Gái Gú Việt Nam

Cực phẩm loạn luân – Quyển 2 – Tác giả Manumylove

Phần 47
– Tất nhiên rồi, anh ấy như một thành viên chính thức của nhà. Cũng cần phải có hậu đãi tốt hơn mới được.
– Trà ngon… đúng là trà ngon… tôi nhấp một ngụm trà khi Thu bưng lên tận miệng và thổi nguội bớt cho tôi.
– Nè, ngay từ đầu tôi đã nói với ông rồi đó. Ông và mọi người nếu muốn vẫn có thể ở lại nhà này và vẫn có thể sử dụng nhà thờ này cho việc thờ cúng tổ tiên nhưng chỉ có thể ở khu nhà dành cho người làm mà thôi. Còn lại toàn bộ cơ ngơi này sẽ thuộc về mấy người đàn bà ở đây và những người đàn bà kia nếu chấp nhận quy thuận theo tôi. Tôi cũng đảm bảo là công an sẽ không bắt thêm một người nào của nhà họ Hứa nhà ông nữa nếu các ông biết điều và chấp nhận một điều kiện, có lợi cho nhà các ông.
– Cảm ơn cậu, xin cậu nói ra điều kiện của cậu được chứ ạ.
– Thằng bé kia có phải là con trai của tên Tuân đó không? Công an đã tìm thấy ma túy trong phòng của nó. Nếu mà để công an bắt và quy tội có dính líu đến đường dây của cha nó thì ở tù không ít đâu. Điều kiện của tôi rất đơn giản, đó là nó sẽ nhận mình là một người có họ tên khác và ngồi tù thay cho người đó. Chỉ khoảng 3 đến 5 năm mà thôi. So với việc phải ngồi tù vì ma túy thì dễ chịu hơn nhiều. Nó chấp nhận ngồi tù thay cho bạn tôi để đổi lại cả nhà vô sự, thế nào có lợi cho nhà ông quá còn gì. Nhà ông cũng có thể ở lại đây để chờ nhận xác của tên Tuân khi pháp luật thi hành án cũng như đợi nó ra tù, trong khoảng thời gian đó thì các ông cũng có thể tìm cách để mua lại cơ ngơi này như ông nói mà, lúc đó tôi có thể xem xét.
– Anh… anh thật tốt với mẹ con em… em cảm ơn anh… trà ngon anh uống thêm đi ạ. Thu khi nghe tôi ra điều kiện với nhà họ Hứa thì liền biết là tôi đã tính người ngồi tù thay cho thằng Thịnh như tôi đã nói nên cảm động. Bao nhiêu hiểm nguy kiếp nạn mà qua nay tôi phải hứng chịu, vừa rồi nếu như không phải anh Trung tinh ý thì tôi đã uống phải thuốc độc và uổng mạng rồi chỉ vì muốn có người ngồi tù thay cho thằng Thịnh.
– Được, tôi thay mặt thằng bé đồng ý với cậu. Ông cụ sau một lúc nói chuyện với con trai tên Tuân thì cũng nói.
– Anh… anh để em mút cho anh nhé. Thu cảm động trước việc làm của tôi nên cũng muốn chiều tôi một chút.
– Thôi không cần đâu, em biết là được rồi khi nào anh muốn em chiều thì không được trốn tránh đâu đó. Hai em cũng dừng lại đi, anh có chuyện muốn hỏi.

Anh Trung lúc này đã tiến lại chỗ tôi ghé vào tai tôi nói nhỏ…

– Cậu chủ ah, tuyệt đối đừng để cho nhà lão sử dụng nhà thờ này. Hầm ngầm phía dưới dẫn thẳng tới phòng này đó cậu chủ ah.
– Không sao, anh đã lấy hết những gì cần lấy rồi mà. Cho họ dùng nhà thờ này thì cũng đâu có ảnh hưởng gì chứ.
– Vẫn còn một ít đồ cổ gốm sứ và tranh vẽ nữa khi trước tôi không tiện mang ra.
– Vậy thì anh xuống lấy mang hết ra đây. Ah, quên khi ở dưới hầm ngầm lên thì anh phải lên bằng cơ quan ở phòng này để cho họ biết là chúng ta đã biết phòng này có cơ quan, và rồi sau đó anh tìm hiểu xem cơ quan đặt ở đâu.
– Rõ thưa cậu chủ.
– Cậu ah, thế còn chuyện thuốc giải của tôi thì như thế nào.
– Rồi sẽ có nhưng mà ý của ông và ông cụ thế nào về việc ở lại đây hay là dọn đi chỗ khác.
– Nếu cậu đã có ý tốt như thế thì hai bố con già này xin được thụ lãnh ân tình đó. Nhưng còn bọn trẻ thì chắc sẽ phải để chúng ra ngoài bươn chải với đời để còn lo làm việc chuộc lại cơ ngơi này. Dù sao thì cha con lão cũng đã già yếu và không còn nơi nào để đi rồi.
– Được, tốt nhưng mà như ông nói lúc trước là nếu có đi thì cũng chỉ mấy người nhà ông đi chứ không thể kéo phụ nữ đi theo và tôi cũng nói là sẽ thu nạp hết đàn bà nhà này. Nếu hai bố con ông ở lại thì sẽ phải ở nhà dành cho người làm và phải chứng kiến vợ mình làm đàn bà của tôi đó. Tất cả đàn bà nhà ông sẽ thuộc về tôi. Này ông Hữu, mấy bà vợ ông đâu mau bảo họ lại đây phục vụ cho tôi đi nào.
– Dạ lão gia, tham kiến lão gia, chúng tôi giờ sẽ đi theo lão gia, phục vụ lão gia.

Sáng sớm nay thì thông tin về cái chết của mấy người nhà họ Hứa đã được thông báo cho con cháu đi lấy chồng biết mà trở về nhà lo tang lễ rồi. Những cô con gái nhà họ Hứa đi lấy chồng rồi nhưng vẫn thường xuyên về nhà để bòn rút tài sản nhà họ, có ông, bố, bác từng làm quan mà lại có bố hay các chú làm ăn khấm khá thì phải tích cực bòn rút chứ không lại để mấy bà dâu chiếm hết. Nên ngay khi nghe tin bố, chú bị chết hay bị bắt vì ma túy thì họ lập tức trở về nhà để chịu tang là phụ mà ý đồ muốn tẩu tán tài sản để khỏi bị nhà nước tịch biên mới là chính. Nhưng khi tới nơi thì đã không có tài sản để họ tẩu tán giúp rồi lấy làm của riêng đã vậy lại còn bị ông cụ yêu cầu đóng góp tiền bạc vào để tổ chức tang lễ thì họ đã chán nản rồi. Đến khi tôi tới thì lại biết được rằng đến cả cơ ngơi này cũng đã được sang tên đổi chủ, rồi công an lại phát hiện ra ma túy ở trong nhà nên họ đều sợ bị liên lụy nên vội vàng nhân lúc lộn xộn mà cáo từ ra về hết rồi. Giờ đây còn ở lại nhà họ Hứa chỉ còn đám phụ nữ là dâu nhà họ Hứa và con gái nhà họ Hứa chưa lấy chồng mà thôi, họ không thể đi đâu được vì đây là nhà của họ nên họ ở lại. Khi nhà đã đổi chủ, và những người chồng người chủ gia đình cũ của họ không thể nuôi nổi họ nữa và không có ý định đưa họ đi theo mà tôi lại dang rộng vòng tay thì việc họ cũng nhận chủ nhà mới là điều dễ hiểu.

– Kìa chị Thuần, lão gia kêu chị lại phục vụ cho lão gia kìa. Sướng nhất chị có vinh dự được hầu lão gia đầu tiên nhé. Úi chu choa mẹ ơi, cái ấy của lão gia thật lực lưỡng đó nha.
– Kìa chị Diệp, còn đứng đó làm gì…
– Lão gia gọi chị kìa chị Thoa, mau lại phục vụ lão gia cho chu đáo đi. Chị em chúng ta trông cậy hết vào các chị đó. Các chị là chị cả của gia đình, các em trông cậy vào các chị.

Đám đàn bà lại đùn đẩy ba bà vợ của ông Hữu bước ra tiến lại phía tôi.

– Này còn đứng đấy làm gì, lão gia ta không có nhiều thời gian. Hãy mau lại đây làm thay việc cho con dâu của mấy người đi.

Ba người bọn họ lại người nọ đùn đẩy người kia, cuối cùng cả 3 cũng đều phải lại quỳ xuống mút cho tôi. Ngồi ở ghế trường đó khá khó chịu nên Nguyệt nói tôi chuyển xuống ngồi ở ghế đơn mà anh Trung sai người mang vào cho Nguyệt và Thu ngồi. Tôi ngồi thoải mái để cho ba người đàn bà của lão Hữu mút trước mắt lão, phía sau hai chị em Yến lại đứng bóp vai cho tôi. Tôi lại cho gọi ông cụ họ Đào vào trong. Thu thì khi tôi di chuyển chỗ ngồi cũng bưng theo tách trà để thi thoảng đưa tới trước miệng tôi để tôi hớp một ngụm thưởng thức.

– Này ông cụ, chỉ cho tôi những người phụ nữ họ Đào làm dâu nhà này.
– Được… được. Hai con đang phục vụ cậu đây, thêm con kia… con kia nữa với con kia là vợ của ông Thiên kia.

Hóa ra Thuần và Thoa hai bà vợ của lão Hữu là đàn bà họ Đào bị ép gả vào nhà họ Hứa. Thêm một người vợ út khoảng ngoài 60 tuổi của ông cụ nhà họ Hứa. Bà vợ cả của ông ta mới chết nên con cháu như tên Tuân mới sốt sắng kiếm thêm vợ bé cho bố để mấy anh em hưởng dụng. Còn bà vợ thứ hai của ông cụ họ Hứa tên Thiên là một bà khoảng xấp xỉ 70 tuổi chính là người khi nãy ông ta đùn đẩy uống trà thay cho mình. Ông cụ tuy đã già nhưng càng già thì lại càng nham hiểm muốn nhân cơ hội đó để loại bỏ luôn bà vợ già này với lý do đau buồn trước cái chết của con trai mà cũng ra đi (lão Nhị nhà họ Hứa là con bà ta). Còn hai người nữa thì tôi không biết là ai. Nhưng nhìn họ đúng là đều