Gái Gú Việt Nam

Dân buôn đồ âm – Quyển 2

Phần 46
Ba ba! Liên tiếp tiếng nổ truyền đến, mười mấy con đỉa còn lại cũng liên tiếp vỡ ra, trang giấy đã bị nhuốm đầy máu tươi. Mà tờ giấy kia tựa như một khối bọt biển, bắt đầu điên cuồng hút máu, không bao lâu sau, máu tươi đã bị hút sạch sẽ. Tờ giấy mỏng như cánh ve trong nháy mắt phồng to, mặt ngoài thô ráp trở nên mượt mà, nhìn tựa như là… một tấm da.

Lão Thử tiền bối thận trọng đổ bỏ xác đỉa, tờ giấy kia nhìn càng lúc càng giống da người! Mấy người chúng tôi sắc mặt đều tái đi, mơ hồ đoán được tờ giấy này có thể là dùng da người làm thành. Lão Thử tiền bối hiểu rõ tờ giấy này vô cùng, biết được uy hiếp rất kinh khủng, không đợi trang giấy phồng lên hết cỡ liền nhanh chóng móc ra một lá phù, tiện tay vung lên, lá phù rơi lên giấy.

Lập tức một luồng hỏa diễm bắt đầu cháy hừng hực, không bao lâu đã đốt cháy lá bùa. Nhìn Lão Thử tiền bối mặt mũi tràn đầy thương xót, hiển nhiên là tiếc của không bỏ được tấm bùa này. Lý mặt rỗ đến trước mặt Lão Thử tiền bối, giọng hoảng sợ hỏi “Lão Thử tiền bối, tờ giấy này không phải là… từ cái kia làm thành a?” Lão Thử tiền bối nhìn thoáng qua Lý mặt rỗ, sau đó nhẹ gật đầu. Lý mặt rỗ nhịn không được sợ run cả người.

Dùng da người làm thành Vô Tự Thiên Thư, không có quái sự mới thật sự là kỳ quái. Theo lửa cháy hừng hực, tấm da người cũng bắt đầu tản mát ra mùi cháy khét, sau đó từ từ cuộn lại, phát ra tiếng lốp bốp. Khi chúng tôi còn đang nhìn, trong lửa cháy rực bỗng nhiên vọt ra một ngọn lửa thẳng về hướng tôi, ngọn lửa này càng lúc càng lớn, tôi rõ ràng cảm giác được sóng nhiệt nhào tới trước mặt, làm cả người tôi khô nóng!

Đến trước mặt tôi, ngọn lửa lại biến thành hình người, tựa như là một người toàn thân chìm trong lửa, thống khổ không chịu nổi nhào về phía tôi, thậm chí còn phát ra tiếng kêu bén nhọn. Thanh âm này nghe giống như quái vật trong phim Alien của Hollywood phát ra, tôi còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã nhào lên người tôi, đè tôi trên mặt đất, muốn ôm chặt thân thể của tôi, điệu bộ muốn đồng quy vu tận a.

Tôi theo bản năng vung Thiên Lang Tiên đánh tới. Thiên Lang Tiên quất lên người đối phương nhưng cũng không tạo được tổn thương gì lớn. Thời khắc liên quan đến tính mạng, tôi nghĩ đến Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết, mặc dù thi triển Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết sẽ khiến tôi tiêu hao thể lực, vài ngày sau cũng không thể đi lại bình thường, nhưng bây giờ đã không thể để ý được nhiều như vậy, cái mạng nhỏ vẫn là quan trọng.

Ngay lúc tôi còn đang niệm khẩu quyết, trong phòng bỗng nhiên vang lên tiếng gà trống gáy, đoàn hỏa diễm như bị công kích mãnh liệt, hung mãnh từ trên người tôi phóng đi, nhảy tới ngoài cửa sổ. Khi nó vọt ra ngoài cửa sổ liền theo gió thổi tan đi, vô tung vô ảnh. Tờ giấy da người cũng từ từ hóa thành một đống tro tàn, tôi có thể mơ hồ nhận ra trong tro tàn có một chữ ‘Oan’ viết theo lối chữ Lệ.

Tôi nhẹ nhàng thở ra, vật kia hẳn đã bị đuổi đi. Tôi vội vàng bò dậy, kiểm tra trước ngực mình. Trên ngực cũng có vết bỏng, vết màu đen thẩm thấu vào trong da, mặc dù không đau không ngứa, nhưng tác dụng tâm lý vẫn làm tôi có cảm giác tê dại. Tiểu Ái đi tới, ánh mắt cổ quái nhìn tôi “Ngươi… Ngươi không có chuyện gì chứ, vì sao vật kia lại công kích ngươi? Ngươi có phải là sao chổi chuyển thế hay không?”

“Nói nhảm!” Tôi tức đến hổn hển trừng mắt liếc Tiểu Ái “Lão Thử tiền bối, vật kia hẳn là trốn rồi a? Không có âm vật ẩn thân, hắn khẳng định sẽ đi tìm chỗ nương thân. Đối với nó mà nói nơi cư trú tốt nhất không đâu hơn được là con người, nó khẳng định sẽ tiếp tục công kích người khác.” Lão Thử tiền bối gật đầu “Móa nó, thật là có chút khó giải quyết. Tiểu Ái, tốt nhất là đưa bọn ta đi xem Vô Tự Thiên Thư. Đúng rồi, Vô Tự Thiên Thư tổng cộng có bao nhiêu trang?”

Tiểu Ái lắc đầu “Cái này ta thực sự không để ý.” Tôi lập tức ý thức được Lão Thử tiền bối đang muốn nói gì. Lão Thử tiền bối hỏi kia Vô Tự Thiên Thư có bao nhiêu trang, hẳn là mỗi một trang, đều có một vong hồn như vừa rồi? Trước đó Tiểu Ái cũng nói người của phòng tang chứng nghe được tiếng vô số người kêu oan, càng chứng tỏ điểm này rất có khả năng.

Vẻn vẹn một vong linh đã suýt chút lấy đi tính mạng của tôi, huống chi là nhiều vong linh như vậy? Việc này không nên chậm trễ, chúng tôi vội vàng đi theo Tiểu Ái đến cục cảnh sát, đi xem Vô Tự Thiên Thư. Trên đường, Lão Thử tiền hỏi vết bỏng trên người tôi có gì dị thường không. Tôi nói ngoại trừ cảm giác tê dại cũng không có gì khác. Lão Thử tiền bối biểu cảm càng phức tạp, cảnh cáo tôi trên người có quỷ ấn, sợ rằng sẽ càng dễ bị vong linh công kích, bảo tôi bất luận lúc nào cũng phải chú ý một chút.

Tôi bất đắc dĩ cười cười, điều tôi không rõ là, lúc đó có nhiều người như vậy, mà Long Tuyền sơn trang lại chủ yếu nhằm vào Tiểu Ái, vậy vì sao thứ kia lại liên tiếp công k&iac