Gái Gú Việt Nam

Kỹ sư tự truyện – Tác giả Tại Hạ

Phần 12
Nhằng cái cũng đến cuối tuần, chuyển nhà. Đồ đạc chả có gì nhiều, lấy xe máy của cô chị chở mấy chuyến thì hết, có xe máy chở được nhiều hơn xe đạp nên cũng nhanh. 2 thằng đạp xe sang nhà mới đang dọn dẹp thì 2 chị em cô chị đèo nhau sang chơi. Bảo sang kiểm tra chỗ ăn ở. Cô chị hỏi thế giờ ăn uống không có bọn em nấu thì ăn cơm bụi à, tao bảo cơm bụi cũng được chứ sao.

Cô chị nét mặt buồn lắm… Nghĩ cũng thương, đéo hiểu sao lại đâm đầu vào yêu tao, 1 tình yêu không được công bố, chỉ vụng trộm địt nhau. Thôi, dứt cho đành.

Khu xóm trọ mới đông đúc thật, buổi chiều tối đi ra trà đá thấy người đi lại nườm nượp, đấy là đang cuối tuần còn 1 cơ số về quê, đi chơi. Em Bắc Ninh lại về quê, bọn tao sang làm quen với mấy phòng bên cạnh. 2 Đứa ngoại thương cùng quê với em Bắc Ninh nhìn bọn tao đang nấu cơm, giới thiệu trò chuyện vài câu, nhìn phòng nắm bắt tình hình, 2 đứa này cũng cùng tuổi bọn tao, đang học năm thứ 3, 1 đứa da nâu, 1 đứa thì da bánh mật, đường nét nhìn cũng khá nhưng mà màu da không trắng sáng nên tao thấy không ngon.

Thằng thông thì cứ hau háu nhìn, về phòng nó lại tấm tắc khen 2 đứa ngoại thương ngon quá ông ạ, đm đéo hiểu gu của nó là thế nào, gặp ai cũng khen ngon. Tao bảo ngon đéo gì, da đen như củ tam thất, thằng thông bảo ông ngu lắm, đấy là da nâu, bọn da nâu thường rất dâm…

Chủ nhật cô em sang chơi từ sáng. Tao bảo thằng thông đi do thám xem có quán net nào gần không, tiện thể đi đéo đâu thì đi đi cho khuất mắt, thằng thông lẩm bẩm bảo đmm phòng mới đấy. Mới thì kệ mẹ mới, vẫn phải làm tí với cô em. Phòng mới, rộng rãi hơn, sạch đẹp hơn, trên lại đổ bê tông, chắc chủ nhà định xây thêm tầng thì phải vì tao thấy để thép chờ cột. Cô em bảo nhớ anh quá. Vì cái nhớ nên thưởng cho nháy nữa. Cô em oằn oại, nước lại rớt đầy giường.

Đến chiều tối thì cô em về, tao gọi thằng thông thì nó bảo đang ở Mỹ Đình. Vl, chắc lại qua phòng con người yêu nó rồi. Tao vẩn vơ ra cửa ngồi hút thuốc, bên này cũng có sân nhưng không có vườn cỏ dại như xóm cũ nên tầm mắt bị hẹp lại, cảm giác hơi ngột ngạt.

Con Bắc Ninh lên, phóng xe máy xình xịnh phi thẳng lên sân, con nouvo màu đen đẹp vãi. Vứt xe đấy chạy ngay sang phòng tao bảo anh chuyển sang rồi à, tao gật bảo chuyển từ hôm qua. Bắc Ninh kêu chào mừng anh đến với xóm trọ tình yêu nhé. Vkl, xóm trọ tình yêu là cái cc gì không biết.

Bắc Ninh gõ cửa phòng 2 đứa ngoại thương đưa cho bịch đéo gì ấy bảo quê gửi lên, rồi hỏi tao anh nấu cơm hay cơm ngoài. Tao bảo cơm bụi thôi nấu nướng gì. Ẻm kêu thế chờ em tí xong đi ăn cùng nhé.

Tao vào tắm giặt 1 hồi, chưa xong thì thấy Bắc Ninh gõ cửa đứng ngoài gọi rồi. Bắc Ninh đưa tao đến quán ăn xa vl, cách phải 500m, trong khi cách 100 – 200m đầy quán. Em kêu quán này em hay ăn, sạch sẽ hơn, ngon hơn. Công nhận thế thật, quán khá đông nhưng cũng sạch, ít nhất là nền nhà không có rác, giấy linh tinh. Gọi món xong tao trả tiền luôn cả 2 suất, Bắc Ninh cũng không khách sáo gì hết. Ăn nói chung là được. Cũng ít phải ăn cơm bụi nên khó so sánh. Bắc Ninh hỏi anh ăn cơm bụi mấy năm nay à, tao bảo ở xóm cũ thì ăn chung với 2 chị em gái cùng xóm, bọn nó nấu cho, Bắc Ninh hỏi dò tiếp người yêu anh à, tao bảo ừ, em hỏi là cô chị hay cô em, tao bảo cả 2. Bắc Ninh cười, tưởng tao nói đùa…

Thời gian trôi, tình cảm của tao và cô chị cũng giảm và tần suất gặp cô chị cũng cực thấp. Chỉ có cô em là vẫn qua lại thường xuyên. Tao với thằng thông đéo hiểu sao lại dính vào món Lê đồ.

Đúng là táng gia bại sản so với lúc trước. Đến Tết, cả 2 thằng còn đi cắm hết cả điện thoại, xe đạp. Nói dối người yêu là điện thoại hỏng. Tết về quê, đéo có điện thoại. Buồn thối ruột.

Ra tết, phụ huynh cho mua bộ máy tính vì tao cũng bảo sắp phải dùng đến máy tính nhiều. Tao xin dư ra 1 chút để lấy tiền nhổ cái xe đạp, đéo có xe đạp thì đéo đi dạy được. Phải đi dạy thì mới có tiền nhổ điện thoại. Thằng thông cũng áp dụng đúng bài của tao nhưng mà nó nhổ điện thoại trước. Nó nghỉ dạy 1 lớp, chỉ dạy 2 buổi thôi nên đi xe đạp của tao 1 buổi, còn 1 buổi đi xe bus.

Tao vẫn cày cuốc 4 buổi, tính ra được tận 1,6 triệu 1 tháng, nhiều gần gấp đôi tiền xin ở nhà lên.

Tao nhớ lúc đó chỉ xin nhà tầm 900k/1 tháng thôi. Từ lúc có máy tính thì cũng đỡ đỡ món lô đề, nhưng vẫn đang âm.

Không hiểu sao chuyện đến tai Luật, hình như em Bắc Ninh biết nên kể lại với Luật. Luật sang hỏi tao điện thoại đâu, tao bảo hỏng đi sửa, Luật hỏi thật hỏng không, tao ậm ừ. Luật đưa tao 500k bảo em cho anh vay, anh đi mua tạm cái khác, khi nào lấy lương dạy thì trả em. Tao từ chối, Bắc Ninh