Hai chị em
Sau đêm yêu đương, ân ái ngùn ngụt bốc lửa dục tình ở khu Bãi Dâu – Thành phố Vũng Tàu, có thể kết luận rằng tình yêu giữa chị Nam và thằng Đại – hai chị em ruột con của ông Thái bà Phụng đã lên đến đỉnh điểm cao độ tựa chừng như đỉnh Himalaya – nóc nhà của thế giới, chị gái trở về Sài Gòn tiếp tục chương trình tại lớp Y23 trường Đại học Y dược còn em trai vẫn theo học lớp 8. 3 trường THCS Kim Đồng.
Do đã cho thằng em một chiếc điện thoại di động làm quà năm mới cho nên thành thử ra không ngày nào mà chị không nhắn tin về cho nó, có khi trong một ngày, chiếc máy điện thoại của nó liên tục rung lên những ba lần báo hiệu có đến ba tin nhắn của chị gửi từ thành phố về.
Đa phần nội dung những tin nhắn ấy, chị chỉ hỏi nó xem có học giỏi không, có bệnh gì không, có khó khăn gì không chỉ duy nhất một tin chị gửi cho nó lúc 22 giờ 40 phút một tối nọ lúc chị mới vừa học bài xong mà khi xem xong nó không tài nào ngủ được, thân nhiệt cứ tăng lên hầm hập chẳng khác gì những lần nó yêu đương, ân ái cùng chị, dòng tin nhắn ấy như sau “Em trai của chị!
Chị yêu em nhiều! “Và nó lập tức soạn tin trả lời chị”Chị gái của em!
Em cũng yêu chị nhiều lắm” ngay đêm hôm ấy.
Qua ngày hôm sau, dì Phi – dì ruột của thằng Đại từ Phước Hải lên mang tiền của má nó gửi cho và do cần điện thoại để liên lạc với người quen vả lại điện thoại bàn nhà nó vốn dĩ đã bị đứt dây chưa kịp gọi thợ đến sửa, dì mượn điện thoại của nó để sử dụng, vì gọi không được nên dì phải nhắn tin đến số máy dì vừa bấm và vì vậy mà vô tình dì đã đọc được nội dung hai tin nhắn “khủng bố” trên của hai chị em Phương Nam – Phương Đại.
Lúc chiều trở về Phước Hải, vừa mới gặp mặt bà Phụng là em gái mình, dì liền liến thoắng một hơi với đứa em rằng coi chừng hai đứa con của nó ở Bà Rịa sanh tật “làm người mà chẳng chịu làm người” thì chỉ có nước chết mà không kịp đầu thai, dì còn chứng minh cho em mình tin dì không đặt chuyện bằng cách đọc đúng y nguyên văn của hai mẫu tin nhắn do hai chị em gửi cho nhau qua điện thoại di động như trên.
Hai vợ chồng ông Thái bà Phụng cứ một mực cho rằng dì đặt chuyện, họ cho rằng thực sự nếu hai đứa con họ có nhắn tin cho nhau đúng như vậy đi nữa thì cũng không thể nào chứng minh được là chúng quan hệ loạn luân tội lỗi với nhau, chẳng qua là do chỉ có hai chị em lúc nào cũng gần gũi, khắng khít cùng nhau và yêu thương nhau hết mực nên mới nhắn tin như vậy thôi.
Khi dì Phi về rồi, cả hai vợ chồng nhanh chóng quên bẵng đi chuyện ấy vì họ còn phải lao vào việc chuẩn bị cho chuyến tàu ra khơi lúc mười giờ tối nay thì hơi đâu mà lo cái chuyện “bò trắng răng”kia một cách mù mờ, huyền hoặc?
Đấy chính là một tình huống minh chứng cho cuộc tình loạn luân, tội lỗi giữa hai chị em ruột thịt kéo dài gần những ba năm trời nay đến giờ phút này đây vẫn luôn luôn tiềm ẩn trong bóng tối dục vọng âm u dày đặc chứ chưa đến lúc bị phát hiện lôi ra ánh sáng công lý để phán xét, định đoạt…
Mùa xuân đã qua, nhường thế gian cho mùa hè nóng nực, khi thằng Đại vừa mới xếp sách vở của lớp Tám để bắt đầu kỳ nghỉ hè thư thái, tuyệt vời thì chị Nam cũng được nhả trường cho nghỉ sớm sau khi thi hết các phân môn bắt buộc cho đến đầu tháng tám dương lịch khởi động chuyến đi thực tập dài hạn 12 tháng tại Bệnh viện Bà Rịa mà do học giỏi cho nên chị được phân công làm trưởng đoàn quản lý những ba mươi sinh viên của lớp Y23 trường Đại học Y dược Thành phố.
Vào thời điểm này, do phải tu sửa bảo trì lại chiếc tàu đánh cá cho nên bố mẹ chúng cũng đều rảnh rỗi công việc, không còn phải vướng bận cảnh thức khuya dậy sớm như trước nữa, do bà Phụng có một người chị cả tên là Phận ở ngoài Côn đảo bấy lâu nay cưới vợ cho con trai ở ngoài ấy cho nên dì mời cả hai vợ chồng em gái cùng hai đứa con ra nghỉ đón gió ở vùng đảo tuy xa xôi nhưng khí hậu thật là mát mẻ, trong lành này.
Vì trong người không được khỏe, ông Thái không đi thành thử ra cuối cùng chỉ có ba mẹ con tay xách nách mang hành lý ra đón tàu cánh ngầm ở tại Bãi Trước – Vũng Tàu để đi ra Côn Đảo với tâm trạng phấn chấn, rộn ràng bởi vì như ngay đến bà Phụng thì từ lúc cha sinh mẹ đẻ cho đến giờ thì bà cũng chưa biết Côn Đảo ra làm sao nữa chứ đừng nói chi là hai đứa con của vợ chồng bà.
Chị Nam và thằng Đại, cả chị lẫn em đều rộn ràng, mừng rỡ chẳng khác gì lân gặp pháo khi còn một ngày nữa mới khởi hành mà từ sáng cho đến tối chúng đều tíu tít nói cười như sáo, thấy vậy, bà Phụng mới nghiệm ra ra được rằng chính vì như thế mà dì Phi mới ngộ nhận là giữa hai đứa ngẫu nhiên nảy sinh mối quan hệ loạn luân, tội lỗi với nhau từ trước tới giờ chăng?
Lẽ đương nhiên vợ chồng bà tuyệt nhiên chưa hề biết rằng “trong chăn có rận”, “trong ánh nắng vương chút mây mưa”, rằng vấn đề mà dì Phi nói là hoàn toàn đúng sự thật một trăm phần trăm không sai một ly một tí nào cả, trong quãng thời gian gần ba năm trời nay từ lúc thằng em sắp sửa bước vào học lớp Sáu và con chị thì chuẩn bị đi học Đại học ở Sài Gòn, trong hoàn cảnh cùng sống chung dưới một mái nhà tại Bà Rịa thiếu hẳn đi sự giám sát của người lớn, hai chị em đã âm thầm lén lút làm chuyện “không phải của con người” cho đến nay đã là năm lần chính thức chứ chẳng phải là một hay hai lần.
Mặc dầu không tin vào lời nói của chị gái mình nhưng bà Phụng cũng nảy sinh ý nghĩ muốn theo dõi, dỏ xét xem hai đứa con mình có đúng y như những gì mà dì nói hay không thành thử khi lên tàu, bà ở riêng một khoang buồng còn hai đứa ở chung với nhau nơi khoang đối diện, tối hôm ấy, khoảng đâu mười giờ, do say sóng nên chưa ngủ được, bà lần bước sang nhìn qua ô cửa kiếng tròn nơi cửa buồng hai chị em để quan sát bên trong thì thấy cả hai đứa tuy cùng nằm cạnh nhau trên chiếc giường nệm nhưng đứa nào đứa nấy đều quấn chăn ngủ say như chết.
Thấy vậy, bà mới thực sự yên tâm trở về buồng và chẳng mấy chốc, giấc ngủ cũng đã nhanh chóng lôi kéo bà chìm đắm vào sự mỏi mệt, yên lành nhưng một tiếng đồng hồ sau, tình hình ở bên trong khoang buồng của hai chị em mới thực sự bắt đầu thay đổi mà bà không hề hay không hề biết.
Như chúng ta đã hiểu, nếu xa cách nhau thì thôi chứ những lúc gần gũi chung đụng xác thịt như thế này mà chẳng có chuyện gì xảy ra giữa hai chị em mới quả thật là chuyện lạ, vì do thói quen và từ trước đến giờ đã năm lần yêu đương, ân ái cùng nhau.
Cho nên sau khi ngủ được một giấc khoảng bảy giờ tới hiện tại, thằng Đại tỉnh dậy và bắt đầu làm yêu làm sách “đòi” chị mình nhưng chị Nam kiên quyết từ chối, chị bảo nó cửa buồng có ô kiếng tròn sẽ rất dễ dàng để người bên ngoài quan sát được những gì bên trong vậy tốt hơn hết phải cố gắng, kiềm chế mà chờ đợi cơ hội khác thuận lợi hơn vả lại thời điểm này chị vừa mới chấm dứt chu kỳ kinh nguyệt chưa đủ một tuần rất dễ thụ thai nếu quan hệ sinh lý với nhau…
Bởi nó mới vừa học xong chương trình lớp Tám bộ môn Sinh học toàn là những kiến thức nói về giải phẫu sinh lý người, chị tóm tắt lại một cách cơ bản của chương sinh sản nói cho nó hiểu được vấn đề vì dẫu sao nó cũng đã đang ở vào lứa tuổi dậy thì sắp trở thành người lớn nên có bàn bạc, thảo luận với nó về chuyện này cũng chẳng phải thừa.
Thấy nó đã hiểu ra chuyện chứ chẳng phải là chị không yêu thương gì nó nhưng thấy mặt nó cứ buồn buồn thành thử chị bấm cánh tay nó báo hiệu nó đi ra ngoài cùng chị, mặc dù không biết là giờ này ra ngoài cùng chị để làm gì nhưng nó vẫn đồng ý làm theo chị, sau khi đóng cửa buồng lại, chị ngó qua ô cửa khoang buồng của mẹ thấy mẹ đã ngủ say lúc ấy, hai chị em mới yên tâm dợm bước nhẹ về phía khoang hành lý gần đấy.
Vào bên trong chỗ này, chị mới bảo nó rằng chị sẽ cho phép nó ôm và hôn chị thôi chứ không được phép làm gì thêm, nó hớn hở mừng rỡ ra mặt rồi hai chị em đóng cửa khoang sau đó tới một góc khuất tối kín đáo, cả hai nằm xuống bắt đầu vòng tay siết chặt lấy thân thể của nhau, trao gửi hiến dâng cho nhau những nụ hôn thắm thiết, nồng nàn, cháy bỏng và lẽ đương nhiên, chị cũng cho phép nó mày mò, sờ soạng khắp cả người chị nhưng không được cởi bỏ quần áo chị ra.
Cứ như vậy suốt cả hơn một tiếng đồng hồ, mặc dầu chỉ là “xào khô” bên ngoài thôi ấy vậy mà thằng Đại cũng xuất tinh ra rất nhiều, hai chị em lẳng lặng rời khoang hành lý trở về buồng của mình, nó vào toilet rửa ráy, thay chiếc quần đùi khác sạch sẽ rồi trở ra nằm cạnh chị Nam tiếp tục giấc ngủ dở dang khi nãy mà cho đến tận giây phút này đây, bà Phụng vẫn cứ thiếp đi trong cõi chiêm bao huyền ảo chẳng hề hay chẳng hề biết ất giáp chi cả.
Từ bến tàu Bãi Trước – Vũng Tàu ra đến Côn Đảo đúng hai mươi bốn tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển nghĩa là đúng bảy giờ sáng hôm nay lên tàu thì bảy giờ sáng hôm sau mới tới nơi, tại bến khi tàu vừa mới ngừng lại cập vào thì khoảng mười phút sau, dì Phận cùng đứa con trai sắp cưới vợ đã có mặt cùng hai chiếc xe máy để rước ba mẹ con bà Phụng đi thêm khoảng nửa tiếng nữa mới đến nhà trên quãng đường đèo heo hút, vắng vẻ.
Chúng ta hãy nói một chút về gia đình dì Phận nhé các bạn!
Dì có ba người con, con đầu là chị Mến bằng tuổi chị Nam hiện đang là nhân viên Trung tâm máy tính Phước Thọ ở Bà Rịa đã có chồng con, anh trai giữa tên Thắng nhỏ hơn một tuổi sắp sửa cưới vợ còn cô con út mười sáu tuổi vừa học xong lớp Mười, ngôi nhà của vợ chồng dì nằm chơ vơ, hiu quạnh trên một cái đồi thật nguy nga tráng lệ chẳng khác gì dinh thự của toàn quyền Pháp ở Đà Lạt, bởi vì ba mẹ con má Phụng được sắp xếp mỗi người ở riêng một phòng nhưng trong nhà vẫn còn khá nhiều phòng trống chẳng biết để làm gì nữa.
Nghỉ ngơi được một ngày, anh Thắng rủ hai chị em Nam – Đại đi ra biển chèo thuyền thúng, lênh đênh trên biển anh với tay chỉ cho hai đứa em họ bạn dì thấy xung quanh cơ man nào đảo lớn đảo nhỏ mà trong đó lớn nhất là đảo Khỉ vì trên ấy có nhiều giống khỉ sinh sống như vượn, tinh tinh, khỉ bạc má…
Có điều anh không nói trước với hai đứa đó là đường đi ra đảo này tuy gần nhưng lại bí hiểm, màu nhiệm vô cùng, muốn ra đảo phải chèo thuyền lọt qua giữa hai khe đá rộng chỉ khoảng 1,5m và khi về dứt khoát phải canh đồng hồ trước năm giờ chiều vì sau thời khắc ấy, thủy triều lên sẽ tự động khép kín hai khe đá lại lấp kín đường qua mãi cho đến sáng hôm sau, nước rút khi ấy hai khe đá mới mở rộng ra như bình thường.
Sự ngẫu nhiên của tạo hóa nơi đây quả giống tương tự như trong câu chuyện điển tích của quốc gia Ả Rập về cánh cửa hang thần bí “Vừng ơi, hãy mở ra” và đảo Khỉ mỗi ngày đón gần cả mấy chục lượt du khách mướn thuyền thúng ra để cắm trại, nghỉ ngơi vì nơi ấy có nhiều bóng cây rậm rạp mát mẻ lại khá nhiều những loại cây ăn trái mọc tự nhiên như chuối, măng cụt, dâu, nhãn dĩ nhiên những loại trái cây trên chính là nguồn sống đời đời kiếp kiếp của biết bao nhiêu loài khỉ vượn sinh sống nơi đó.
Anh Thắng hứa là sẽ có một ngày gần đây sẽ đưa hai chị em ra chỗ ấy chơi một lần cho biết nhưng lúc anh chưa kịp thực hiện lời hứa ấy thì hai đứa con của má Phụng đã vội vàng đi ra đấy, do mải mê chơi cho nên lúc trở về thì đã sau mười bảy giờ, khe đá đã khép kín lại nhốt hai đứa ở lại một đêm trên đảo Khỉ.
Do vậy mà ngẫu nhiên tình cờ đã tạo ra một cơ hội thuận lợi ngàn năm một thuở cho hai chị em yêu đương, ân ái với nhau thêm một lần thứ sáu mặc dù chị Nam vẫn còn đang ở trong tình trạng “không an toàn” của cơ thể một người con gái hai mươi mốt tuổi trọn vẹn sắc xuân sắp sửa vào tháng Tám tới sẽ trở thành trưởng đoàn sinh viên lớp Y23 về thực tập tại Bệnh viện Bà Rịa.
Qua ngày hôm sau, anh Thắng bận chở cô dâu của anh đi ra chợ trung tâm đào để chụp hình cưới, hai chị em vào buổi trưa sau khi ăn cơm xong thẩn thơ đi ra biển, nhác thấy trên bãi có để săn hai ba chiếc thuyền thúng của nhà ai đó, chúng liền bàn với nhau lấy đại một chiếc để đi ra đảo Khỉ chơi cho biết bởi vì chúng thấy đảo đó rất gần, đứng ở trong bờ vẫn có thế nhìn rõ mồn một cái khoảng trống giữa hai khe đá và theo như lời anh Thắng thì chỉ cần chèo thuyền khoảng mười phút sẽ tới nơi cần tới.
Hai chị em quyết định thật nhanh chóng và do hôm qua được người anh họ bạn dì hướng dẫn cho cách chèo cho nên sau khi leo lên thuyền, cả hai mỗi đứa cầm một cái chèo bắt đầu khuấy xuống nước lấy đà đẩy thuyền tới, do biển lúc này êm sóng cho nên không khó khăn chật vật gì mấy chỉ không đầy một khắc sau, chiếc thuyền thúng chở hai chị em Phương Nam – Phương Đại đã lọt qua “cánh cửa huyền bí” cập vào đảo Khỉ an toàn vô sự.
Có lẽ do phần số cũng như tạo hóa đã sắp xếp, an bày hay sao mà buổi chiều hôm ấy ngoại trừ hai chị em ra chẳng hề có bất kỳ một du khách nào bén mảng đến “nơi chôn nhau cắt rốn” của lũ lâu la Tề Thiên đại thánh cả, đúng như lời anh Thắng kể vào hôm qua, khí hậu trên đảo thật mát mẻ, dễ chịu, cơ man nhiều cây ăn trái và hằng hà vô số khỉ, vượn, tinh tinh… lớn có nhỏ có, trẻ có già cũng có vừa nhác thấy bóng dáng hai đứa con bà Phụng từ trong các bụi rậm túa ra kêu vang inh ỏi và xúm đen xúm đỏ xung quanh hai chị em.
Tuyệt nhiên chúng không hề tỏ ra e dè, sợ hãi như những loài vật khác mà trái lại chúng rất tự nhiên, dạn dĩ nhưng dẫu sao thì chúng cũng chẳng làm kinh động hay khủng bố hai chị em gì cả chẳng khác chi là hai người bạn thân thiết lâu ngày của chúng vốn xa cách nhau lâu ngày nay mới có dịp hội ngộ đoàn tụ.
Vậy là suốt gần bốn tiếng đồng hồ cùng nhau đi vòng khắp đảo, vừa nhấm nháp trái cây no nê vừa huyên thuyên nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, hai chị em mải mê vui đùa với lũ khỉ, khoái nhất là khi bẻ chuối cho khỉ ăn, thấy chúng tranh giành nhau thậm chí có con giành không kịp thì giơ tay ra xin khiến cả hai đều phải phá ra cười nắc nẻ.
Lẽ đương nhiên cả hai không thể nào ngờ được rằng không bao lâu nữa tai họa sẽ đổ ập trút xuống đầu hai chị em mà nếu gặp người khác chắc chắn khó vượt qua cho được, khi trở ra bến để quay về, bất ngờ chị gái lẫn em trai đều vô cùng kinh ngạc khi không còn thấy cái khoảng trống giữa hai khe đá nữa vì thủy triều lên làm cho chỗ ấy khép kín lại khít rịt không thể nào chui qua được.
Chị Nam lật đật gọi điện thoại cho anh Thắng ra cứu thì anh trả lời qua máy điện thoại rằng anh cũng bó tay mà thôi chứ chẳng biết làm gì hơn, anh nói hai đứa chịu khó ở lại trên đảo qua đêm nay đến sáng, khe đá mở ra tự khắc sẽ về được và anh cũng không quên hứa là sẽ nói lại với dì Phụng đặng dì an tâm.
Đến giờ phút này, chị em thằng Đại mới yên tâm trở vào đảo tìm chỗ nào đó có thể ngủ được, mặc dầu chúng không sợ đói nhưng trong thâm tâm cả hai chỉ sợ lạnh, sợ rắn, sợ bọ cạp… và thật không ngờ, khi hoàng hôn buông xuống nhường bầu không gian trên hòn đảo huyền bí này cho màn đêm tối tăm, mù mịt đấy chính là lúc một trong những con tinh tinh đầu đàn vừa mới thức tỉnh sau giấc ngủ dài.
Ở trong một bụi cây, nhìn ra nó thấy có một người con gái trẻ đẹp chẳng khác chi Hằng Nga giáng thế liền hú lên một hồi, lập tức có đâu khoảng chục con tinh tinh lực lưỡng khỏe mạnh từ trên các cành cây