Khi Tarzan vắng nhà – Tác giả Traidamdulich
Hôm nay là một ngày như mọi ngày Jane đang trên đường trở về nhà sau khi vừa tắm mát ở con suối xong. Tính đến ngày hôm nay đã là 1 tuần lễ rồi và Iris cũng bình phục đến 50%. Mặc dù vẫn còn phải băng bó ở một vài vị trí hiểm yếu nhưng tóm lại là anh chàng đã đi đứng có phần dễ dàng hơn. Không thể phủ nhận là Jane thấy rất vui khi có Iris ở chung với mình.
Anh chàng vẫn còn chưa bình phục hẳn nên hằng ngày vẫn ở nhà chờ Jane vào rừng kiếm quả dại, hoặc hôm nào may mắn bắt được vài con thú thì sẽ đem nướng ăn. Hắn xung phong phần nấu ăn. Thật tình mà nói thì hắn nấu tệ lắm, nhưng Jane ít khi chê bai. Chuyện không có gì đáng bàn ngoại trừ hai người vẫn còn một khoảng cách nhỏ với nhau. Những lần Jane cố tình khỏa thân cho gã thấy, gã đều mắc cỡ quay đi.
Gã làm cho Jane cũng ngại lắm. Nàng chỉ mong trong những lúc đó, thú tính của hắn nổi lên như lúc hắn gặp nàng lần đầu. Tuy nhiên, tình hình có vẻ vô vọng. Mấy hôm nay tối nào Jane cũng nứng lồn, ngủ thì nằm mơ thấy hắn, làm sáng nào thức dậy trong lồn cũng rỉ nước cả, tức không chịu được, có hàng kế bên mà không được xơi. Đi được một đoạn lúc gần về tới nhà, Jane phải đừng lại mặc lại quần áo cho chỉnh tề rồi mới tiếp tục đi về như thói quen mà mấy ngày nay nàng vẫn hay làm.
Jane mắc cái áo lên cành cây, nàng loay hoay mặc cái váy vào trước đã. Đang loay hoay lúi cúi mặc cái váy vào Jane chợt nghe tiếng lá cây xào xạc. Nàng quay lại nhìn thì thấy Iris đã đứng sững ở đó tự lúc nào. Nhìn thấy Iris, Jane thở phào nhẹ nhõm. Nhìn hai mắt xoe tròn của hắn Jane đoán có vẻ hắn hơi bất ngờ khi nhìn thấy Jane đang lõa lồ mặc quần áo lại.
Jane phì cười trong lòng. Tay này đúng là dở người, làm như mới lần đầu tiên trông thấy vậy. Đã vậy thì Jane phải trêu lại gã mới được. Nàng cố tình mặc đồ thật chậm, không thèm che chắn mấy chỗ kích thích của cơ thể mình nữa. Jane hí hửng quay lại xem coi gã phản ứng như thế nào. Nàng vừa quay người sang thì liền thấy Iris phóng tới.
Từ chỗ hắn, Iris nhảy nhào một phát đè ngửa Jane ra mặt đất, lấy cả thân hình hắn đè lên người Jane. Bị hắn bất ngờ đè ngửa ra, Jane dù đau nhưng sung sướng lắm. Nàng giả vờ đẩy hắn ra và chửi bới vài câu lấy lệ thì liền bị gã bị chặt miệng mình lại. Tích tắc một giây sau đó, Jane nghe tiếng gió rít rất mạnh rồi tiếp liền là một âm thanh “Phập” chát chúa.
Chỗ cái áo mà Jane đang treo trên cành cây đang bị một cây giáo cắm vào, nếu Iris không đè nàng ra đất chắc là Jane sẽ thay vị trí cho cái áo kia rồi. Iris phản ứng nhanh như chớp làm Jane chưa kịp hoàn hồn. Hắn đừng dậy, rút ngọn giáo đang cắm trên cành cây ra rồi phóng về phía một bụi rậm gần đấy. Jane nghe một tiếng “hự” thật lớn. Nàng ngoái đầu lại nhìn thì thấy một gã chiến binh nhào ra từ trong bụi rậm. Hai mắt trợn trắng ngạc nhiên với ngọn giáo khi nãy Iris phóng đang cắm vào giữa ngực hắn. Jane la lên kinh hãi, không còn để ý gì đến chuyện đụ đéo nữa mà ôm chầm lấy Iris.
Iris bảo Jane bình tĩnh. Cả hai cùng chạy lại chỗ tên chiến binh xem. Nhìn qua trang phục, Iris đoán đây là người của tên tù trưởng. Hắn nói, chắc tên tù trưởng thấy hắn lâu quá không quay lại nên đã cho người đi tìm. May mà có Iris, không thôi giờ này Jane bỏ mạng rồi. Jane sợ hãi vô cùng, nàng ôm chầm lấy Iris run lên nức nở, mặc thân mình lúc này đang lõa lồ.
Iris dỗ dành một lúc cho Jane bình tĩnh lại rồi bàn với nàng. Hắn nói với tình hình này thế nào bọn chiến binh cũng kéo đến, phải nhanh chóng tìm nơi nào lánh tạm một thời gian đã, nếu Jane còn ở chỗ cũ thì hết sức nguy hiểm, bọn chiến binh thế nào cũng mò tới lần nữa. Jane răm rắp nghe lời Iris. Chuyện gì Jane có thể can đảm chứ còn dính đến chuyện chết chóc thì đành chịu.
Jane dìu Iris đi ngay. Cả hai không kịp quay lại nhà lấy đi bất cứ gì cả sợ để lộ tông tích. Jane dẫn Iris đến chỗ hang đá cũ ở gần ngôi nhà của mình. Số là hang đá này trước đây là chỗ ở của Tarzan, từ khi chàng lấy Jane thấy chỗ đó hơi thiếu thốn Tarzan mới cất căn nhà gỗ khang trang hơn cho nàng. Bây giờ về đó ẩn náu là lý tưởng nhất.
Tuy hang đá cũng gần nhà nhưng Jane dìu Iris đi đến tối vẫn chưa tới nơi. Iris vẫn chưa bình phục hẳn, vết thương còn chưa khép miệng mà khi nãy phải vận động mạnh nên bây giờ lại bị rách ra. Jane phải đi chậm thôi chứ nếu đi nhanh làm các vết thương khác rách ra nữa thì khổ. Trời gần về chiều, Jane đột nhiên thấy khắp người lành lạnh.
Nàng nhìn lại mình thì thấy vẫn còn đang khỏa thân. Jane phì cười nhớ lại, có lẽ lúc nãy đi gấp quá, Jane quên bẵng đi chuyện phải mặc quần áo lại, nãy giờ sợ quá đi một mạch nên không để ý, đến giờ nhận ra rồi Jane cũng thấy ngường ngượng làm sao ấy. Iris choàng tay qua vai Jane để nàng dắt đi từng bước này giờ. Cánh tay choàng qua vai Jane không có điểm tựa nào cho nên nãy giờ bàn tay đó đang cố bám víu vào được cái gì thì bám.
Gió lành lạnh thổi làm hai đầu ti của Jane săn lại, gò ngực săn tròn đầy sức sống. Bàn tay của Iris còn đang bị băng bó cho nên nãy giờ bấu vào vú Jane gã không có cảm giác gì cả. Gã không có thôi, chứ còn Jane thì cảm thấy rất rõ rệt. Nhiệt độ từ bàn tay gã tỏa ra trên bầu vú Jane làm một bên vú của Jane nãy giờ đã săn cứng lại. Trời tối thui nhìn không rõ đường đi làm cho hành trình của hai người càng chậm chạp hơn.
Iris đề nghị sẽ đốt lửa và nghĩ lại giữa đường trong đêm nay thôi. Jane đồng ý với hắn vì nàng sợ trời tối thế này khó nhận ra lối về hang động. Cả hai quyết định chọn một bãi đất trống để dừng chân. Jane đi quanh quẩn gom được vài cành cây khô về để Iris nhóm lửa. Ngồi quanh ngọn lửa hồng làm cho Jane cảm thấy đỡ lạnh đi phần nào. Jane liếc nhìn sang chỗ Iris, nàng thấy ánh mắt của hắn lúc thì liếc chằm chằm vào nàng, lúc thì giả vờ tảng lờ đi nơi khác, điệu bộ coi có vẻ bối rối.
Cũng tội cho hắn thật, ngồi cạnh một người phụ nữ sexy như Jane giữa một đêm trường giá lạnh như thế thì biết ứng xử thế nào đây. Không khí của hai người đang yên lặng, bỗng nhiên một âm thanh nhỏ nhẹ vang lên: “Rộtttt… rộtttt”, không hẹn mà gặp hai cái bao tử của hai người đồng thanh biểu tình. Nãy giờ hết lo chạy để bảo toàn tính mạng, lại nghĩ ngợi đến chuyện đụ đéo lôi thôi mà cả hai không hề để ý rằng mình vẫn chưa có gì vào bụng. Jane và hắn nhìn nhau phì cười, phá tan không khí tĩnh lặng. Iris bắt đầu trò chuyện với Jane. Jane cảm ơn hắn vì đã cứu nàng, hắn nói rằng mỗi người cứu mạng nhau một lần thì coi như hu̓