lực mà. Không có bọn chú thì thành phố tối thui à?” – Lão Dũng cười.
– “Dạ”
– “Biết cháu không ra ngoài được, chú mua cho cháu ít đồ dùng ít ngày tới đây”
Hà thực sự ngỡ ngàng và không nói lên lời, lão Dũng cứ thế xách đống đồ và đi vào đặt lên bàn ăn của nàng rồi đi ra. Nàng vẫn đứng ở cửa mà ú ớ không biết nói gì.
– “Chú làm vậy, cháu ngại quá. Của cháu hết bao nhiêu cháu gửi ạ”
– “Cứ để đấy, hôm nào chú qua tính sổ sau, hehe” – Lão cười ranh mãnh và mở cửa vào nhà lão, đóng cửa, để lại Hà phía sau không biết nói gì thêm.
Trở vào nhà, Hà nhìn đống đồ trên bàn. Lộn nhộn đủ thứ: Cải bắp, khoai tây, thịt lợn, thịt gà, cá, tôm, bắp bò… thôi thì đủ loại. Cô nhoẻn miệng cười thu dọn các thứ cho vào tủ lạnh.
Tối đó Hà lại mời cơm lão Dũng như một sự cảm ơn giống như mọi khi. Không khí bữa ăn rôm rả như một gia đỉnh, những câu chuyện thời sự nhất về Covid dĩ nhiên là chủ đề chính. Lão Dũng khéo léo lồng ghép những chủ đề về gia đình khiến không khí đôi lúc trùng xuống nhưng lão đều nhanh chóng biết cách khiến không khí trở nên sôi động trở lại.
Bất giác trong câu chuyện vu vơ lại có nhắc tới Phú, khiến cho lòng nàng nặng trĩu, nói chuyện một cách rưng rưng. Lão Dũng lúc đó đặt tay lên tay nàng nói những lời an ủi.
– “Mọi chuyện cũng qua rồi. Người mất cũng đã mất rồi. Người sống vẫn phải sống. Cháu còn trẻ, còn cả tương lai dài phía trước. Có khó khăn gì cứ bảo chú, không việc gì phải ngại.” – Lão vừa nói vừa vê vê nhẹ bàn tay Hà.
Hà rưng rưng gật đầu, không để ý việc đụng chạm tay chân. Có lẽ giờ trước mặt nàng đang là một người cha đầy tình thương hơn là một người hàng xóm. Nàng đâu có biết rằng đôi mắt lão đang nhìn hau háu vào bộ ngực nàng, nó đang phập phồng theo tiếng nấc của nàng như mời gọi ánh mắt người đối diện. Hôm nay nàng mặc bộ hai dây tơ tằm xanh nhạt, mỗi khi khẽ cúi là lộ một nửa ngực ra trước mặt lão. Con cặc của lão cũng đã cương cứng lên từ bao giờ.
– “Thôi đừng khóc nữa cháu”
– “Dạ, cháu xin lỗi lại khóc lóc trước mặt chú”
– “Cái con này, lại khách sáo rồi” – Lão mắng yêu.
– “Thôi để cháu dọn dẹp ạ”.
– “Ừ để chú phụ giúp”
Quá trình dọn dẹp, không biết vô tình hay hữu ý mà thỉnh thoảng tay lão và tay nàng lại đụng chạm. Hà thì hoàn toàn không mảy may để ý gì. Nhưng lão lại rất thích điều này.
Nhìn khung cảnh trước mặt, Phú không khỏi tức vỡ lồng ngực.
Lão Dũng ra về, Hà dọn dẹp một lúc xong cũng vô làm vệ sinh và vào phòng ngủ.
Đêm nay nàng mặc chiếc váy ngủ voan đen mỏng mà Phú vẫn thích nàng mặc. Chiếc váy mỏng manh gần như trong suốt, nàng không mặc áo ngực. Toàn bộ cơ thể vệ nữ của nàng hiện ra mộ