Gái Gú Việt Nam

Liên Minh Huyền Thoại – Quyển 3

Phần 27
Lúc này đây tại một căn phòng làm việc lớn, thị trưởng Samson lúc này khuôn mặt đầy vẻ lo lắng, ông đứng xoay lưng về phía cửa chính. Thở dài một hơi đầy khó xử, tiếng “két két” vang lên, một người giúp việc bước vào nói: “Thị trưởng, tôi đã cho mời Gillad viện phó đến rồi.”

Từ phía sau bước vào, viện phó Gillad mỉm cười nhìn thị trưởng nói: “Thị trưởng, người mời tôi đến đây chắc là vì chuyện đó rồi.”

Thị trưởng xoay người, phất tay ý bảo người giúp việc kia lui ra, sau khi thấy người giúp việc ấy đã rời khỏi, thị trưởng gật đầu nói: “Đúng như ngài nói vậy, tôi đúng thực là muốn nói về chuyện đã diễn ra lúc sáng, chắc ngài cũng biết rõ hơn ai hết chứ?”

Gillad viện phó gật đầu nói: “Đúng vậy, người đã làm loạn tại bến cảng khi sáng chính là một học viên tại học viện ma pháp, cậu ta là một học viên cực kì đặc biệt.”

Thị trưởng đưa tay ý bảo Gillad viện phó ngồi xuống rồi nói: “Tôi thực sự không muốn làm mất tình cảm quan hệ giữa thành phố Piltover và học viện ma pháp thế nhưng chuyện khi sáng thực sự…. hài….”

Gillad viện phó biết sự khó xử của thị trưởng nên gật đầu nói: “Hiện tại cậu ta đã mất tích, tuy nhiên theo như tôi biết John, tức cậu học viên sáng nay đã gây ra cuộc chiến với quân đôi Piltover, cậu ta là một học viên rất hiền lành, không thích gây gổ với bất kì ai, ngài còn nhớ chuyện tôi kể cho ngài nghe việc tại học viện có án mạng chứ?”

Thị trưởng Samson gật gật đầu nói: “Còn nhớ chứ? Những gì viện phó kể thực sự rất hấp dẫn, nhưng không biết chuyện đó có liên quan gì với chuyện này?”

“Người đã phá vụ án đó chính là cậu ta, John” – Gillad viện phó cười cười vuốt râu nói.

“Ồ!” – Thị trưởng Samson kinh ngạc, lúc viện phó kể về chuyện đó cứ bảo đó là chiến công do một học viên lập được nhưng chưa nói tên người đó ra, bây giờ viện phó nói ra ông mới biết rõ như như vậy, thị trưởng trầm ngâm một lúc rồi nói: “Nếu nói như viện phó đây thì cậu học viên John ấy chắc hẳn là một người vô cùng đặc biệt trong học viện rồi, có điều bây giờ cậu ta làm náo loạn cả Piltover này lên, không ai không biết chuyện cậu ta làm tại bến cảng sáng nay, đặc biệt là con gái ta Caitlyn nó nhất quyết không để yên chuyện này đâu.”

Gillad viện phó tỏ ra vô cùng bình tĩnh, cái đầu đầy mưu mô của một người đứng thứ hai trong học viện ma pháp tuyệt đối không dễ xem thường, ông ta cười nói: “Thị trưởng, tôi gặp ngài lần này cũng muốn xin ngài giúp đỡ xem có cách nào để chuyện này êm đẹp được hay không? Nếu như mọi chuyện đâu vào đó, học viện ma pháp nhất định không quên thị trưởng ngài và cả Piltover xinh đẹp này nữa.”

Thị trưởng Samson đứng dậy đi vài vòng rồi nói: “Ta thiết nghĩ học viên tên John ấy nhất định có lý do để làm loạn sáng nay, thông qua việc câu ta đã từng phá án rất khó tại học viên thì cậu ta nhất định không làm việc gì mà không có suy nghĩ, hay là để ta tìm hiểu thêm rồi sẽ thông báo lại cho ngài sau.”

“Vậy trông chờ vào ngài vậy thị trưởng.” – Gillad viện phó đứng dậy cúi chào sau đó xin trở về.

Cùng lúc đó tại căn phòng làm việc trong đồn cảnh binh của Caitlyn, cả người cô tỏ ra mệt mỏi, trong đầu cô lúc này dường như đang bị ám ảnh bởi cái hình bóng của John, mái tóc màu tím, một cánh tay, một thanh kiếm đã quét sạch toàn bộ cảnh binh, kỵ sĩ trong thành phố Piltover này, thậm chí đến cả Vi người được xem là cô gái bất khả chiến bại của đội cảnh binh cũng phải thua vài phần.

“Két…. két…. ” ( tiếng cửa mở)

Bước vào bên trong, Vi cả người đã được thay bằng một bộ giáp mới, đôi tay thép cũng được thay bằng một đôi khác, Vi nhìn Caitlyn đang mỏi mệt ngồi chiếc ghế gỗ nói: “Sao cậu không nghỉ sớm đi, mọi chuyện cứ để tôi lo là được.”

Caitlyn lắc đầu nói: “Cậu bị thương còn nặng hơn tôi, sao để cậu làm một mình được chứ? Tên Driko ấy thế nào rồi, đã điều tra được gì chưa?”

Vi lắc đầu nói: “Hiện tại mới kịp chữa thương cho hắn, hắn vẫn còn khá yếu, chưa thể hỏi cung hay làm bất cứ điều gì được.”

“Thế còn Janna, chuyện tên Driko ấy hãm hiếp Rebeca, người em gái mà Janna vô cùng yêu quý, chắc khiến cô ấy đau lòng lắm.” – Caitlyn lo lắng nói.

“Hàizzz” – Vi thở dài đáp: “Cũng không hẳn là vì chuyện đó, cô ấy bị thương cũng không nặng lắm và đã được băng bó toàn bộ rồi, tuy nhiên tôi vẫn thấy cô ấy khá buồn, có lẽ là từ cái tên kia mà ra cả thôi.”

“Hừ.” – Nghe Vi nhắc đến John, Caitlyn bộ dáng khá tức giận cô đập bàn đứng dậy nói: “Bằng mọi giá phải bắt hắn ta về chịu tội trước pháp luật, cho dù hắn là người của học viện ma pháp đi chăng nữa thì cũng không thể trốn thoát khỏi pháp luật của Piltover này.”

Vi có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cô thấy Caitlyn tỏ ra giận dữ đến thế cô nói: “Có phải vì hắn là người đầu tiên khiến cô cảm thấy sợ hãi và bất lực nhất không? Tôi cũng không khác gì cô, hắn ta đúng là đáng sợ…”

Caitlyn cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân, cô thở dài nói: “Được rồi, cô mau về nghỉ đi, ngày mai kêu thêm quân lính truy lùng hắn ta.”

Vi gật đầu xoay người rời đi, nhưng cô chợt nhớ ra điều gì đó liền quay lại hỏi: “Việc điều tra sự mất tích của các vị giáo sư tại học viện Yordle vẫn tiếp tục chứ?”

Caitlyn nghe Vi nhắc đến chuyện này mới thực sự nhớ ra cô gật đầu nói: “Tất nhiên vẫn tiếp tục cho điều tra, những vị giáo sư tại học viện Yordle rất có tiếng tại Piltover này chúng ta không thể để chuyện này trong bóng tối được.”

Vi gật đầu nói: “Được rồi, tôi về đây, cậu lo nghỉ sớm.”

Thấy Vi đã rời đi, Caitlyn thở dài ngồi trên ghế, “nghỉ ngơi” ư, xem ra đêm nay cô lại mất ngủ rồi.

Lúc này tại căn nhà của vị bác học Heimerdinger, John bắt đầu tỉnh lại, đập vào mắt hắn chính là một căn phòng đầy các thiết bị khoa học kì lạ, đôi mắt mông lung đờ đẩn đến lạ thường: “Mình đang ở đâu thế này?”

“Anh tỉnh lại rồi.” – Sally mừng rỡ ra mặt.

Ziggs bên cạnh cười he he nói: “Tỉnh lại là tốt rồi, ta cứ tưởng ngươi chết rồi chứ?”

“Bớt nói nhảm đi” – Corin đến bên cạnh hắn xem xét mắt mũi, rồi các vết thương ông kinh ngạc khi phát hiện miệng các vết thương đang lành với tốc độ rất nhanh.

Ông nhìn John nói: “Cậu tên gì?”

John được Sally giúp đỡ ngồi dậy hắn nhìn những người xung quanh hắn nhanh chóng lục trong trí não của mình cười nói: “Mọi người cứ gọi tôi là John, ông có phải là Heimerdinger không? Còn ông là Ziggs, a, cô gái kia là Orianna.”

“Hả?” – đáp lại câu nói của hắn là cái con mắt tròn xoe của những người xung quanh, Ziggs kinh ngạc nhảy tưng tưng nói: “Sao ngươi biết bọn ta? Trước đây chúng ta chưa từng gặp mặt nha.”

John cười đáp: “Chỉ là khả năng đặc biệt đoán được tên thôi.”

“Oa… khả năng này thật đặc biệt ta cần phải nghiên cứu mới được, biết đâu chế tạo được một cái máy thì sao?” – Heimerdinger vuốt vuốt cằm, ông bắt đầu thể hiện căn bệnh mê khoa học của mình.

John thấy vậy chỉ cười chứ không nói gì thêm, lão Corin xoay người nhìn cô con gái của mình, cô gái không phải con người mà như một người máy vậy, hay nói đúng hơn cô là một cô gái dây cót.

Corin nói với con gái mình: “Orianna, đi cùng ta chuẩn bị ít thuốc.”

“Dạ vâng!” – Cô gái Orianna bước từng bước đi theo cha mình.

John hỏi Heimerdinger: “Có thể cho tôi biết làm sao tôi đến đây được không?”

Heimerdinger cười cười chỉ vào Sally nói: “Là do cô gái kia đã đưa cậu đến đây. Mà hiện tại cậu đang là tội phạm bị truy nã khắp Piltover này, cho nên tốt nhất cứ ở yên đây, đừng đi đâu cả.”

John nhìn Sally nói: “Lần này là lần thứ 3 chúng ta gặp nhau nhỉ? Không nghĩ được cô lại cứu tôi cơ đấy.”

Sally cười đáp: “Anh cũng giống Sally, chúng ta đều như nhau cả.”

“Như nhau?” – hai chữ này John hoàn toàn cảm thấy khó hiểu.

Ziggs