Gái Gú Việt Nam

Hệ thống trên chiếc điện thoại thần bí – Tác giả Vincent

Phần 34: Bản Chất Con Người Khi Rơi Vào Cùng Cực
9 giờ 30 phút sáng, ngày thứ 2 đại dịch bùng phát:

Tâm: “Anh Thắng, bây giờ chúng ta đi đâu?”

Thắng: “Có lẽ là thành phố Vin – Future, ở đó quân đội được trang bị vũ khí hạng nặng, có tường thành cao, khả năng rất cao bên đó sẽ phòng thủ được”

Phong: “Haizzz… má nó 10 năm… 10 năm tận tâm phục vụ quân đội, đổi lại được gì… má…”

Tâm: “Mày bình tĩnh lại đi, chuyện xảy ra đâu ai muốn”

Phong: “Mày bình tĩnh được đúng rồi, mày cứu được vợ mới cưới, chị Nhung vợ anh Thắng thì làm chung trong quân đoàn, chỉ có vợ con tao là chết, họ chết hết rồi mày có biết không?”

Thắng: “Này, cả đội cũng đã đi đến nhà cậu, chỉ là mọi việc xảy ra quá nhanh, đến đã muộn rồi, bố mẹ của tôi cũng đã mất, vợ con tôi còn đang khóc trong xe kia kìa, tỏ ra mình là đàn ông đi, đừng kêu ca mãi như thế.”

Hải: “Mọi người… mọi người… em thấy địa điểm này hợp lý này”

Thắng: “Nói nhanh đi, tập trung đông ở đây lâu không được, Zombie sẽ kéo đến đấy”

Hải: “Đây, chỗ nhà máy sản xuất và xuất khẩu lương thực, xung quanh có hàng rào sắt, tuy không kiên cố bằng tường thành nhưng chúng ta đông có thể gia cố lại bằng gỗ, chống Zombie tràn vào là chuyện hoàn toàn có thể. Chưa tính đây là kho lương thực lớn nhất, cái ăn cũng không phải lo, đoạn đường này cũng gần hơn là đi về thành phố Vin – Future, trong khi đoàn xe không còn bao nhiêu dầu”

Tâm: “Hay lắm, ở nhà máy lớn như thế chắc chắn có máy phát điện và nhiều công cụ, khu vực trong hàng rào lại rộng như thế, địa hình dễ thủ khó công, đây là thiên đường trong tận thế rồi”

Thắng: “Không cần tính nữa, báo bộ đàm cho toàn đội, đi thôi”

Cả đoàn xe lên đường tiến về nhà máy lương thực Tam Hiệp ở phía Đông. Nhiều giờ sau…

Tâm: “Dừng, tất cả dừng xe…”

Thắng phóng nhanh lên nóc xe chỗ Tâm đang đứng: “Chuyện gì vậy?”

Tâm đưa ống nhòm cho Thắng: “Anh nhìn đi, phía trường học, góc 9 giờ có 1 nhà thi đấu, trên cửa sổ em thấy có tín hiệu SOS”

Thắng mở bộ đàm: “Toàn đội chú ý, để lại vài người canh gác người dân và đoàn xe, còn lại cầm vũ khí theo tôi giải cứu người bị nạn”

Phong từ xe sau bước xuống chạy đến chỗ Thắng: “Anh bị gì thế, chúng ta đã đông lắm rồi, lại toàn dân thường, trong trường học lại thêm 1 đám học sinh, làm sao chúng ta lo xuể”

Thắng: “Chúng ta là quân nhân, thấy người dân gặp nạn không thể không cứu, còn là học sinh nữa, đừng nói nhiều, đi thôi”

Đội của Thắng chính là nhóm quân nhân đến cứu thầy cô và học sinh ở trường của Dương, sau khi chiến đấu với nhiều Zombie, đội thiệt hại khá nặng nhưng cũng đưa được mọi người ra khỏi trường học. Cả đội mau chóng đưa thầy cô và học sinh lên xe rút khỏi khu vực, vì Zombie nghe tiếng súng, tiếng nổ đang ùn &ugra