Gái Gú Việt Nam

Con Vy dâm đãng

Phần 7
Sự xuất hiện của Nhung và Phúc làm xáo trộn hoàn toàn lối sống trong gia đình ông Giang. Bận rộn coi ngày, mời họ hàng bạn bè, thuê cỗ thuê bàn trang điểm rồi trang phục, sửa sang nhà cửa dọn phòng mới, mua giường mua chiếu, chuẩn bị đám cưới, rước dâu tận trong Đồng Nai xong, ai nấy mệt bở hơi tai, nhưng rồi đâu cũng vào đấy.

Nhung vừa ra trường đã xin được chân kế toán ở công ty người bạn ông Long, còn Phúc học điện lạnh ở trung tâm hướng nghiệp, vừa có lương vừa được dạy nghề. Bà Hằng tự nhiên tìm thấy niềm yêu đời ở gốm sứ Nhật Bản, thỉnh thoảng đi nhập hàng bên Campuchia, trong nhà lại có thêm 1 đống đồ gốm, khách mua cũng nhiều. Thằng Hiếu tuy chuột sa chĩnh gạo, nhưng vẫn chăm chỉ trông cửa hàng với cái laptop. Cả nhà có của ăn của để, ai cũng hân hoan ra mặt trêu chọc thằng Lộc nhanh kiếm cô vợ đi cho bằng anh bằng em. Tất cả dường như sáng sủa hơn, cuộc sống tốt đẹp hơn chỉ 3 tháng sau khi Phúc về nhà.

Có điều, ở đời có câu “Ăn no rửng mỡ”, ông bà ta nói đố có sai. Khi vật chất thừa mức, các nhu cầu căn bản được giải quyết, thì người ta sẽ nghĩ tới hưởng thụ. Mỗi buổi sáng sớm ngồi ở võng làm cốc cà phê trong bếp trước khi đi làm, ông Giang thấy tâm trạng mình bị quấy rầy quá mức khi hai cái bưởi chập chờn nhảy tung tăng, tưng qua nảy lại theo mỗi bước xuống cầu thang trong bộ đồ công sở để chuẩn bị bữa sáng của Nhung.

Tận hưởng no nê hết cả mắt, tuy khó chịu vì không được thanh tịnh nhưng lại dễ chịu ở đâu đó trong lòng, ông Giang phân vân không biết có nên dạy dỗ chỉ bảo cô con dâu ngoan ngoãn ngây thơ quá mức về cái bầu ngực trắng xinh khủng bố, tuy ăn mặc kín mít mà độ kích thích nó còn dữ dội hơn nhiều mấy cô hoa hậu mặc bikini trên TV.

Dù sao thì cơ hội được công khai ngắm nghía như vầy cũng không có nhiều, chỉ khi nào bà Hằng đi chợ đầu mối từ sớm ông mới dám công khai nhìn ngắm, tha hồ tận hưởng, máu nóng dồn lên thằng em khiến ông thấy mình như trẻ bớt 10 tuổi.

Hai cô con dâu làm ông hết sức hài lòng. Một người là con một, gia đình giàu có, tính nết tuy chẳng đảm đang cái gì cũng không phụng hiếu được cha mẹ chồng nhưng bù lại khả năng ăn mặc hút hồn người khác với nét đẹp dâm đãng ngầm biểu lộ qua từng cử chỉ và ánh mắt thì thật không có đối thủ. Một người thì ngoan ngoãn hết mực, vâng dạ lễ phép, hiếu thảo với cha mẹ chồng, làm việc khó gì cũng không từ, đặc biệt là cặp vú thì luôn khiến ông tưởng tượng ra cảnh những đứa cháu của ông sẽ không bao giờ đói khát, chắc là vậy, vì ông đã phải nhiều lần quệt dãi khi liếc mắt thấy “con bò sữa” căng phồng của nàng.

Mải nghĩ ngợi, thấy đã đến giờ mở cửa hàng, ông Giang đứng dậy, sửa lại quần cho bớt lộ thằng em đang dựng lều, bước về phòng để thay đồ, đúng lúc Nhung vừa tạm biệt Phúc đi làm xong, nàng đang đi xuống bếp để dắt xe đi làm. Gặp mặt nhau ở lối đi vào bếp nhỏ hẹp, ông Giang nghiêng qua tránh, Nhung cũng đứng yên tránh để ông đi qua.

Thằng em giật giật trong quần, ông Giang đứng khựng lại tiếc rẻ nuốt nước bọt cái ực nhìn chằm chằm vào đôi vú khổng lồ của Nhung. Bắt gặp ánh mắt tham lam đói khát của ông, Nhung ngại ngùng hết sức, nàng quay người đi che ngực, cái lối đi quá hẹp chỉ đủ 1 người, ông Giang vô thức theo phản xạ nghiêng người qua né cái cùi chỏ của nàng.

Chống tay trái vào tường, xoạt, đứa chó nào hôm qua để rớt dầu hay mỡ gì đó ở chỗ ông Giang đứng, cái dép lào không đủ bám trụ, chân phải trượt một cái như cầu thủ xoạc bóng, ông đẩy thẳng bàn chân vào gót chân Nhung, quá bất ngờ, nàng bị ông đẩy ngã ngửa ra sau đè thẳng lên người ông.

Một tiếng “ối” rõ to vang lên, ông Giang vội đẩy Nhung ra, nhăn nhó ôm cu, nước mắt ứa ra. Hơn 50kg cơ thể Nhung vừa đè hết vào thằng nhỏ đang cương cứng, đau chết mất, không lẽ gãy thằng em rồi, ông Giang hốt hoảng.

“Ôi ba ơi, con xin lỗi, ba có sao không?” Nhung lo lắng hỏi.

“Lỗi của ba mà… ôi sao ba đau quá con ơi, không lẽ gãy xương rồi, ôi ôi ôi.” Ông Giang nhăn nhó ôm chặt lấy hạ bộ.

Thấy hai tay ông Giang run run, Nhung hoảng hồn, chắc là đau lắm, nàng vội vã chạy đi lấy băng gạc, bông vải, oxy già, dầu gió trong hộp cứu thương rồi quay lại ngay.

“Ba, ba thả tay ra, để con coi vết thương chỗ nào.” Nhung gấp gáp nói, nàng đang sợ hãi việc bố bị gãy xương, nàng chưa nghĩ tới vấn đề xấu hổ là vết thương ở chỗ nhạy cảm.

Gỡ tay ông Giang ra, nàng kéo luôn cả quần đùi lẫn quần lót của ông xuống, một con cu đen trủi bật ra, dù đang mềm nhưng nó lại to bằng hàng của Phúc khi cứng hết cỡ, Nhung hơi ngạc nhiên nhưng bỏ qua vấn đề đó, nàng nhìn chăm chú xem có vết thương nào. Không thấy được vết máu nào, nàng đưa tay cầm luôn con cu lên lật qua lật lại để quan sát hai hòn dái xem có bị dập không. Cảm giác dai dai mềm mại như được cầm cái vòi voi truyền đến bàn tay, mùi hương đàn ông quyến rũ xộc vào mũi, đầu cu nhễu chút xíu nước trắng trong suốt, dính dính lành lạnh vào đầu ngón tay khiến Nhung rùng mình, bướm nàng giật một cái, dâm thủy túa ra dưới 2 lớp quần.

Quá bất ngờ với hành động đặc biệt của con dâu, ông Giang quên luôn cả cơn đau, và thấy bó tay toàn tập với nàng. Vô tư ngây thơ thì cũng có mức độ thôi, đây là bố chồng nàng, một người đàn ông trưởng thành mà nàng cũng tự nhiên tới mức cầm ciu ciu kiểm tra thì… bó dái. Cũng may thằng Phúc vừa đi xong, Hiếu Lộc đi học, bà Hằng đang đi chợ, còn mỗi 2 cha con ở nhà, chứ ai mà bắt gặp thì biết nói sao. Ơ mà khoan, cái kiểu bóp cổ con ciu lắc lư hỏi han này, a hự hự, đôi tay con bé sao mềm mại ấm áp lạ thường, thôi xong, ông Giang không kiềm chế nổi thằng em phản loạn, nó ngóc đầu lên kiêu hãnh phản đối sự soi xét của Nhung.

Đang chú ý nhìn kỹ xem ông Giang có bị làm sao không, Nhung chợt giật mình khi thấy cái vật mềm mềm trong tay mình cứng lên, phồng to ra trước mắt nàng, eo, cái con quái vật gì thế này, nàng xòe tay ra đo, dài hơn cả gang tay!

Nhung chợt tỉnh hồn, nàng vội đẩy con cu ra, nhìn đi chỗ khác, vội vã thoái thác: “Con hông thấy bị thương gì, chắc chỉ bị dập thôi. Ba có đau lắm không ba, để con gọi cấp cứu nha?”

“Ôi ba đau lắm con ơn, nhưng mà con đừng gọi. Nhà có hai cha con, bác sĩ y tá nó thấy rồi tung tin đồn, hai cha con mình biết đi xứ nào mà sống hả con. Thôi con sơ cứu cho ba trước đi con.”

“Thôi con xấu hổ lắm, của ba nó thẳng đơ vậy chắc không… không bị gãy đâu, ba tự sơ cứu được không?” Nhung xấu hổ che mặt nói, tuy lỗi là của ông Giang, nhưng ông cứ kêu đau làm nàng vừa lo lắng vừa khó xử.

“Ba đau lắm con ơi, tay ba chống vô tường té một cái chắc bị trật rồi, ba đau tay lắm không làm được. Con kiểm tra kỹ giùm ba đi, nó gãy thì nó tụ máu bầm trong đó, lỡ để mai nó hoại tử thì phải đi bệnh viện cưa mất con ơi huhu.” Ông Giang cười thầm trong b&#