Mai Ngọc – người con gái tôi yêu
– Ngọc! Dậy đi nào! – Tôi quay sang nàng khẽ lay nhẹ.
– Ui! Tớ đã ngủ quên sao – Nàng ngồi bật dậy, giọng vẫn chưa hết ngái ngủ.
– Đúng rồi, thấy Ngọc ngủ ngon quá nên tớ cũng chẳng gọi – Tôi nhoẻn cười.
– Vậy chứ nãy giờ Hiếu làm gì?
– Tớ ngồi ngắm Ngọc ngủ thôi.
– Xì! Vô duyên – Nàng khẽ lườm tôi rối uể oải đứng dậy. Nhìn ra phía mặt hồ, hoàng hôn đã tắt hẳn, chiều dần tàn. Khung cảnh tĩnh mịch, một vài cánh chim chao liệng trên bầu trời đang gọi nhau về tổ.
– Về thôi chứ, sao hôm nay Ngọc lạ thế? Mọi hôm sớm hơn mà đã cuống cả lên rồi – Nhìn bóng nàng đứng tần ngần tôi khẽ giục.
Nàng vẫn chẳng nói chẳng rằng, mắt vẫn đăm chiêu nhìn ra phía hồ.
– Còn gì nữa mà nhìn, trời xám xịt rồi đấy! Hôm nay tớ nói xạo với mẹ là lớp ở lại họp cho buổi liên hoan văn nghệ 26 – 3. Nhưng mà giờ này mà về thì cũng không tránh khỏi thiên nộ đâu, ôi cứ tưởng tượng ra mẹ đang cầm cái roi đứng chờ ở cửa mà lạnh hết cả người… – Tôi lè lưỡi giục tiếp.
– Hiếu này! – Nàng khẽ cất giọng.
– Hử???
– Ước gì mình cứ như thế này mãi nhỉ?
– Hả? – Tôi tròn mắt.
– Không phải lo âu, suy nghĩ, phiền não, tâm trạng lúc nào cũng được thảnh thơi giải thoát khỏi cái ngột ngạt của cuộc sống thực tại – Nàng nói tiếp.
– Ờ, tớ cũng nghĩ như vậy, nhưng cái roi của mẹ tớ thì không đâu! – Tôi lè lưỡi rồi vỗ vỗ vào mông.
– Vẫn còn lằn lên mấy vệt đây nè – Tôi nháy mắt.
Dường như chẳng để ý đến những hành động pha trò đó của tôi, nàng vẫn nhìn ra phía hồ, đôi mắt ảm đạm như ánh chiều đang bao phủ lấy xung quanh vạn vật, khiến lòng tôi cũng trùng xuống.
– Khi nãy tớ ngắm những đám mây trôi lơ lửng trên bầu trời, và cũng muốn được như vậy… trôi đi thật xa… – Nàng khẽ thở dài.
– Có cho tớ đi cùng không! – Tôi đưa mắt sang nàng.
– Tất nhiên là không! – Đôi mắt tinh nghịch nhìn tôi, và lại cái điệu bĩu môi lè lưỡi quen thuộc. Nàng vụt xoay người chạy.
– Vậy tớ sẽ làm gió, tớ sẽ luôn ở bên Ngọc – Tôi liền chạy theo nàng.
– Không thèm! – Tiếng nàng lảnh lót vọng lại.
– Không có gió thì mây sẽ chẳng đi được đâu cả…
– Ai bảo thế?
– Ngọc biết đấy là lẽ đương nhiên mà, Ngọc đi đâu là tớ theo đấy!
– Thật không?
– Thật!
– Dù cho..??
– … Xa tận chân trời góc bể!
Bóng tối dần bao phủ lên trên bãi thảo nguyên, và bao phủ lên tiếng cười của hai chúng tôi. Chiều tắt hẳn…
Ngày… tháng… năm…
– Ngọc này! Nếu có một ngày xa rời khỏi nơi đây, Ngọc nhớ điều gì nhất?
– Thầy cô, bạn bè, mái trường…
– Còn tớ thì sao..?
…
Cho lá vàng, cho hoài niệm cứ rơi.
Để nỗi buồn miên man tận chân trời.
Tan mộng cuộc đời, người vẫn còn say.
Cây nhớ lá, đứng chơ trọi bao ngày.
Giơ cánh tay gầy tuyệt vọng khóc than.
Xót xa để rồi lá cũng úa tàn.
Một mùa đông buồn, thế gi