Gái Gú Việt Nam

Em Vy dâm đãng – Tác giả Traidamdulich

Phần 68
Suốt mấy ngày nằm trên giường bức bí, giờ được đi dạo thong dong thoải mái thế này làm Phong thấy khỏe hơn nhiều. Gã thì cảm thấy vui lắm, nhưng khi để ý sang thái độ của Vy, gã thấy cô đang không thích thú như gã lắm. Phong thấy nãy giờ từ lúc nhắc đến chuyện khoe thân ở bãi biển, người Vy cứ thừ ra đó, hai mắt cứ nhìn về xa xăm. Chốc chốc mặt Vy lại đỏ lựng, chắc là lại chợt nhớ về một kỹ niệm nào đó nên mới như vậy. Vy nhắc lại chuyện cũ đột nhiên làm Phong cũng thấy thèm thèm. Gã chợt nảy ra một ý bèn bảo Vy:

– Vy ah… anh có ý này… bây giờ em có muốn khoả thân “khoe hàng” ở đây không?

Vy đang miên man suy nghĩ, nghe Phong nói vậy cô chợt giật mình:

– Cái gì… ngay ở đây ah… anh có điên không đấy…

– Có sao đâu… nãy giờ hai đứa mình đi chung với nhau có gặp ai đâu… giờ này khuya lắm rồi… chỗ này chắc cũng vắng chẳng có ai đâu… nếu em thích thì có thể thử xem…

Vy nghe Phong phân tích thì thấy cũng thích thích, nhưng cô vẫn còn chút ngần ngại:

– Ừ thì vắng thật… nhưng ngoài đường thỉnh thoảng vẫn có người chạy xa qua lại… em sợ…

– Hi hi… sợ gì chứ… nhiều khi có khán giả thì em khoả thân mới thích hơn chứ… uhm… thôi được rồi… giờ anh tính vậy… tụi mình đi vô trong công viên cho nó an toàn… em đi trước… anh sẽ đi sau trông chừng cho em… được chứ?

Phong hỏi mà Vy cứ thừ người ra ngần ngại. Gã giục:

– Em còn suy nghĩ gì chứ? Thích thì làm thử thôi… sợ gì…

Vy chưa bao giờ nghĩ đến việc làm ba cái chuyện này ở công viên gần nhà mình nên khi nghe Phong đề nghị cô cũng thích lắm. Vy vừa sợ, vừa hồi hộp, vừa muốn làm, cảm xúc cứ hoang mang. May mà có Phong ở đây động viên, gã nói thêm mấy câu nữa là Vy quyết định nghe và làm theo gã luôn.

Cả hai không quay trở về nhà như dự định ban đầu nữa mà đứng lên, dần dần đi sâu vào hướng công viên. Ở bên trong công viên cũng có đèn dọc theo theo lối đi nhưng hình như để tiết kiệm chi phí người ta đã tắt bớt, nên trong này khi đi lại có vẻ tối tăm hơn ngoài đường lớn. Phong nói cũng phải, giờ này đi vào đi, không gian xung quanh làm Vy nhớ lại chuyến đi ngày trước rất nhiều. Trong tầm mắt của Vy lúc này chỉ còn những tán cây um tùm, bốn phía tĩnh mịch không một dấu chân người. Phong giục:

– Nào… vậy được chưa… em bắt đầu đi… chờ gì nữa…

Gã cứ giục mãi làm Vy cũng nôn theo luôn. Vy đứng lại, cô bắt đầu cởi áo khoác ra, nhẹ nhàng, từ tốn, rồi tiếp theo là đến cả cái váy ngủ hai dây sexy hờ hững nữa. Vy xếp lại nhẹ nhàng rồi đưa cho Phong cầm hộ mình. Đột ngột lột sạch quần áo giữa trời đêm, gió thổi lùa qua làm Vy thấy ớn ớn lại. Cô giật mình phải ngồi xổm xuống, vòng hai tay tự giữ ấm cho bản thân mình. Chắc cơ thể Vy vẫn chưa quen lắm nên da gà nổi khắp cả người vì lạnh. Phong lại động viên:

– Rồi… đứng lên đi em… thoải mái đi… ở đây đâu có ai đâu…

Vy lại đứng lên theo lời gã. Cô vẫn hãy còn ngại nên lúc đứng vẫn còn lấy tay che che mấy chỗ nhạy cảm trên cơ thể mình. Phong chỉ nhìn cô nhoẻn miệng cười. Gã chẳng nói chẳng rằng cứ lẳng lặng bước đi tiếp. Vy đứng mãi một chỗ chẳng được nên từ từ cũng đi theo gã luôn. Giờ thì cả hai vẫn đi dạo như một cặp đôi bình thường giữa công viên, chỉ có điều là lúc này Vy đã hoàn toàn khoả thân rồi.

Vì khoả thân rồi nên khi đi lại, Vy chú ý xung quanh nhiều hơn, đầu cô cứ ngó quanh quất để chắc ăn rằng xung quanh chẳng còn ai nữa. Vy cảm giác cô đã đúng khi nghe theo lời của Phong. Giờ khoả thân thế này, làm cho cảm nhận của cô về cảnh vật xung quanh khác hơn nhiều. Cô thấy mình thoải mái, thấy mình hòa nhập hơn với mọi vật. Càng về sau, bước chân của Vy càng tự tin, mạnh mẽ hơn.

Mấy sợ lông lồn lưa thưa của cô được cơn gió đêm ve vuốt, cứ nhồn nhột không sao tả xiết. Bên trên thì hai vú cứ tưng tưng, rung rinh theo mỗi bước chân đi. Phong biết làm vậy Vy ‘sướng’ lắm. Gã để ý kỹ thậm chí lúc này hai đầu ty của Vy đã tự giác săn lên mà chẳng cần có sự kích thích nào hết. Vy dẫn Phong đi theo lối mòn mà bình thường cô vẫn hay chạy theo để tập thể dục. Bóng tối, sự u tịch xung quanh càng lúc càng làm cho Vy thấy tự tin hơn, thoải mái hơn nhiều. Bất chợt Phong hỏi:

– Sao hả? Thích không em?

Vy không nói gì, chỉ nhìn Phong ngã đầu rồi nhoẻn miệng cười. Phong tiếp:

– Sống đúng với bản chất của mình vẫn là thích nhất. Đúng không em… Giờ đã quen rồi thì em cứ thoải mái đi nhanh đi… không cần chờ anh đâu… anh đi chầm chậm ngay sau em thôi…

– Vậy có ổn không anh?

– Không sao đâu mà… đâu có ai đâu… có gì còn có anh ở phía sau mà…

Mấy lời nói đó làm Vy thấy vững tin hơn. Nãy giờ Vy cứ phải đi chung, chờ từng bước chân chậm chạp của Phong, giờ nghe gã nói vậy thì cô chẳng cần chờ nữa. Vy chủ động rảo bước nhanh về phía trước.

Tối nay Vy không mang giày thể thao mà chỉ mang dép thôi nên không chạy nhanh được. Lại nghĩ dù sao cũng phải chờ Phong ở phía sau nên cô chỉ đi hơi nhanh tý thôi, chứ không có ý định chạy bộ. Mấy bước đi nãy giờ làm người của cô cũng muốn vã chút mồ hôi. Vy cảm giác thấy đã có chút ít vã ra sau lưng cô rồi, nó đang tụ lại và chảy dọc theo sống lưng. Ít mồ hôi đó làm cơ thể cô trơn bóng lại. Vy đưa tay sờ ngực mình, cô thấy hai bầu ngực đã săn lại. Chưa bao giờ Vy cảm nhận cơ thể mình nhiều đến vậy.

Vy đi một đoạn khá xa, cô quay lại nhìn thì không thấy bóng dáng của gã Phong đâu nữa. Cô nghĩ bụng chắc gã đi chậm nên theo cô không kịp. Vy quyết định ngồi xuống ghế đá ở đây để chờ Phong. Áp lưng, rồi đặt cả bờ mông trần trụi của mình xuống ghế đá lạnh ngắt, Vy có thể cảm nhận trọn vẹn hơi lạnh toát ra từ hàng ghế. Cảm giác thật thích thú, chưa bao giờ Vy cảm nhận được như vậy.

Vy tranh thủ ngồi đó nghĩ tý, cho mồ hôi ráo bớt. Vy thấy mình thật tự do, trong giờ khắc này không có gì còn gò bó cơ thể cô được nữa. Nhiều khi trong cuộc sống, Vy đến phát chán những bộ trang phục rườm rà, nó đè nén lại cái cơ thể mà lúc nào cũng chực chờ bùng nổ của cô. Giờ trong một không gian thân thuộc vậy, giữa chốn công cộng như vậy, cơ thể cô được giải phóng, tha h&