Gái Gú Việt Nam

Đời checker

Phần 40

Tôi có lẽ đã chẳng muốn mở đầu phần mới bằng một đoạn nhạc buồn như thế, nhưng đó thực sự là đoạn nhạc mà tôi đã đứng ở ban công, vừa châm điếu thuốc hút, vừa nhìn mưa rơi lòa nhòa vào ánh đèn cao áp ở sân khu tập thể, và ôm đàn nghêu ngao. Mùi khói thuốc quyện vào mùi mưa, thơm như mùi đóa hồng tôi vừa được ngửi ban nãy.

Thuốc lá không tốt cho sức khỏe, nhưng tốt cho tâm trạng. Không biết ông nào đã sáng tác ra câu ranh ngôn ấy để chống chế cho việc nghiện thuốc lá, nhưng với tôi thì nó đúng vđ. Hết nửa bao thuốc cộng hát đi hát lại đoạn nhạc kia n lần, tôi thấy bỗng yêu đời trở lại, như thể vừa nhận được tin báo của em phò ruột, bảo là anh ơi em bị si đa rồi, lúc sau đính chính lại, em đùa đấy. Thật ra tôi yêu đời là vì… tôi vừa gỡ lại được 1 con Ranger nhờ những khoản đầu tư vào các kênh. Ahihi!

Thật lòng muốn khoe chút thành quả với ai đó nhưng nửa đêm mở Zalo lên, chỉ còn vài người đèn xanh báo online, có Thương và Ngọc.

Ngọc thì đã từ bao lâu rồi tôi chưa gặp nhỉ, dễ đến gần tháng! Cũng ít nói chuyện rồi. Có lẽ cô đang hạnh phúc với Jony Nguyễn, và tôi thấy hơn hết là mình nên nghỉ mẹ đi cho phẻ. Còn Thương, tôi click vào khuôn mặt dễ thương và nụ cười tươi rói dưới cái mũ rộng vành ở avatar cô – vẫn tấm ảnh cô chụp với cái mũ mẹ tôi mua cho, và đội đi khắp nơi ấy – thì thấy lại hiện ra một bài thơ thuộc thể loại Ngũ ngôn Tứ tuyệt Đường luật.

Những ngày đầu dò ra facebook và Zalo của Thương tôi khá hứng thú với mấy bài thơ cô tự sáng tác, nhất là những bài về mẹ. Nhưng càng ngày thấy nó càng xàm lồng, nên biết là cô cũng có khiếu và dày công đấy, nhưng lướt qua thôi chả thèm đọc. Nếu là điều nhắn nhủ tôi, cô nên nói thẳng, còn nếu để nhắn nhủ hay thả thính thằng khác, tôi tốt nhất chẳng nên quan tâm.

Hơn 100 like cộng với rất nhiều comment, nhưng privacy của Zalo thì mình không đọc được, thì thấy một comment của Thương, lẽ ra như thể trả lời ai đó cho câu hỏi “viết thơ cho anh nào thế?”, “Viết cho một người đặc biệt” – Thương trả lời, nhưng có lẽ cố tình trả lời chung vào bài để ai cũng đọc được. Và tôi đọc được, nhưng tự nhủ chắc đéo phải mình.

Vậy là niềm vui với chiếc xe mới chả biết khoe ai, đành chọn đại một cái nick đang sáng, Hoàng Sari – một người bạn làm ăn, một người chung chí hướng với tôi, hiện đang nghiên cứu vể Nông nghiệp Công nghệ cao ở Israel. Chắc tầm này bên đấy mới chập tối, nên nó mới còn online như vậy.

Sau vài ba câu chuyện lằng nhằng, nó bảo, sang tuần tao về Việt Nam ít bữa, mày có vườn rau sạch nào thì dẫn tao đi khám phá với. Thú thật lúc đầu tôi đã nghĩ đến vườn rau Zalo – trồng rau bằng công nghệ thông tin! Tôi tính dẫn nó về Hải Phòng, nhà thằng Hạnh bạn tôi, có một trang trại sản xuất nông nghiệp sạch, rồi tiện thể dẫn thằng Hoàng ra Đồ Sơn chơi chút. Hơn 5 năm lang thang xứ người, chắc nó cũng “bấn”

Đi ngủ! Chốt cuối ngày bằng tâm trạng hết sức thoải mái!

Hôm sau, còn đọng lại trong tôi về Thương chỉ là “mẹ em dạo này không được khỏe”. Tôi gọi liền v&#