Gái Gú Việt Nam

Ký ức buồn

Phần 2
Tiếng chú gà trống trên đỉnh đống rơm sau nhà cất lên bắt đầu một ngày mới tại vùng quê thanh bình, tôi bừng tỉnh sau giấc mơ tươi đẹp cùng mẹ dạo chơi quanh xóm, cười đùa với đám bạn..ngồi dậy lấy tay dụi dụi mắt bất chợt nhìn sang không thấy mẹ ở bên cạnh, tôi vội vã tung tấm màn lên nhưng không mà cái chân bị mắc và ngã chổng vó, cái tay bó bột phải đỡ cả thân người khiến tôi đau muốn ứa nước mắt….nhưng cũng nhanh chóng gỡ chân ra rồi chạy khắp nhà gọi mẹ mà đáp lại là không gian im lìm, đâu đó vọng lại tiếng gọi của tôi, không thấy một ai tôi cố gắng căng mắt tìm kiếm hình bóng quen thuộc trong vô vọng…thẫn thờ ngồi xụp xuống hiên nhà hướng mắt ra ngõ như chờ đợi phép màu nhiệm của một bà tiên, ông bụt nào đó trong truyện cổ tích xuất hiện…

Bác trai ở nhà hàng xóm nghe thấy tiếng gọi của tôi, hớt hải chạy về, vừa thấy bóng dáng bác ở ngõ tôi liền đứng dậy vội quệt nhanh vài giọt nước mắt rồi chạy lại
– Bác..bác..có thấy..mẹ của cu M đâu không ạ!

– Úi trời! Tưởng gì làm bác lo chạy vội về..haizzz..mẹ cu M đi từ sớm rồi, thôi ra giếng bác rửa mặt cho..haizz

– Dạ! Mẹ không bỏ cu M chứ bác..

– Không đâu, ngoan thì mẹ sẽ về với cu M thôi..biết chưa?

– Dạ! Cu M ngoan lắm..không hư đâu..

Bác trai khẽ mỉm cười hiền từ xoa đầu tôi rồi dẫn ra giếng rửa mặt…hai bác cháu ngồi ở hiên chơi được một lúc thì bác gái đi chợ về. Bác mua cho tôi một chiếc bánh rán, cái bánh tròn tròn bằng bột mì bọc lên một chút đỗ xanh, bên ngoài phủ đường, cái bánh quen thuộc của tụi trẻ con nhưng đối với tôi là lần đầu được thấy, định đem cất đi phần mẹ

– Cu M không ăn mà mang đi đâu đó?

– Dạ! Cu M mang gói vào giấy phần mẹ ạ..hìhì

– Trời! Cái thằng này biết thương mẹ..haizz..cu M cứ ăn đi, bác để phần cho mẹ cu M rồi, ăn đi..

– Thế ạ..hìhì..

Bác gái ngồi xuống bên cạnh lấy tay quệt vài giọt mồ hôi trên trán cho tôi.

– Tội nghiệp thằng bé, ăn xong bác lấy thuốc bôi vào chân cho nhanh khỏi nha.

– Vâng ạ, hìhì, bánh gì mà ngon vậy bác? Lần đầu cu M được ăn đó..ngon quá..hìhì

– Ừ..bán rán đó…xem kìa ăn từ từ thôi không nghẹn. Cha bố anh làm gì mà cái chân toét hết ra thế kia…haizz

– Ui xót, tại cu M chạy đi tìm mẹ…nhưng..

Bác gái nhìn bác trai rồi lắc đầu, kéo tôi vào lòng, hướng đôi mắt ngấn nước nhìn xa xăm..Hằng đêm tôi cố gắng chìm sâu vào giấc ngủ để được mơ thấy mẹ, có những lúc nhớ mẹ quá nước mắt trực trào ra tôi phải nói dối bác gái là đi vệ sinh để chạy nhanh ra góc vườn lấy tay bịt miệng lại khóc thút thít không dám phát ra tiếng vì sợ hai bác biết rồi nói với mẹ thì mẹ sẽ không về thăm tôi nữa, suy nghĩ của đứa trẻ thật ngây thơ..và lúc đó tôi chỉ nghĩ được có vậy, lau sạch nước mắt và cố tỏ ra bình thường đi vào giường ngủ…và tôi không hề biết rằng bác gái đang khóc khi biết tôi như vậy…

Thời gian sau khi tháo băng tay, tôi toàn quanh quẩn ở nhà vì không quen đứa nào trong xóm cả. Vào một buổi sáng ở nhà không có gì chơi tôi chạy ra ngoài đồng lủi thủi ngồi ở một góc xem tụi trong xóm chăn trâu, đùa giỡn với nhau. Không may bị bọn xóm trên chúng nó phát hiện chỉ chỏ nói gì đó rồi chế giễu tôi là thằng không cha không mẹ, chắc bọn này nghe người lớn kể lại. Tôi tức giận lao vào thằng béo ú bị mất hai cái răng cửa nhưng một thằng nhóc bốn tuổi thân hình còm nhom ốm yếu làm sao mà đánh lại được 6 ~ 7 thằng to cao hơn mình hẳn một cái đầu…nên sau vài cú khua tay thì tôi đã nằm bẹp dưới đất và chỉ còn biết cắn răng chịu những cú đấm, cú đá rồi những lời chửi bới khinh miệt. Thấy tôi nằm im không còn sức kháng cự bọn nó cười điệu cười ngạo nghễ của những kẻ chiến thắng bước đi, tôi cố gằng gượng dậy nhưng cả người đau nhức đành bất lực nằm im nhìn lên bầu trời xanh ngắt thở hộc hộc, cảm giác cô đơn uất ức bao phủ lấy tâm hồn.

Mấy thằng trong xóm chạy lại đỡ tôi lên, khi bọn kia đã đi khỏi.

– Mày là thằng mới chuyển đến nhà ông T à? – thằng mít hồ hởi nói

– Thằng đánh mày là thằng sứt xóm trên đó, hôm nọ nó xé diều của tao nữa – thằng tũn nhìn về phía bọn đang cười nhạo báng tôi rồi nói

– Thù này nhất định trả, tôn ngộ không sợ gì cái thằng chư bát giới béo ị – thằng D thủ lĩnh xóm tôi bị lậm phim tây du kí, ngay cả lúc đi ngủ nó còn cầm theo cây
gậy “như ý” , mơ ngủ là cu cậu cầm gậy múa loạn xạ miệng ú ớ diệt yêu quái gì đó và rất không may cho nó là cây gậy đập chúng đầu ba nó, tất yếu thằng bé bị ăn
roi lằn mông

– Thủ lĩnh nói đúng, để em về gọi vài thằng nữa đập cho bọn sứt một trận… – thằng tèo hăng hái nhao nhao lên

Tôi nhìn bọn trong xóm một lượt rồi gượng dậy, lòng thấy ấm áp đôi chút..

– Không đánh được đâu, tụi nó to vậy lại đông nữa…

Mấy thằng bạn thấy vậy ngán ngẩm lắc đầu dìu tôi ra gốc cây đa hàng trăm tuổi ở ngay cửa đình ngồi, đây được coi là đại bản doanh của tụi tôi sau đó…

Đến gần trưa, thì thằng nào về nhà thằng ấy…thấy tôi mặt mũi xưng húp, quần áo bám đầy đất từ ngõ bước vào sân bác gái hớt hải từ trong bếp chạy ra

– Sao thế cu M…lại đánh nhau hả? Rõ khổ…

– Cháu bị té thôi ạ!

– Haizz..lại còn giấu bác…bị tụi thằng sứt xóm trên đánh chứ gì? Thôi ngồi xuống đây bác thoa cao cho nhanh khỏi…khổ thân

Tôi không dám nói gì thêm, cao nóng chạm vào vết bầm khiến tôi nhăn mặt vì rát, mùi cao nồng nặc xộc vào mũi khó thở… Bác trai đi làm về thì cũng hỏi han rồi nạt tôi tránh xa bọn xóm trên ra…

Thằng nhóc 4 tuổi đã đủ lớn để hiểu được chuyện mất đi người thân là như thế nào, cảm giác xấu hổ tủi nhục khi bị đánh bị khinh miệt nhưng tôi cũng dần chai lì …càng ngày càng ít nói, lầm lũi một mình lang thang khắp xóm làng, nhìn bọn trẻ cùng Trang lứa vui đùa..

Do nhà tôi không có trâu nên thằng tũn rủ tôi đi theo bọn thằng Dương quạ chăn trâu cho vui, mỗi thằng cỡi một con trâu đen xì bám đầy bùn đất, cầm cây khua như đang đánh trận, người lớn làm đồng xung quanh thấy vậy chỉ biết lắc đầu cười. Tôi vẫn nhớ như in có lần chứng kiến hai con trâu đực gặp nhau rồi lao vào húc nhau tôi ngơ ngác nhìn thì đám bạn đã chạy tán loạn miệng gào thét gọi người lớn ra. Cũng may tôi đứng xa chứ không thì chỉ cần nửa cái húc thôi đã đủ cho tôi đi tàu 6 tấm..

Từ khi thân thiết với tụi nhỏ trong xóm, thì tôi đi chơi nhiều hơn. Những buổi trưa nắng trốn ngủ trưa chạy ra sông tắm, lặn xuống đáy moi bùn lên đáp nhau, khiến mặt thằng nào cũng đen xì, người bốc mùi bùn. Chiều chiều tụ tập đá bóng nói bóng chứ thực ra chỉ là những quả bòng quả bưởi rụ