Mãi mãi yêu em – Quyển 1
Sáng sau dậy, mở được mắt ra… Chỉ ti hí rồi mở dần dần.. vì mắt nó chưa kịp quen với ánh sáng.. sau một thời gian nhắm để ngủ.. Chói thật.. Tay nó hơi buốt.. Hóa ra nó được tiếp nước. Nó thấy một cánh tay vắt ngang qua bụng nó, quay sang thì thấy chị, ngồi trên ghế cạnh giường nó ngủ gục.. Thương chị quá, sao chị lại tốt với nó vậy nhỉ, nó đâu là cái gì đâu.. Thật áy náy. Khuôn mặt chị trắng bóc.. Ánh sáng chiếu vào trông như một thiên thần vào buổi sớm.. Đẹp lắm, có lẽ nó đã rung động trước chị, trước người con gái đẹp như thế này.. Nhưng nó lại tự dặn lòng mình không được vậy, vì nó chỉ là thằng sinh viên quèn, là nhân viên của chị.. Đừng có mơ cao.. Và cái sự rung động đó chỉ là giữa con trai với gái đẹp thôi… Định lý muôn thủa của nó.
Tính để chị ngủ nhưng với tư thế này chị dậy sẽ mỏi nên nó gọi chị luôn…
– Chị ơi.. chị.. Dậy đi.. Sáng rồi…
– Không được.. Nhóc để chị ngủ đi.. Mà.. – Lần môi hồng của chị cong lên, mặt xụ ra, mắt vẫn nhắm nghiền.. Đáng yêu lắm, nó chỉ muốn ngắm khuôn mặt này mãi thôi…
– Chị ơi.. Em thấy khó thở quá.. – Đành chơi hạ sách này thì bà cô này mới dậy được.
– Ủa ủa sao… ? Để chị đi gọi bác sĩ!!.. – Chị hốt hoảng mở to mắt vùng dậy…
– Hề.. Em đùa đấy…
– Á.. á.. Nhóc khùng này.. Làm chị giật mình. Không thèm chơi với nhóc nữa.. hứ. – Chị quay mặt đi dỗi.
– Ai bảo gọi không dậy.. Thăm bệnh mà ngủ luôn thế à?
– Ừ ha chị quên.. hihi, nhóc cảm thấy sao rồi?
– Em đỡ rồi, giờ về được chưa hả chị?
– Không được.. Nhóc phải ở đây, còn kiểm tra nữa mà.
– Nhưng…
– Thôi, nhóc kiểm tra rồi chị với nhóc về.. hihi giờ nhóc muốn ăn gì hôn?
– Dạ không.. – Đói thì đói nhưng chả lẽ sai chị mua đồ, thấy ngại ngại sao á.
– Vậy hở.. Sao mà bụng réo to thế kia? Hihi…
Nhục không để đâu hết. Đành trống lảng..
– Ủa ai cho em vô đây vậy?
– Anh Vinh á nhóc, hôm qua nhìn nhóc như cây bị đốn á.. Đổ tự do hihi.. – Chị so sánh hay thật.
– Mệt quá mà chị, mà chị ở đây với em từ qua đến giờ à…
– Không, chị còn phải ra quán.. Rảnh đâu mà ngồi trông nhóc tồ.. hihi – Vậy người tối qua là ai nhỉ? Hay nó mơ thiệt.
– Hôm qua lúc nhóc chưa tỉnh.. Bé Ly với bé Phương Anh vô trông nhóc á, hai đứa đổi ca nhau.. lúc chị đến bảo bé Ly mãi mới chịu về á.. hihi nhóc sướng đó nha.. Nhiều người quan tâm.. ghê.
Lạ thật, sao lại vậy nhỉ? Nó đâu thân thiết gì với hai nhỏ đâu.. Việc gì hai nhỏ phải vậy, nhỏ Ly thì có thể nói là chắc áy náy.. Còn nhỏ Phương Anh, thì tại sao.
Ngồi nghĩ tẹo thì.. Chán chả buồn nghĩ nữa, ra sao thì ra.. Chị thì vẫn ngồi đó nhìn nó…
– Sao hai người đó lại thăm em nhỉ, nho