Gái Gú Việt Nam

Hệ thống tình dục

Phần 65
Sau ngày hôm đó, tựa như có gì đã thay đổi lại tựa như không có gì đổi thay. Nhưng Mạnh Nhạc Nhạc có thể cảm giác được rõ ràng, cô và Trần Kiến Bạch ở chung càng thêm hòa hợp, làm thí nghiệm cũng rất thuận lợi, cô cũng đã có một vài ý tưởng mới về cách cải tiến đợt đầu tiên của mẫu vật.

Thậm chí cô còn gặp được Pekka, nhà khoa học này là người có cuộc sống riêng tư rất phong phú. Anh ta cực kỳ hay khoe khoang thổi phồng về mấy chuyện thú vị mà anh ấy gặp khi còn làm thợ lặn.

Mỗi lúc như thế, anh ta không còn là một nhà khoa học nghiêm túc nữa mà chỉ là một con người bình thường yêu thích đại dương một cách nhiệt tình. Anh ta cũng sẽ tức giận mà chửi những cơn gió lốc bất thình lình xảy ra trên biển, cũng sẽ bất lực khi bị mắc kẹt trên hoang đảo không một bóng người.

Pekka coi mình như một “người hầu” của biển cả, hứng thú bừng bừng miêu tả những điều lạ kỳ mà anh ấy trải qua.

Mạnh Nhạc Nhạc lắng nghe chăm chú, cô thật sự thích cuộc sống như thế, tự do tự tại, nhưng cũng rất vĩ đại.

Có thể là trạng thái mê muội của cô quá rõ ràng, nên hôm đó sau khi về khách sạn, hạng mục điện ảnh buồn ngủ buổi tối bị hủy bỏ.

Trần Kiến Bạch cầm theo một chồng tư liệu gõ cửa phòng cô, ánh mắt có chút trốn tránh muốn cô trợ giúp:

“Nhạc Nhạc, đây là hạng mục luận văn còn có vài bài báo cáo anh đã làm, có nhiều chỗ lộn xộn, em giúp anh phân loại lại được không… Cũng tiện… ừm, học tập xem cách thức để viết thế nào.”

Mạnh Nhạc Nhạc không cần xem phim đương nhiên là rất vui vẻ, cuối cùng cũng không cần xem các thể loại tri thức gây mê kia rồi.

Hơn nữa, phân loại lại báo cáo thì cũng có thể hiểu thêm về các ý tưởng thực nghiệm, cảm giác này khiến cô thích thú như khi chơi Rubik.

Cô cầm lấy một bản in mô hình báo cáo bên ngoài, Trần Kiến Bạch cũng đúng lúc giải thích về mô hình đó:

“Đây là mô hình mà anh từng làm trong thời gian tốt nghiệp, vật liệu của nó tương tự như quả cầu Bucky(*), còn có thể ghép thành các vật thể khác. Lúc ấy anh làm thứ này chủ yếu là bởi vì anh đã giảng về kết cấu hóa học cho một vài đứa nhỏ mà các bé lại không tưởng tượng ra được. Quả cầu Bucky đối với chúng mà nói thì có chút khó, cũng không an toàn cho nên anh đã làm thứ này. Ngay cả khi ăn phải thì thì nó cũng có thể từ từ tiêu hóa, đương nhiên là hương vị cũng không ngon mấy.”

Mạnh Nhạc Nhạc có chút cạn lời, người này là ma quỷ sao? Vậy mà đi giảng mấy cái cấu trúc hóa học cho lũ trẻ???

Nhưng nói anh tàn nhẫn thì cũng không đúng. Anh có thể dành rất nhiều thời gian công sức để nghiên cứu làm thứ này cho bọn trẻ, chỉ vì sự an toàn của chúng.

Cô có thể tưởng tượng ra, con của anh ấy nhất định sẽ được trải nghiệm cuộc sống vô cùng hạnh phúc và… cũng đầy tuyệt vọng.

Nhạc Nhạc lại lấy ra một bản báo cáo trông chính quy hơn, Trần Kiến Bạch giải thích:

“Đây là một hạng mục năm ngoái mà anh đã làm, về khoa học vật liệu và tính toán mô hình. Bọn anh đã xây dựng một nền tảng quy mô lớn, lưu trữ đa số số liệu thực nghiệm trong đó rồi sẽ căn cứ tùy tình huống để đưa ra các giải pháp tối ưu…”

Mạnh Nhạc Nhạc trợn mắt ngạc nhiên, hạng mục này chắc chắn không hề đơn giản như anh nói. Chờ đến khi áp dụng được nó vào khoa học vật liệu thì sẽ là một cuộc cải cách cực lớn.

Sử dụng nền tảng này đồng nghĩa với việc chi phí và thời gian sẽ giảm đi rất nhiều. Trước đây Edison từng phải loại trừ dần đi 10 mẫu vật mỗi ngày, nhưng giờ đây, hàng trăm triệu vật lỗi đều có thể được loại bỏ chỉ trong một giây. Đây thật sự là hạng mục dự án mang lại lợi ích cho tất cả mọi người.

Buổi tối hôm nay, Mạnh Nhạc Nhạc lại biết được một góc độ khác của Trần Kiến Bạch.

Chờ đến khi cô cầm lấy bản báo cáo cuối cùng, hóa ra là vật liệu phục hồi ô nhiễm nguồn nước, người đàn ông ho nhẹ một tiếng:

“Cái này liên quan đến sự suy thoái đã được ứng dụng, anh cũng… khụ… rất chú ý đến vấn đề ô nhiễm môi trường, cũng rất đam mê sinh vật biển.”

Trần Kiến Bạch cảm thấy hơi xấu hổ, đây là lần đầu tiên anh tự khen mình như vậy, còn làm ra hành động như đưa báo cáo của mình tới tận cửa nhà người khác, thật là quá ngốc mà.

Anh hơi đỏ mặt, lại đột ngột đổi chủ đề khác trước khi Mạnh Nhạc Nhạc kịp phản ứng lại.

“Ừm, Nhạc Nhạc, mẹ kế của anh sắp tới đây thăm một người bạn, tiện đường sẽ ghé qua đây một chuyến. Ngày mai em có muốn gặp bà ấy không?”

Chưa đợi cô trả lời, người đàn ông lại đỏ mặt nói thêm:

“Lấy danh nghĩa là vị hôn thê của anh.”

Anh và cô đã nhiều lần có hành vi thân mật, cũng đã đến lúc ra mắt người nhà và chuẩn bị hôn lễ rồi. Dì Ninh là người tương đối dễ tính, chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý liền, đây cũng sẽ là một khởi đầu tốt.

Gương mặt Mạnh Nhạc Nhạc thì lại đầy dấu chấm hỏi.

Vị hôn thê?

Cô thật sự kinh ngạc, bọn họ không phải chỉ là quan hệ giáo viên, bạn bè bình thường, có thêm chút mập mờ không rõ ràng thôi sao? Cô có thể hiểu Trần Kiến Bạch có ý theo đuổi mình, nhưng chưa gì đã nhảy đến vị hôn thê luôn là tình huống gì vậy!!!

Cái này cũng nhảy cóc qua 3 giai đoạn quá nhanh đi! (Tán tỉnh – tìm hiểu – yêu đương)

Nửa giờ sau, Trần Kiến Bạch ngây người ngồi trên sofa. Xung quanh là các báo cáo rơi lộn xộn, cả người như mất hồn, anh ấp úng hỏi cô:

“Nói cách khác, không phải chúng ta đã ở bên nhau 3 tháng 25 ngày sao?”

Mạnh Nhạc Nhạc tuy không nỡ, nhưng vẫn nói đúng sự thật:

“Đúng vậy. Hơn nữa tháng trước em vừa mới chia tay bạn trai cũ, anh cũng biết anh ấy, là Tiêu Diệp.”

Những lời này giống như một cái búa nện xuống, Trần Kiến Bạch cẩn thận nhớ lại những chuyện trước đây. Nhạc Nhạc thật sự chưa hề đáp trả lại anh, vậy là…

Tự mình đa tình?

Ánh sáng trong mắt anh dần ảm đạm, anh đứng lên, giọng nói đã có phần nghèn nghẹn:

“Xin lỗi, là tôi nhầm lẫn, mấy ngày nay hẳn là đã làm em khó xử. Tôi… coi như tôi chưa nói gì, em cũng chưa từng nghe thấy gì, tôi về phòng đây…”

Động tác người đàn ông rời đi quá gấp gáp, đầu gối chợt vấp mạnh vào góc bàn, tiếng “loảng xoảng” vang lên khắp phòng.

Anh cảm nhận được cơn đau đớn chỗ khớp xương bèn cúi người, ngay sau đó lại cố nhịn đau, vừa “xin lỗi” vừa bước thật nhanh rời đi.

Câu nói “Anh không sao chứ?” Của Mạnh Nhạc Nhạc còn nghẹn trong cổ thì anh đã ra đến cửa. Chỉ còn một mình cô trong phòng yên tĩnh, lại có chút buồn bã nói không nên lời.

Cô nhặt bản báo cáo Trần Kiến Bạch để lại, nhìn xem thử.

Người này thật sự rất nghiêm túc, báo cáo của anh đều không tìm thấy chút sai lầm nào.

Anh cũng vô cùng tự tin, mỗi một câu anh đều sẽ dùng từ khẳng định rõ ràng, chưa từng có câu trả lời nào mơ hồ.

Anh còn rất mạo hiểm, rất nhiều nghiên cứu của anh đều đã vượt qua lĩnh vực khoa học vật liệu thuần túy, cũng có rất nhiều hạng mục cạnh tranh với cả các dự án quốc tế, có thua, có thắng.

Trong đầu cô bắt đầu hiện ra hình ảnh mỗi khi ở bên Trần Kiến Bạch, anh nghiêm túc lại vụng về, che chở, cổ vũ cô… cuối cùng tất cả đều dừng lại ở ngày Hội nghị hôm đó. Anh đứng đối diện mọi người, đứng trước mặt cô mà cúi đầu, dùng chính tư cách của mình để khẩn cầu mọi người nghe báo cáo của cô dù chỉ chốc lát.

Mạnh Nhạc Nhạc khó nén lòng đặt tay lên ngực tự hỏi.

Một người đàn ông như vậy, liệu có thể khiến cô tin tưởng thêm một lần nữa không?

Còn không đợi Mạnh Nhạc Nhạc nghĩ ra câu trả lời thì cô đã gặp được mẹ kế của Trần Kiến Bạch.

Là ngẫu nhiên gặp được trong thang máy.

Mạnh Nhạc Nhạc đứng bên trong, bọn họ ở bên ngoài. Trần Kiến Bạch thoạt nhìn có chút tiều tụy đứng cạnh một người phụ nữ Phương Đông rất có khí chất.

Mạnh Nhạc Nhạc hoàn toàn ngây người. Trong vài giây đó, toàn bộ cuộc sống của cô chợt như bị đảo lộn.

Mạnh Nhạc Nhạc run tay ấn đóng cửa, người bên ngoài còn chưa kịp phản ứng lại thì cửa đã đóng một lần nữa. Vốn dĩ cô định đi thang máy xuống tầng, nhưng lại một lần nữa đi lên.

Trần Kiến Bạch không hiểu sao thấy lo lắng, vừa nãy anh thấy Nhạc Nhạc không được bình thường.

Dường như là ngay khi nhìn thấy bọn họ thì sắc mặt cô cũng tái nhợt, có gì không thoải mái sao?

Nhưng còn chưa đợi anh đuổi theo thì người bên cạnh đã đột nhiên lẩm bẩm, trong lời thì thầm mang theo tình cảm khó nói:

“Nhạc Nhạc.”

Trần Kiến Bạch sửng sốt, không hiểu sao bất an hỏi lại:

“Dì Ninh, dì biết Nhạc Nhạc sao?”

Đến tận khi cửa phòng được gõ mở ra, trước cửa là người phụ nữ với khuôn mặt thấp thỏm lo lắng đứng đó, Mạnh Nhạc Nhạc vẫn không thể chấp nhận được chuyện này.

Cô chưa từng nghĩ, mình sẽ lại gặp được người này ở đây.

Mẹ ruột của cô… Nhậm Tương Ninh.

Từ năm cô 7 tuổi cho đến năm 25 tuổi, đã qua 18 năm, giờ đây Mạnh Nhạc Nhạc mới gặp lại người phụ nữ này.

Gương mặt bà vẫn chẳng khác gì năm đó, điều duy nhất thay đổi có lẽ là những nếp nhăn trên khóe mắt.

Không, bà đã trở thành một người phụ nữ rất có khí chất rồi.

Hiện tại, bà đã không còn vẻ ngoài trẻ trung ngây thơ trước kia nữa, bà biết ăn mặc khéo léo xa hoa, lại có thân phận cao quý hơn xưa, mỗi một điểm đều khác xa người đàn bà nhà quê năm đó huyện một trời một vực.

Đã từng có một khoảng thời gian dài, Mạnh Nhạc Nhạc cho rằng mình đã quên mất diện mạo của bà, nhưng đến giờ khi đứng đối diện nhau, cô mới phát hiện, mình chưa bao giờ quên cả.

Và cô cũng chưa bao giờ quên, mình, là một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Đã bao đêm cô một mình ngồi trước cửa nhà chờ đợi, chỉ mong mẹ cô có thể trở về một lần nữa.

Đã bao khoảnh khắc, cô khát vọng có được một gia đình hạnh phúc, có thể cảm nhận được tình thương dịu dàng từ người mẹ.

Nhưng rồi… đều không có.

Cô bắt đầu nghi ngờ, ghét bỏ bản thân, cô kiềm chế được mà suy nghĩ, rằng có lẽ là do mình không tốt, mình không đủ ngoan, không đủ làm cho người ta yêu thương.

Thế nên mới có thể bị bỏ rơi…

Sự hoài nghi đó giống như một hạt giống bị chôn sâu, nó nảy mầm, bén rễ trong tim cô, khiến cô luôn thấp thỏm bất an khi giao lưu với người khác.

Không giao lưu, không tin tưởng, sẽ không có tổn thương, cũng sẽ không bị vứt bỏ.

Thế nên…

Trong quá trình thực nghiệm, nếu như cô có những bất đồng với bạn học hay các giáo viên, phản ứng đầu tiên của Mạnh Nhạc Nhạc đều sẽ là nhẫn nhịn, chứ cô không nghĩ đến việc sẽ đi nói với Tề Ngọc để tìm cách giải quyết.

Hạng mục thí nghiệm bị người khác trắng trợn cướp mất, phản ứng đầu tiên của cô không phải là cứng rắn đứng lên đối đầu, mà là trước tiên nhẫn nhịn một chút, chờ đợi đối thủ tự tìm đường thua.

Khi diễn thuyết bị người khác đối xử bất công, cô cũng không dám xông lên bảo vệ quyền lợi bản thân.

Và đứng trước tình cảm cũng thế.

Khi cô và Tiêu Diệp có hiểu lầm, phản ứng đầu tiên của cô… lại chính là lùi bước.

Cô sợ, sợ rằng mình sẽ hùng hổ chạy tới trước mặt Tiêu Diệp, nói rằng: “Trước đây tôi chính là người như thế đấy, anh không thể chấp nhận được thì chúng ta đường ai nấy đi, còn anh mới là người làm tôi ghê tởm!”

Lục Vị nói muốn cô làm bạn gái anh, cô không cần suy nghĩ đã thẳng thừng từ chối.

Đến khi Trần Kiến Bạch theo đuổi, cô thà tiếp tục mối quan hệ mập mờ, chứ không hề nghĩ sẽ chọc thủng lớp màn mỏng manh ngăn cách giữa hai người, mãi không dám tiến thêm một bước.

Cô không tin người khác, cũng không tin chính mình.

Sự xuất hiện của Hệ thống thật sự đã cho Mạnh Nhạc Nhạc cảm giác an toàn rất lớn. Cô bắt đầu bước ra khỏi cái lồng do chính mình dựng nên, cũng sẵn sàng tin tưởng một số người, sẵn sàng thay đổi một số việc.

Cô cho rằng, chẳng phải bản thân mình đã thay đổi rất tốt sao?

Lúc trước cô tự ti nhút nhát bấy nhiêu, giờ đã có thể tự mình làm được cả một hạng mục nghiên cứu, đã có thể đứng trên đài cao diễn thuyết rõ ràng.

Nhưng sự thật là, cô vẫn chẳng có gì thay đổi, trái tim của cô vẫn như trước, vẫn là một Mạnh Nhạc Nhạc nhút nhát.

Nhìn thì tưởng như cô tự tin phóng khoáng, nhưng thật ra vẫn chỉ là một kẻ tự ti.

Lúc này, Mạnh Nhạc Nhạc nhìn người phụ nữ đối diện đứng trước cửa, dường như bà cũng đang rất hồi hộp.

Nỗi uất hận trong lòng cô dâng trào, cô nghe được giọng nói đầy châm chọc mỉa mai của mình:

“Xin hỏi Trần phu nhân có chuyện gì không?”

Đôi mắt của người phụ nữ trong nháy mắt ảm đạm đi rất nhiều, miệng bà hé mở mấp máy mấy lần, cuối cùng chỉ hỏi một câu rất xã giao:

“Nhạc Nhạc, con sống… có tốt không?”

Mạnh Nhạc Nhạc không khỏi nở nụ cười nhạt, khóe miệng giương lên lại chẳng mang tình cảm gì, đáp như chế giễu:

“Trần phu nhân, tôi không biết bà đứng ở lập trường nào để hỏi những lời này nữa. Nếu quý phu nhân Trần đây hỏi tôi với thân phận hiện tại thì thật ngại quá, tôi không dám trèo cao quen biết với bà, mà chuyện của tôi cũng chẳng liên quan gì đến bà cả. Còn nếu bà hỏi tôi với thân phân Nhậm Tương Ninh hỏi thăm Mạnh Nhạc Nhạc của 18 năm trước, thì thật xin lỗi, bà không đủ tư cách.”

Nói xong lời này, Mạnh Nhạc Nhạc đóng sầm cửa thật mạnh, cứ như muốn nhốt hết những giọt nước mắt của người phụ nữ kia ngoài cửa.

Cô xem như không có việc gì bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, viết báo cáo thực nghiệm, giống như chẳng có gì ảnh hưởng đến cô, nhưng hơn mười phút sau, cửa phòng lại bị gõ vang lên.

Mạnh Nhạc Nhạc bắt đầu thấy hơi phiền, cô chắc chắn sẽ không tha thứ, chẳng lẽ người này cứ một hai phải để cô chửi ầm lên mới có thể hết hy vọng sao??

Cô mở cửa phòng ra, vừa chuẩn bị lên tiếng thì sững sờ.

Người ngoài cửa không phải Nhậm Tương Ninh mà là 2 ông già, một cao một thấp, mặc áo thụng dài, còn cầm một chiếc bàn bát quái hình hoa sen màu đen.

(*状台子: Từ này hơi khó dịch, đây không hẳn là bàn bát quái, nhưng cũng là 1 dạng dụng cụ huyền học)

Trực giác mách bảo, cô nhanh chóng đóng cửa chạy trở vào, thậm chí bắt đầu điều động Hệ thống, vận chuyển linh lực.

Trực giác của cô đã đúng.

Nhưng trước sự chênh lệch thực lực, tất cả đều chỉ phí công vô ích. Lão lùn chỉ mới nhẹ nhàng phất tay một cái, cánh cửa đã vỡ nát, thậm chí cả cảnh vật xung quanh cũng bắt đầu thay đổi, giọng nói của lão già kia chợt vang lên.

“Cô bé, chúng ta có thể tìm ra cô rất dễ dàng.”

“Các ông là ai, muốn gì?”

Mạnh Nhạc Nhạc vừa cố hết sức kéo dài thời gian, vừa gọi Hệ thống mở ra nhiệm vụ nhưng nó lại không hề phản ứng, thứ duy nhất cô có thể sử dụng chỉ có linh lực.

“Ta khuyên cô đừng phí công làm gì. Ở trong kết giới của chúng ta thì pháp khí của cô cũng chỉ vô dụng. Hừ, muốn biết chúng ta là ai? Nói ra sẽ dọa chết cô đấy, bọn ta là…”

“Đủ rồi, im mồm nhanh tay lên, nói lắm thế hả… Để tôi đến…”

Lão già cao kia lạnh lùng nói, giọng nói khàn khàn khó nghe, nói đến câu sau đã lập tức giật lấy đài sen màu đen, chĩa về phía Mạnh Nhạc Nhạc rồi niệm chú ngữ.

Mạnh Nhạc Nhạc cố gắng giữ bình tĩnh, hai người này hẳn là nhắm vào Hệ thống. Chính ra cô nên sớm nghĩ đến, nếu Hệ thống và linh lực đều tồn tại thì người tu tiên cũng chưa chắc chỉ là truyền thuyết, cả lần gặp nguy hiểm ở nhà họ Lục sớm đã được Hệ thống cảnh báo từ lâu, là do cô quá bất cẩn.

Nhưng lúc này nói gì cũng đều đã muộn, cô chỉ có thể vận chuyển toàn bộ linh lực, bảo vệ các vị trí quan trọng của thân thể.

&#