Nam sinh may mắn
Chính và Duy dừng lại ngó nghiêng trước một căn nhà nhỏ đơn giản, có trồng một cây tầm xuân leo dọc theo bờ rào trước sân. Đây là nhà của ông Sơn, chủ gara sống cùng gia đình. Hôm nay Chính sang để xin lỗi ông Sơn và cảm ơn ông đã bảo lãnh cho cậu sau vụ gây rối bên nhà tên Tuấn. Duy sau một hồi gặng hỏi, cũng đã nắm được đầu đuôi câu chuyện, mặc dù cậu cố gắng loanh quanh giấu giếm đến đâu cũng vô ích. Nếu không vì Duy thuyết phục cậu sang cảm ơn và xin lỗi ông, thì không biết lúc nào cậu mới có dũng khí để đến đây. Thậm chí tối qua, cậu còn có ý định xin nghỉ việc vì quá xấu hổ với anh em ở xưởng và ông Sơn.
Duy đưa cho Chính bó hoa hồng tươi cô đang cầm, mỉm cười động viên cậu:
– Nào, đi vào đi!
Chính cầm lấy bó hoa, bối rối gãi đầu:
– Cậu cùng vào với tôi được không? Có cậu, tôi mới… nói chuyện hẳn hoi được!
– Cậu đừng căng thẳng thế. Cứ bình thường đi. Tớ nghĩ cô chú ấy là người dễ mến mà!
Duy vỗ nhẹ vào lưng Chính. Cả hai cùng mở cổng đi vào.
Vừa đi tới cửa nhà, mũi Chính đã ngửi thấy sực nức mùi thuốc lá đun trong bếp. Mùi lá cây thuốc thảo dược hăng hăng khó chịu, thường thấy ở những gia đình có người cao tuổi ốm bệnh lâu ngày. Chính và Duy nhìn nhau.
– Ơ kìa! Các cậu không qua xưởng à?
Chính nghe thấy giọng nói vang vang từ phía căn bếp bên hông trái ngôi nhà. Ông Sơn đang ngồi bên cạnh một chiếc ấm đất sắc thuốc cắm bằng điện, miệng nắp sủi bọt ầm ĩ.
Duy lắc nhẹ tay Chính. Chính giật mình, vội lắp bắp lên tiếng:
– Dạ hôm nay cháu sang để xin lỗi chú về việc hôm qua… Và cháu cũng cảm ơn chú đã đến giúp cho cháu…
Ông Sơn không chú tâm đến lời của Chính lắm. Ông cẩn thận rót thuốc từ trong ấm ra một cái bát nhỏ. Nước thuốc màu nâu sánh, tỏa ra một mùi hắc nồng nặc. Có lẽ cũng thấy bất tiện với mùi thuốc, ông Sơn ngước lên nhìn hai bạn trẻ cười ái ngại:
– Ấy thông cảm cho tớ nhé! Đây là thuốc của bà nhà tớ! Ngày nào cũng phải uống đúng giờ mới được! – Ông nâng chiếc bát đứng dậy, rồi vẫy tay với cả hai – Nào, đi vào nhà, vào nhà đi!
Nếu ông Sơn không nói ra đây là thuốc của bà vợ, có lẽ Chính còn nghĩ trong nhà ông có người mẹ già đau yếu nào đó.
Chính và Duy cùng đi theo ông Sơn vào trong nhà ngồi. Căn nhà bố trí đồ đạc cũng đơn sơ, không có gì đặc biệt, cho thấy một lối sống tiết kiệm của hai vợ chồng. Bên bộ sofa gỗ đã sờn nước sơn là một chiếc giường đơn nhỏ. Một người phụ nữ tóc bạc lơ thơ đang nằm co ro ngoảnh mặt vào trong tường. Trông thấy có tiếng người đến, bà mới ngoái lại, nhướn cặp mắt nhăn nheo mờ đục nhìn về phía ông chồng. Chính thoáng một chút giật mình khi trông vẻ ngoài già nua đến khó tin của người phụ nữ ấy. Trông bà ấy phải già hơn ông Sơn đến hàng chục tuổi.
Duy không bận tâm đến vẻ mạo khác biệt của hai vợ chồng ông chủ gara. Cô mải ngắm một khung hình lớn được treo ở giữa phòng khách, trên một vị trí rất trang trọng. Đó là một bức ảnh chụp một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp với thân hình bốc lửa, trong chiếc váy xòe màu đỏ cầu kỳ, là trang phục khiêu vũ của các vũ công Flamenco.
– À, đây là cậu làm ở gara của tôi đấy mình ạ! – Ông Sơn đặt bát thuốc xuống cạnh giường, rồi ân cần đỡ bà vợ ngồi dậy. – Đây là Vân, bà xã tớ!
– Cháu chào cô Vân. – Chính và Duy lí nhí chào người vợ. Bức ảnh chụp cho Duy đoán người phụ nữ này cũng chỉ khoảng 55 tuổi là cùng.
Bà vợ nhìn về phía hai cô cậu đứng trước mặt mình, ánh mắt rạng rỡ:
– Chà. Hai bạn còn trẻ trung và xinh đẹp quá! Các cháu ngồi đi, ngồi đi!
Chính cầm bó hoa hồng đặt xuống bàn, ngượng ngùng:
– Cháu tặng cô ạ. Cháu nghe chú Sơn nói cô thích hoa hồng lắm, nên hôm nay cháu hái trong vườn một ít đem đến cho cô vui.
Đó là bó hoa sáng sớm nay Duy đã cắt trong vườn, cẩn thận lựa chọn những bông đẹp nhất, thơm nhất. Thường xuyên đến gara, cô đã bắt gặp rất nhiều lần trong phòng quản lý của ông Sơn có cắm mấy bông hồng tươi. Cô đoán rằng bà vợ của ông cũng rất yêu hoa hồng. Bà Vân với tay về phía bó hoa. Ông Sơn liền cầm bó hoa lên đưa cho bà. Bà ôm bó hoa vào lòng, khuôn miệng nhăn nheo mỉm cười hạnh phúc:
– Ôi chao, hoa trồng vườn, thơm hơn hẳn hoa mua ngoài tiệm đấy cháu gái ạ! – Bà nhìn Duy. – Đã lâu lắm rồi tôi chẳng có dịp thấy hoa tươi thế này!
– Nào mình uống thuốc đi kẻo nguội.
Ông Sơn nâng bát thuốc lên ngang tầm, thổi phù phù cho thuốc nguội bớt, rồi giúp bà vợ uống. Bà vợ nhắm mắt nhắm mũi uống cạn chén thuốc, ông Sơn lại mở cái hộp đựng những viên ô mai đường để sẵn ở trên bàn trà rồi đút một viên cho vợ ngậm.
– Ấy, bà xã tớ sợ đắng lắm. Nên cứ uống thuốc là bà ấy phải ngậm ô mai đường cho ngọt miệng!
Chính và Duy cười gượng gạo trước vẻ chăm sóc âu yếm nhau của đôi vợ chồng già. Cả hai nán lại trò chuyện hỏi han hai vợ chồng ông Sơn một lát. Nhắc lại chuyện của Chính hôm qua, ông Sơn cũng chẳng có vẻ gì để tâm lắm về gã sở khanh kia. Chỉ dặn dò Chính sau này nên biết kiềm chế cảm xúc hơn. Khi thấy bà Vân vợ ông có vẻ mệt, không tiện ngồi lâu, cậu ý nhị xin phép cáo về.
Khi ra đến cửa, bỗng ông Sơn chạy theo gọi Duy:
– Này, cô gái! Cậu vào gặp bà xã tớ một tẹo được không? Bà ấy bảo tớ gọi cậu!
– Cháu ấy ạ? – Duy thoáng ngạc nhiên.
– Không có gì, bà ấy nhìn cậu thấy quen mặt, nên định hỏi vài câu thôi!
Duy nhìn Chính mỉm cười, dặn cậu chờ một lát rồi cô sẽ trở lại ngay. Cô vội vã đi vào trong nhà. Chính băn khoăn nhìn theo cô gái, không biết họ có chuyện gì để nói.
Ông Sơn châm một điếu thuốc đưa lên miệng, rồi khoác vai Chính kéo cậu ra trước cổng đứng.
– Bà xã tớ ít giao tiếp với người ngoài, nhưng bà ấy có vẻ mến cô bạn cậu lắm nhé! Cậu thật là may mắn đấy!
Nghe ông Sơn nói thế, Chính đỏ mặt bối rối, chẳng biết trả lời ra sao, đành vâng dạ cho qua chuyện. Ông Sơn vừa rít thuốc, vừa đưa tay vin những cành tầm xuân lòa xòa trước lối đi, cài chúng gọn gàng vào bờ rào.
– Cuộc đời này, may mắn nhất có thể tìm được một người đáng để trân trọng lúc còn sớm sủa.
– Dạ… Mà chú có thể cho cháu biết… – Chính chợt hỏi – Sao cái tay nhà đất kia có vẻ thù hằn gì với bên mình thế ạ? Hắn là đối thủ cạnh tranh ạ?
Nhắc đến Tuấn, gương mặt ông Sơn bỗng trầm tư. Ông im lặng không đáp, rít thuốc nhanh hơn. Một lát, ông vỗ vai Chính:
– Chả có gì đâu, mấy thằng bé trẻ người thì cứ thích ra vẻ thôi mà! Các cậu cứ yên trí, không đời nào tớ nhượng cái gara cho nó đâu!
Đúng lúc đó, Chính thấy Duy trở ra. Cậu vui vẻ chào từ biệt ông Sơn, rồi cả hai cùng nhau đi bộ về căn nhà hoa hồng của hai người.
Trời nắng nhẹ. Hai người cứ nắm tay nhau đi dưới những rặng cây xanh rợp bóng mát bên vỉa hè. Trời đang dần chuyển hè, nên cây cối đâm lá mạnh mẽ. Các cành cây xanh um những tán lá rậm rạp, chứ chẳng còn là những mầm non li ti như đương giữa mùa xuân nữa.
– Cô Vân gọi cậu có chuyện gì thế? – Chính tò mò.
– À, cô ấy và mẹ của tớ từng học cùng trường múa, họ là chị em đồng môn của nhau, nên cô ấy hỏi thăm mẹ tớ thôi.
– Thật à? – Chính tròn mắt – Mẹ cậu? Mẹ cậu là diễn viên múa?
Duy mỉm cười, không đáp lời Chính mà nói sang chuyện khác:
– Cậu có nhớ bé Dương ở Làng Chài lần trước không?
– À, cô em của bạn cậu đấy à?
– Ừ, cô bé cũng rất yêu thích môn múa. Mong ước sau này của cô bé cũng là trở thành một diễn viên múa chuyên nghiệp đấy! Cô bé rất xinh đẹp và có năng khiếu, nên tớ nghĩ tương lai cô bé sẽ rất thành công. Chỉ mong sao cô bé có thể gặp được một người tốt, sẵn sàng ủng hộ sự nghiệp của mình, để không phải lui về giải nghệ sau khi lập gia đình.
Duy vừa nói vừa xoay xoay chiếc vòng chuỗi hạt đeo trên cổ tay mình. Đó là chiếc vòng mà bé Dương đã nhờ Chính trao lại cho người chị họ của mình. Trên đường về nhà hôm đó, Chính đã đưa cho Duy cất giữ.
Chính ngẩng mặt khi nghe những lời giãi bày của Duy, cậu không chắc cô đang muốn nói đến người mẹ của mình hay không. Nhưng cậu lại sực nhớ ra một chuyện khác:
– Này! Hôm qua, tôi có gặp bé Dương ở trên đường đấy!
Duy dừng lại quay sang nhìn Chính chằm chằm.
– Ở đây? Ở thành phố?
– Ừ! Lúc tôi đưa cô Hoàng Thùy đến nhà tên khốn kia! Tôi thấy cô bé ấy đi ngang qua mặt mình, chả biết đi đâu vội lắm. Tôi định gọi nhưng nó chạy mất luôn. Xong lại vì chuyện của cô Thùy nên tôi cũng quên béng đi mất.
Duy không hỏi gì thêm, giục Chính nhanh trở về còn qua gara làm việc cho sớm.
…
Duy đứng giữa phòng khách, ướm thử chiếc đầm vũ phục màu đỏ lên người. Chiếc đầm được may bằng vải nhung đỏ, trễ vai và xẻ tùng cao tới đùi, được viền những riền đăng ten lấp lánh cầu kỳ theo từng nếp xếp bồng bềnh. Bà Yên đang ngồi cắm những cành hồng tươi vào chiếc lọ pha lê lớn giữa bàn, liếc nhìn con gái và hỏi:
– Sao? Đã đúng ý con chưa? Con gái của mẹ mà mặc vào thì cả sân khấu chắc chỉ dành cho riêng con thôi!
Duy nhớ lại hình dáng chiếc váy đầm mà bà Vân mặc trong khung ảnh chụp, rồi quay sang nói với mẹ:
– Mẹ ơi, phần dún bèo này vẫn hơi ít ạ. Cần thêm hai tầng nữa. Mẹ nói nhà may sửa gấp cho con được không?
– Sao cần nhiều tầng thế, mặc quê mùa lắm con gái ạ! Cứ như kiểu của mấy thập niên trước ấy! Bây giờ, các vũ công còn mặc váy trơn cơ!
– Con thích thế mà mẹ! – Duy nài nỉ.
– Ừ được rồi. Để chiều mẹ đem sang cho họ. Nhưng sao dạo này con lại hay tới hội quán Tây Ban Nha thế. Lại còn nhờ mẹ dạy vũ đạo cho nữa. Trước giờ con có thích môn này bao giờ đâu!
Duy cười trừ rồi vờ chăm chú gấp gọn gàng chiếc váy đầm lại.
– Con mới xem được một đoạn video về cô Hồng Anh, nên con muốn làm một tiết mục tái hiện lại vũ điệu của cô ấy cho chương trình cuối tuần này mẹ ạ.
Bà Yên lưu tâm khi nghe con gái nhắc đến Hồng Anh. Hồng Anh chính là nghệ danh của người đàn chị trên khóa của bà khi còn học trong trường múa. Bà lập tức nhận ra, chiếc váy con gái muốn may, đúng là mô phỏng lại bộ váy nổi tiếng gắn liền với hình ảnh của bà ấy khi còn vang bóng một thời. Nhưng lần nào cũng vậy, nhắc về người đàn chị, bà lại không kiềm chế được một tiếng thở dài:
– Đúng là cái tên nó vận vào thân. Hồng nhan bạc phận!
Duy lại ngồi cạnh bên bà Yên:
– Như thế nào vậy mẹ? Mẹ kể cho con nghe đi.
Bà Yên chép miệng:
– Mấy chuyện đó có gì đâu mà kể. Ông trời thường vậy đấy. Cho người ta quá nhiều, lại lấy đi của họ quá nhiều. Những người xinh đẹp tài năng quá, thường lận đận trong đời sống riêng tư.
Bà Yên vui vẻ bê chiếc bình hoa hồng đặt lên kệ tủ TV. Vừa ngắm nghía thành quả của mình, bà vừa nói:
– Này, con có nhớ anh con trai nhà bác Tiến không?
Duy vâng dạ cho qua chuyện. Vẫn là anh chàng mà hai gia đình vẫn đang ra sức gán ghép cho cô.
– Sang tuần cả nhà họ sẽ qua nhà mình dùng cơm. Dũng nó mong gặp con lắm đấy.
Duy dừng tay lại khi cô nghe thấy bà Yên nhắc đến tên “Dũng”. Nhà doanh nhân Đoàn Vĩnh Tiến vốn là chỗ thân quen với gia đình, cô không lạ gì. Nhưng cô chưa từng nhớ đến chuyện con trai ông ta cũng tên là Dũng, ngoại trừ việc anh ta đang sống và làm việc ở châu Âu. Cô ngước lên hỏi mẹ:
– Anh Dũng ấy ạ? Mẹ có nhớ tên đầy đủ của anh ấy là gì không ạ?
Bà Yên chau mày nghĩ ngợi một lát, rồi nói:
– Mẹ không nhớ lắm. Nhưng năm rồi cậu ấy còn được giải thưởng doanh nhân trẻ trong nước đấy. Con lên mạng tìm chắc có đấy. Mà sao con hỏi tên tuổi cậu ấy thế? Đừng nói là con lại tin vào mấy trò bói tên bói tuổi đấy nhé! – Bà Yên khúc khích cười, đưa lời trêu chọc con gái.
Duy không nói gì. Cô rút điện thoại ra và gõ tìm kiếm về giải thưởng “Doanh nhân trẻ”. Rất nhiều bài báo viết về một chàng doanh nhân trẻ sinh năm 1992 tài năng, đã có những dự án hỗ trợ các thanh niên trẻ khởi nghiệp rất thành công. Có một tấm ảnh chụp chàng CEO trẻ với gương mặt điển trai, lịch lãm trong bộ vest đen, trịnh trọng nhận giải thưởng do đích thân lãnh đạo thành phố trao tặng.
Đó là Đoàn Đức Dũng.
…
Bà Yên đẩy cửa nhà kho rồi đi vào. Gian nhà kho đựng rất nhiều chiếc thùng carton xếp ngăn nắp theo từng hàng lối, hầu hết đều là những đồ dùng cũ của bà từ thời trẻ.
Tự nhiên hôm nay, cô con gái nhắc lại về người đàn chị, khiến bà Yên không ngăn nổi mình khỏi những hoài niệm. Bà lôi ra những bộ cánh lung linh lộng lẫy, trang phục bà đã từng mặc trong các chương trình biểu diễn của mình trước đây. Bà thử ướm lên người mình, dù nhiều năm đã trôi qua, nhưng vóc dáng của bà vẫn chẳng suy suyển mấy so với thời thanh xuân. Khi thấy con gái thử vũ phục, bà cũng từng như con, háo hức mong chờ mỗi khi nhận được bộ áo váy mới, hồi hộp đếm từng giây phút để được sải chân trên sân khấu rợp ánh đèn.
Hôm nay cũng là ngày kỷ niệm tròn 30 năm bà tốt nghiệp Học Viện Múa thành phố. Nhưng năm nào cũng vậy, bà chỉ có thể tự vào đây, giam mình trong những kỷ niệm xưa cũ. Ông Đoàn chồng bà không thích bà nhắc lại những hoài bão của bà trong thuở thiếu thời, nên bà đành gói ghém những năm tháng thanh xuân ấy rồi cất cả vào những chiếc thùng bụi bặm này.
Bà Yên lục lọi thêm một lát thì tìm thấy chiếc rương cũ đựng sách vở và đồ cá nhân của mình. Chiếc rương có khóa, nhưng thời gian quá lâu cũng khiến chiếc khóa đã mục. Bà ra sức đẩy mạnh, chiếc khóa lập tức bị bật tung. Bà vẫn nhớ có một đồ vật quan trọng còn cất giữ trong chiếc hòm này. Món đồ mà người đàn chị đã trao lại cho bà vào đêm mưa gió bão bùng của hơn 30 năm trước.
Một cuốn sổ bọc bìa da cũ kỹ được bà Yên lấy ra. Cuốn sổ với những trang viết ố nhòe bởi thời gian, và cả bởi những giọt nước mắt thẫm đẫm trên từng trang giấy. Bà Yên thở dài, lặng người nghĩ lại đêm đó.
Đó là đêm trước kỳ thi tốt nghiệp của bà.
Cô sinh viên múa năm cuối Thái Yên đang loay hoay thử trang phục biểu diễn cho buổi thi cuối cùng của mình ngày mai. Bên ngoài mưa gió không ngớt. Thi thoảng lại có tiếng gió rít hú từng hồi qua khe cửa của phòng ký túc xá. Yên cẩn thận, treo bộ váy áo vào sát bên trong tường, cách xa cánh cửa sổ. Cô sợ nước mưa có thể hắt vào làm ẩm bộ váy cầu kỳ mà cô đã dành dụm nhiều tháng mới đủ tiền đặt may, dành riêng cho buổi thi quan trọng này.
Cánh cửa bật tung khiến Yên suýt chút nữa thì hét lên vì giật mình. Hóa ra là gió thổi mạnh. Cái then chốt của cánh cửa thì đã cũ kỹ lắm rồi. Cô mon men chạy tới, loay hoay tìm cách để đóng cửa lại.
Một bàn tay người từ ngoài cửa túm lấy tay Yên.
– Á á á á á!!!
Lúc này thì Yên chẳng thể ngăn mình ngoạc mồm gào lên.
– Thái Yên! – Một giọng nói phụ nữ thều thào đang nỗ lực chật vật át đi tiếng mưa rơi – Là chị. Hồng Anh đây!
Yên định thần nhìn gương mặt người phụ nữ ướt sũng bên ngoài cửa sổ. Mặt mũi chị ta sưng húp biến dạng, chẳng thể nhận ra được ai, nhưng giọng nói thì cô không thể nhận lầm. Đó chính là đàn chị Hồng Anh của cô. Nhưng Yên đang bối rối vô cùng. Hồng Anh sao lại có mặt ở ngoài đường trong đêm mưa gió thế này. Chị ấy đã kết hôn từ cách đây 5 năm rồi. Chồng chị là một người đàn ông giàu có, si mê chị ấy như điếu đổ. Hai người bọn họ cũng đã có một cậu con trai kháu khỉnh. Chị ấy cũng chẳng còn theo nghiệp diễn nữa, cũng chẳng tiếp tục theo học, mà đã có cuộc sống hạnh phúc mà đám đàn em như cô luôn ca tụng và ngưỡng mộ.
– Sao, sao chị lại ở ngoài đấy? – Cái lưỡi của Yên bắt đầu tìm lại cách chuyển động.
Hồng Anh đặt vào tay Yên một chiếc bọc nilon nặng trịch vuông vắn:
– Chuyện rất dài, chị không có nhiều thời gian nói cho em biết. Bây giờ chị phải đi rồi. Chị có vật này giao cho em. Em làm ơn làm phước giúp chị. Sau này con trai chị lớn khôn, em hãy tìm cách đưa nó cho thằng bé. Em nhé!
– Là sao chị ơi? Em không hiểu. Chị vào đây từ từ nói!
Người phụ nữ hoảng hốt nhìn sang một phía con đường bên ngoài, như trông thấy một điều gì đó rất kinh hãi. Chị vội vàng buông tay cô rồi đóng sập hai cánh cửa sổ lại. Khi Yên mở cửa ra thì đã không còn thấy bóng dáng chị đâu nữa.
Yên mở thử chiếc bọc nilon ra, đó là cuốn nhật ký của chị Hồng Anh. Trong đó, còn kẹp một lá thư mà chị viết cho con trai mình. Những lời lẽ rút ruột gan của một người mẹ, đầy yêu thương và cũng đầy thống khổ.
Bà Yên gấp cuốn nhật ký lại, thở dài.
Chỉ tiếc rằng, đến tận bây giờ, bà vẫn không thể tìm được tung tích gì của cậu con trai người đàn chị ấy. Sau khi chị bỏ đi, người chồng đã đưa con trai đi khỏi nơi gia đình họ từng sống. Thời đó, các phương tiện liên lạc chẳng thuận lợi như bây giờ. Chẳng thể nghe ngóng tin tức hay dò la được manh mối gì về họ. Bà có nghe anh chị em trong giới vũ công đồn đoán với nhau, rằng Hồng Anh có nhân tình khác, và đã bỏ rơi chồng con để đi theo người tình của mình. Tiếng xấu về chị chẳng có cách nào để gột rửa, khi người chẳng thấy mặt, gia quyến cũng chẳng còn ở lại.
Chỉ có bà, tận mắt đọc những trang viết đầy nghiệt ngã, mới hiểu được lý do thực sự là gì.
Bà Yên thở dài. Bà cất cuốn sổ lại vào trong rương. Những hoài niệm cứ khiến cho bà thêm nặng nề. Bà chẳng muốn để những ký ức buồn về những kiếp ca vũ làm ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của mình làm gì nữa. Bà khép cửa nhà kho lại rồi trở vào nhà.
Một lát sau, cánh cửa nhà kho hé mở.
Duy xuất hiện trước cửa nhà kho. Ánh mắt cô nhìn về phía chiếc rương có cuốn nhật ký.
…
– Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con! Cho con đi cùng với!
Một thằng bé khoảng 4 tuổi lõm bõm chạy giữa những vũng nước mưa trong sân. Những hạt mưa nặng nề táp vào mặt nó bỏng rát. Nó chạy vài bước lại trượt ngã. Cả mình mẩy từ đầu tới chân ướt sũng như một con chuột nhắt. Nó bò lóp ngóp trong màn mưa đêm. Trên đỉnh đầu, những ánh chớp loằng ngoằng vẽ lên bầu trời những đường sáng gớm ghiếc.
Một tiếng sấm nổ vang trời.
Thằng bé kinh hãi ôm đầu. Nó lấy hết sức hét lên:
– MẸ ƠI!!!
Tiếng thét khiến lồng ngực thằng bé như muốn nổ tung. Nó khóc gằn. Tiếng gào của nó chìm nghỉm trong tiếng mưa càng lúc càng dữ dội.
Ánh chớp lòe lên.
Tuấn bật dậy. Hai mắt hắn trợn ngược, toàn thân ướt sũng mồ hôi, dù trên màn hình điện tử trước mặt đang hiển thị nhiệt độ căn phòng chỉ 20 độ Celcius. Trống ngực hắn đập thình thịch liên hồi. Hắn vùng dậy, kéo tấm rèm ban công ngó ra ngoài trời. Bên ngoài mặt kính cường lực trong suốt, là quang cảnh thành phố rợp ánh đèn đủ màu sắc. Trời không mưa. Cũng không có dấu hiệu gì của sấm chớp gì cả.
Lại là cơn ác mộng quái đản đó.
Tuấn lấy cái áo choàng nỉ quấn quanh người. Hắn lệt xệt lê dép ra quầy bar, khui một chai tequila mới. Hắn cáu kỉnh rót ra một ly đầy, rồi nốc cạn chỉ trong một hơi. Hắn dằn mạnh chiếc ly trống rỗng xuống bàn. Rượu khiến hơi nóng trong người hắn cứ hừng hực lên.
Đã bao nhiêu năm, sao hắn chẳng thể nào có được một giấc ngủ ngon. Hắn sợ hãi khi nhìn lại chiếc giường trống trơn. Hắn cần một người đàn bà khỏa thân nằm ở đó. Hơi ấm từ thân thể đầy khao khát đó mới đủ để sưởi ấm cho chăn đệm của hắn.
Hắn khoác bừa một bộ đồ vào người, rồi lao ra ngoài.
Tay đưa vô lăng đều đều, Tuấn lượn lờ giữa những con phố đèn đỏ mập mờ. Những thân hình bốc lửa uốn éo chào mời, hắn chẳng có chút cảm giác nào. Gió