Kỹ sư tự truyện – Tác giả Tại Hạ
1 tháng trôi qua không có gì đáng nói, hầu như ngày nào cũng gặp Luật buổi tối, cuối tuần thì cả ngày, kể cả mấy hôm đèn đỏ cũng ở bên nhau, Luật ra vẻ quyết tâm không để tao có thời gian mà nhăng nhít, đúng thế thật, ngoài việc trêu đùa mấy ẻm ở công ty, về nhà đùa với em thư ký thì cả tháng đấy không gặp đứa con gái nào khác, buổi tối hôm thì Luật qua tao, không thì Luật gọi bảo tao qua đi chơi, có hôm tao qua spa ngồi trông xe, thật vl. Tình yêu mặn nồng quá, sợ rằng qua đoạn mặn nồng lại đến đoạn chia ly, ấy thế mà chia ly thật.
Spa của Luật ngày càng đông khách, Luật bận bịu hơn nhiều, Luật xin tạm nghỉ không lương ở công ty với lý do sức khỏe, Luật đã tìm hiểu nhiều, biết nhiều hơn về spa nên lại làm thêm món nhập mỹ phẩm các thứ về bán ngoài nữa, tao bảo em cứ tập trung cho công việc đi, không nhất thiết phải dành thời gian nhiều cho anh đâu, Luật chỉ cười. Rồi cũng thưa dần việc gặp gỡ, Luật có nhiều mối quan hệ hơn, phải giao du nhiều hơn, tao thì vẫn thế, đều đặn đi làm bèo bọt, cảm giác tự ti thua kém chính người yêu dần dần xuất hiện.
Nắng bớt vàng, một ngày cuối hạ đẹp trời, tao mất xe máy, mất chính ở nhà trọ, thế đéo nào bao xe đẹp không lấy lại lấy xe tao, có lẽ xe tao dễ lấy vì chủ quan không khóa xích, sáng thứ 2 dậy tìm mãi không thấy xe, loanh quanh lên loanh quanh xuống hỏi chủ nhà thì chủ nhà bảo sáng dậy thấy cổng không khóa, tưởng ai đi làm sớm. Chủ nhà bảo đi báo công an, tao bảo thôi, ăn thua gì mà báo, các em dậy đi làm, em thư ký biết chuyện động viên mấy câu rồi bảo đi cùng em, mất xe thì mất rồi, đi làm vẫn phải đi chứ, ừ, vậy là chở ẻm đi…
Lên công ty em thư ký cũng te te chạy lại ngay giải thích cho thằng hàn hộ tao, thằng hàn gật gù rủ tao ra hút thuốc chia buồn, động viên cố gắng, nó hỏi xe của mày bao nhiêu tiền, tao bảo 1 tháng lương, nó cười kêu thế cố lên nhé, vl, tưởng cho tiền chứ động viên xuông thế làm éo gì.
Ăn cơm trưa, em thư ký bảo em xin đi sớm 1 tiếng hằng ngày, thế là đi làm cùng anh Nhân cơ hội này kiếm mấy đồng làm thêm, bác Hàn đồng ý roài. Nhìn con bé lăng xăng, đáng yêu gớm.
Chiều ngồi làm hồ sơ, tranh thủ online, chia sẻ thông tin mất xe, cũng nhiều bạn hỏi han động viên lắm, cơ mà chả để làm gì, bỗng fb tên lạ lạ pm, Em cho anh vay tiền mà mua xe này…
Tao lướt vào fb xem, thì nick ảo, toàn đăng ảnh cây cỏ hoa lá, có mỗi cái hình đại diện lại chụp từ phía sau 1 mái tóc dài, tao hỏi ai đấy, anh thiếu gì tiền mà phải vay, anh chỉ cần người chia sẻ thôi. Phía kia gõ lại rằng gớm, lương 10 triệu trả tiền thuê nhà, tiền ăn, sinh hoạt chắc hết già nửa là ít, anh mới đi làm mấy tháng, số dư tài khoản của anh mà hơn 15 triệu thì anh muốn gì em cũng cho. Đm, đứa nào mà biết rõ tao thế nhỉ, tao hỏi lại là ai đấy. Bên kia nhắn đoán xem, đoán đúng thưởng luôn cho cái xe, không phải vay. Tao suy nghĩ 1 hồi, hiểu rõ mức lương như vậy, lại gọi tao là anh chỉ có thể là Luật, Bắc Ninh, thư ký.
Bắc Ninh thì lâu nay không liên hệ gì nhưng vẫn có thể theo dõi tao, tuy nhiên khả năng lập nick ảo thì không chắc vì facebook thật của em ấy vẫn đang bạn bè, thích theo dõi vẫn theo dõi bình thường. Tao mò vào xem thời điểm kết bạn với nick này từ khi nào nhưng không tìm thấy, tao nghĩ tiếp liệu có phải Luật, có thể Luật lập nick để thăm dò, cơ mà nick này cũng chả tương tác gì nhiều, khả năng cũng phải Luật, còn thư ký thì sao, chắc chắn đéo phải rồi. Lại ngẫm nghĩ trường hợp các vị tiểu muội, chúng nó nhà giàu nhưng cũng chỉ đủ tiêu chứ không có tiền mà cho vay. Tao chợt nghĩ hay là Phấn.
Chia tay Phấn từ khi chưa chơi facebook mấy, nick fb mình không có bạn bè với phấn. Đúng rồi, chắc chỉ có thể là phấn. Tao gõ lại, anh không chờ phần thưởng của em nhưng em vừa nói cho anh vay tiền để mua xe là thật hay đùa. Bên kia gõ thật. Tao gõ lại luôn Phấn phải không. Bên kia im lặng, tao ngại vl, giả như là Luật mà mình đoán thế thì Luật sẽ buồn lòng lắm, 1 lúc sau thấy bên kia gõ Anh vẫn còn vương vấn với Phấn hay sao?
Đm, thôi xong, vậy đéo phải là phấn à, tao định văn hoa hươu vượn giải thích nhưng không hiểu sao vẫn cảm giác đó là phấn, tao gõ lại bảo chuyện cũ rồi, ai đấy xưng danh đi, không thì thôi nhé. Bên kia gõ lạnh lùng thế, nhưng em thật thất vọng vì anh, chẳng nhẽ người yêu anh luôn ở bên cạnh anh không giúp đỡ được anh hay sao. VL, thế là Luật rồi, tao gõ lại Luật à, sao dùng nick này nữa làm gì.
Bên kia hỏi ngược lại, anh vẫn yêu Luật hả… Ơ đệt. Tao hỏi tóm lại ai đấy, bên kia mới hihi Ms Phấn đây. Rất tiếc bạn đã bị phân tâm nên không giữ quan điểm, hihi. Tao bảo éo tin, có gì chứng minh bên đó la phấn. Bên kia gõ Đêm muộn 2 người đi bộ từ nguyễn phong sắc sang tận gần Láng, vừa đi vừa khóc.
Ờ, đúng là Phấn rồi, không ngờ cái phấn nhớ nhất lại là cái ký ức thương đau. Tao hỏi em kết bạn với anh từ bao giờ, phấn kêu lâu rồi, anh có để ý gì em, phấn hỏi han chuyện xe cộ mất mát thế nào, tao bảo chủ quan xe ghẻ cứ nghĩ không ai lấy, phấn hihi kêu mua xe khác đi em cho vay, tao bảo thôi, chờ tích cóp mua sau, phấn hỏi thế đi làm bằng gì, tao bảo sáng chạy bộ ra điểm đón cho khỏe, phấn bảo giỏi quá, duy trì được 3 hôm thì em tặng anh luôn cái xe, em đoán chắc 6h30 đi làm thì 6h20 anh mới dậy phải không.
Đéo mẹ, ẻm vẫn nhớ tính cách ngủ nướng của tao à. Chưa kịp trả lời thì công trường gọi ra nghiệm thu, đi luôn, hơi tâm trạng 1 chút, xe mất thì cũng không tiếc lắm, nhưng phấn… Thực tình tao mong phấn có 1 cuộc sống hạnh phúc, ẻm là người tốt, ẻm nên có 1 cuộc sống tốt chứ không phải làm 1 đóa hoa ngát hương dâng đời như vậy.
Leo lên nghiệm thu thép sàn, vài lỗi linh tinh tao ok hết, thằng hà tĩnh bảo chưa ổn, phải sửa, tao kêu thế ông nghiệm thu đi nhé, nó nhìn tao kêu sao thế, các hôm bắt rắn lắm mà, tao bảo đang mệt, thằng hà tĩnh quay sang hỏi nhà thầu các anh định hôm nào đổ bê tông, lão nhà thầu kêu nếu ok thì anh báo bê tông đổ tối nay luôn, thằng hà tĩnh gật đầu thôi thế triển đi, 2 thằng leo xuống.
Thằng hà tĩnh rủ ra cổng làm cốc trà đá, được cái mặc bộ đồng phục của tổng thầu đi lại ra vào thoải mái, bảo vệ chỉ chào hỏi thông thường, chứ các nhà thầu phụ ra vào còn bị hạnh họe khám xét chán chê. Ngồi trà đá thằng hà tĩnh bảo ông vay mỗi anh em vài triệu mua xe mới, ngợi đéo gì mà có vẻ tâm trạng thế.
Tao bảo đéo phải chuyện xe, là chuyện khác. Thằng hà tĩnh hỏi lại điên đầu vì tình à, tao châm điếu thuốc cũng kể sơ bộ cho thằng hà tĩnh nghe về em phấn, thằng hà tĩnh bảo cave mà yêu ai thì nặng