Mộ Dung Thiên
Một đêm mau chóng trôi qua.
Ngay khi những ánh mặt trời vừa mới nhấp nhoé lên từ đường chân trời Mộ Dung Thiên và Tuyết Ngưng đã rời khỏi hang động tiến sâu vào bên trong sâm lâm.
– Đi hết mảng sâm lâm này sẽ tới Man Hoang sơn mạch, đến lúc đó cho ngươi mở mang tầm mắt một chút.
Tuyết Ngưng đi phía trước mở miệng nói.
– Tuy nhiên ngươi vào trong đó chỉ có con đường chết. Ít nhất phải đạt được cảnh giới Vũ(linh) đồ mới có thể tiến vào.
Lời nói của Tuyết Ngưng đúng là không sai. Man Hoang sơn mạch là một nơi rất nguy hiểm tồn tại đầy rẫy linh thú tam giai, có vô số nơi hiểm địa. Cho nên với cảnh giới như Mộ Dung Thiên mà vào đó chỉ có đường chết.
– Nói như vậy có nghĩa là đại nhân ngài muốn tăng thực lực cho ta.
Hai mắt Mộ Dung Thiên sắc quắc lên.
– Hừ, nếu để người bên ngoài biết ta có một tên thuộc hạ chỉ mới có Vũ giả thì bẽ mặt ta mất.
Tuyết Ngưng hừ một tiếng khinh thường.
– Vậy chủ nhân, chả nhẽ lại đi săn linh thú tiếp sao?
Mộ Dung Thiên bĩu môi. Hôm qua hắn mới đánh được hai con linh thú thôi mà cả người đã gần như kiệt sức rồi mà nữ nhân điên này lại bảo hắn đi đánh linh thú nữa thì quả thật hắn muốn sống không bằng chết a.
– Ăn cái này vào trước rồi hãy nói.
Tuyết Ngưng không biết từ đâu móc ra hai viên Đan dược đưa cho Mộ Dung Thiên. Tuy rằng Mộ Dung Thiên chưa bao giờ nhìn thấy qua mấy thứ gọi là Đan dược, nhưng hắn cũ