Gái Gú Việt Nam

Đảo lạnh mù sương

Phần 26
– Mấy cái cây này hay quá hén chú. – Thằng nhóc Sonnet ngồi trầm trồ bên cây cà chua khoai tây, giọng nhái nhái theo kiểu tiếng Sài Gòn của Sơn.

Hai chú cháu đang ngồi ngắm cái cây mà hôm bữa trước Sơn ghép ngọn cà chua vô gốc khoai tây. Bên dưới vén lớp đất ra thì thấy mấy củ khoai tây bên trên đã nhú ra đang bắt đầu lớn. Còn bên trên thì chi chít cà chua bi như những xâu chuỗi ngọc rũ xuống. Mấy chùm bên dưới gốc bắt đầu chín đỏ từ cuống ra. Còn mấy chùm trên ngọn thì vẫn còn là hoa vàng nhu nhú. Cà chua mọc lên cứ một cuống lá lại đẻ ra một nhánh phụ, rồi một cành hoa có cả chục nụ đan xen qua lại. Hôm bữa trước Sơn chỉ nó cách bẻ cành phụ, hay cắt bớt hoa ở đầu nhánh để cho cây tập trung vô nuôi trái, và tạo thế đẹp cho cây. Thằng nhỏ tự làm, rồi chịu khó xoay tròn cái chậu cho đều nắng, và cắm mấy thanh que chuyên dụng bằng nhựa xuống để đỡ, thành ra hôm nay có được một chậu vừa bông vừa quả đẹp tuyệt vời luôn.

– Con muốn mai mốt lớn đi học ngành sinh vật. Mà mấy cô trong tiệm cười con. – Sunnet tâm sự khiến Sơn bật cười.

Đúng vậy. Cha mẹ ở Việt Nam cứ nghe nói tới nông nghiệp là chê bai dè bỉu, có biết đâu rằng ở bên này phải là nhà giàu có nhiều đất mới cho con học nông nghiệp để mai mốt làm chủ, chứ không phải mấy cái bằng kinh tế kỹ sư gì đó học xong chỉ có nước đi làm thuê.

– Con thích học ngành gì thì học. – Sơn an ủi. – Nếu mẹ không nuôi nổi thì chú nuôi. – Sơn mạnh miệng. Chứ thật ra con nít bên này là nhà nước nuôi. Trợ cấp cho tới 21 tuổi luôn. Còn vô đại học thì được vay tiền, chừng nào đi làm lương cao mới phải trả lại từ từ, không có lãi suất gì hết.
– Chú mà đồng ý thì học ngành nào mẹ cũng nuôi con hết. – Quỳnh lên tiếng. Cô đứng nhìn hai chú cháu từ nãy giờ, như hai cha con đang ngồi tâm sự với nhau. Những ngày trong tuần không có Sơn lẫn thằng Sonnet đến tiệm thì Quỳnh rất hay ra ngồi chỗ này để ngắm cây cà chua khoai tây, nhìn vô chỗ mà Sơn cắt vát thành hình chữ V bên dưới cây khoai tây để ghép ngọn cà chua vô, đã tháo băng keo bao quanh để cho chúng lớn dần ra, chuyển nhựa sống để nuôi bao nhiêu là cành lá cùng hoa trái bên trên kia. Ngày nào nấu cơm Quỳnh cũng nhớ chắt nước gạo để tưới. Góc sân hoang dã trước kia giờ bừng lên sức sống trong mùa hè. Rau muống. Cải cúc mà ngoài bắc gọi là tần ô. Xà lách xoong. Rau răm. Hẹ. Quế mà ngoài bắc gọi là húng quế. Kinh giới. Cả rau má nữa. Mỗi loại một khay nhựa hay thùng xốp nằm cạnh nhau, hoặc xếp lớp trên kệ, chen nhau đón nắng.

Sơn cười. Quay qua nhìn Quỳnh gật đầu. Giữa hai người họ rất ít giao tiếp, nhưng có vẻ như là hiểu ý nhau hơn hết. Chính xác là Quỳnh luôn đón nhận và hưởng ứng mọi ý nghĩ và quyết định của Sơn. – Chỉ cần con học giỏi là được. Mặc kệ người đời nói gì. Chỉ cần mẹ con vui là đủ. – Sơn xoa đầu thằng nhỏ giảng giải. Đôi mắt xanh biếc của nó sáng lên hạnh phúc. Chạy qua ôm tay rồi hôn lên má mẹ nó. Khiến Quỳnh ngượng nghịu trở ngược vô bên trong.

Thằng Sonnet rất vui khi Sơn chịu hôm nay tối về nhà nó ăn cơm rồi ngủ ở đó. Sơn nhận lời vì Quỳnh nói Lan cần gặp, mà ra tiệm thì lại không tiện vì không muốn mấy người trong shop biết chuyện hay kể cả bi