Nam sinh may mắn
Chính thả phịch thân mình xuống giường, cảm thấy trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Một ngày vô cùng điên rồ của cậu, suýt chút nữa thì kết thúc bằng một vụ cưỡng hiếp, thì giờ đây lại thành ra “chim sẻ gặp bão”. Chị Phương đã nói sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra, thì có lẽ chị ấy cũng không đi thẳng tới đồn công an để họ gô cổ cậu lên phường ngay trong đêm nay đâu nhỉ. Dù sao ngày mai khi gặp lại cô nàng Minh Duy kia, thì cậu cũng có thể biết cách để tự tử sao cho nhanh gọn lẹ nhất rồi, nên cậu cũng không cần bận tâm gì về việc với chị Phương tối nay nữa.
Nghĩ đến Minh Duy, tự nhiên cậu lại chột dạ. Cô nàng có vẻ như không còn là học sinh phổ thông như cậu, mà cũng là sinh viên đại học rồi. Vẻ điềm nhiên có phần bình tĩnh khi nói chuyện với Chính, không giống như mấy con bé nữ sinh chảnh chọe xung quanh cậu, vẫn hay cong cớn chửi cậu là thằng biến thái mất dạy khi cậu chăm chăm nhìn bọn họ quá 10 giây. À, nghe nói có nhiều nữ sinh viên nhà giàu vẫn thích thú tìm những cảm giác mới mẻ lạ lẫm khi họ đang mất thăng bằng trong đời sống của mình, gọi nó là gì nhỉ, như kiểu bọn thằng Minh Cận với Hưng Ngọng hay bảo là… one night… gì gì đó! Hoặc có thể với Duy, cô ta chỉ đang tìm một cảm hứng lãng mạn nào đó thật, sau khi chia tay người yêu, giống như trong mấy truyện tranh bậy bạ mà cậu hay đọc lén trong giờ học! Nghĩ vậy, Chính bỗng chột dạ. Cậu đưa tay xuống “họa mi” của mình gẩy gẩy nhẹ. Chết thật. Hy vọng thằng em giai yêu quý không hề hấn gì sau cú lên gối của bà chị hàng xóm đấy nhé!
Chính ngồi nhỏm dậy, với lấy điện thoại rồi tìm bừa một cái clip sex ra xem. Vừa xem vừa xoa xoa vuốt vuốt thằng cu em. Nhưng thằng bé cứ nằm im lìm. Thôi bỏ mẹ. Chính thầm nghĩ. Hay hỏng thật rồi! Mọi ngày chỉ cần thoáng nhìn da thịt con gái thôi là hàng họ chào cờ hết cả lên, thế mà giờ xem cả phim heo nặng đô, nựng xoa đủ kiểu mà nó cứ ngủ thin thít thế này là coi như bỏ đi rồi! Chính nhăn nhó vò đầu bứt tóc mình, rồi xuýt xoa khi vô tình chạm vào vết thương trên thái dương.
“Có đau không?” Giọng nói dịu dàng của cô gái trên đồi “Biệt thự đổ” ấy bỗng nhiên vang lên trong đầu Chính. Và trước mắt cậu hiển lên gương mặt trái xoan xinh đẹp với ánh mắt âu yếm khi cô đưa tay khẽ chạm nhẹ vào vết thương. Một cảm giác êm ái dễ chịu mơn man lan tỏa khắp thân thể cậu, dần dần dồn cả về nơi tụ lại nhiều sợi dây thần kinh nhất kia. Và thằng em lại nhỏm dậy hí hửng vẫy chào Chính. Chính thở phào. À, hóa ra khi nghĩ đến gái thì cậu vẫn còn có cảm giác!
Chính mặc bộ đồ đông xuân vào, rồi lững thững bước ra hiệu thuốc đầu ngõ. Mắt trước mắt sau nhìn ngó xem có ai chú ý đến mình không, cậu mới ghé vào quầy kính. Chị dược sĩ đang cầm cái điện thoại lướt xem, thấy Chính liền đứng dậy đi ra.
– Mua gì em ơi!
– À, ờ… Em muốn mua… – Chính ngập ngừng – Mua cái bao…
Không đợi Chính nói hết câu, bà chị nhà thuốc tỏ ra đã quá quen với mấy cu cậu khách mua hàng kiểu này, nhanh nhẹn rút một cái hộp bao cao su loại rẻ ném lên bàn:
– Mười nghìn em ơi, hộp 3 cái!
Chính nhìn vỏ hộp có hình mấy trái tim lòe loẹt thì lưỡng lự:
– Có… loại khác không hả chị?
– Nhiều! – Bà chị lom lom nhìn Chính qua cặp kính cận trắng – Cần hãng nào?
Chính không muốn để lộ ra việc mình thậm chí còn chưa từng biết đến một hàng bao cao su nào. Cậu nhớ lại cái hộp bao cao su mang nhãn BcsTSTV mà hai gã khách đã dùng với chị Phương, liền tỏ vẻ sành sỏi lắm:
– BcsTSTV!
– BcsTSTV loại nào em???
Chính chưng hửng. Ơ thế hóa ra lại còn có BcsTSTV này BcsTSTV nọ nữa hả trời? Trông vẻ mặt ngắn tũn của Chính, bà chị bán thuốc biết luôn một tấm chiếu đang đan dở đang ở trước mặt mình. Chị với tay lên quầy, lôi ra mấy cái hộp xanh, đỏ, đen, trắng, hồng… Tất cả đều có tên BcsTSTV.
– Siêu mỏng, nóng ấm, gân gai 2 trong 1, 3 trong 1…
Chính bối rối gãi đầu gãi tai:
– Nhiều thế này biết chọn cái nào!
Bà chị phì cười:
– Phải hỏi người yêu xem nó thích cái nào chứ!
– Em cũng không biết nữa… – Chính nhìn bà chị bán thuốc, nói thật như đếm.
– Lần đầu à. Thế cứ lấy siêu mỏng này thôi. Thật nhất có thể! – Bà chị để lại cái hộp màu đen với dòng chữ “Invisible” và thu lại những loại khác.
Chính giấu cái túi bóng giấy đen vào trong áo khoác, lấm lét rời khỏi hiệu thuốc, thậm thụt như ăn trộm.
…
Kim đồng hồ trôi khẽ về khuya. Nằm trên giường, Chính chìm trong giấc say sau một ngày với đủ chuyện kỳ lạ và mọi cung bậc cảm xúc. Bên cạnh gối, chiếc điện thoại vẫn đang tự động phát một đoạn phim JAV mà Chính còn chưa xem tới cảnh hấp dẫn thì đã lăn ra ngủ quên mà không biết.
Gió đêm thổi mạnh, vô tình giật một cánh cửa sổ tung ra, nhưng Chính cũng chẳng hay biết. Ánh trăng rọi vào trong phòng, phản chiếu từ nền gạch hoa lên tường một màu xanh kỳ ảo. Từ xa xăm, một giai điệu êm ái mơ mơ thực thực đang vang lên như vọng lại từ một cõi u linh nào đó. Réo rắt tha thiết như tiếng sáo, lại lúc âm trầm như tiếng đàn hạc khổng lồ từ một dàn nhạc của các thiên thần. Những thanh âm huyền hoặc ấy len lỏi vào tai Chính, đang thức dần những giác quan của cậu. Cậu khó nhọc trở mình, nhưng toàn thân chới với như đang chìm trong biển nước sâu, chỉ có thể nương theo những con sóng dập dềnh.
Một cảm giác rất mềm mượt đang lướt trên mặt Chính, dần dần lan xuống cổ, trên tấm ngực trần của cậu. Chính không thể mở mắt ra để nhìn rõ đó là thứ gì, cậu cố gắng dùng những xúc giác còn lại để đoán biết. Trong một thoáng hiện diện của ký ức, Chính nghĩ về một lần ngồi bên Tú Anh, mái tóc dài của cô đã quệt phải tay cậu, cũng êm và mát dịu như thế này. Phải, đó chính là cảm giác của một mái tóc con gái, đung đưng chạm khẽ vào da thịt cậu cùng những hơi thở rất nhẹ nhàng. Một người con gái đang ở rất gần bên cậu. Một ngón tay êm ái khẽ chạm lên môi Chính. Cậu khẽ rùng mình khi ngón tay di chuyển lên tai cậu để mơn trớn. Khắp người cậu bắt đầu rịn mồ hôi lành lạnh.
Giữa ánh trăng xanh và những giai điệu du dương mê hoặc ấy, Chính chập chờn nhìn thấy hình bóng một người con gái đang thướt tha nhảy múa trong phòng của mình. Mái tóc dài bay phất phơ theo từng cử chỉ uyển chuyển của nàng, những ngón tay hồng hồng thoắt ẩn thoắt hiện qua lớp vải voan bay phất phơ trong gió. Ánh trăng viền cho sống mũi của nàng sáng rực lên, và hàng mi rợp lấp lánh như điểm bằng những sợi kim tuyến. Người con gái ấy có lúc tiến sát gần lại bên giường Chính, có lúc lại vụt biến mất và tung tăng nhảy múa ở xa xa bên ngoài cửa sổ. Từng mảnh vải trên thân hình người con gái ấy tan biến dần như những áng mây, lộ ra những đường cong sáng lung linh dưới trăng. Chính muốn đưa tay ra chạm vào nàng, nhưng hai cánh tay cậu chỉ có thể chới với trong khoảng không méo mó trước mặt. Cậu bàng hoàng nhận ra mình đang nằm trên một phiến đá tế thần, chân tay bị trói chặt vào bốn góc. Cậu đang ở trong một đền thờ, giữa một nghi lễ cổ xưa nào đó.
Người con gái kia nhẹ nhàng trườn trên thân hình Chính, toàn thân nàng không còn mảnh vải nào nữa. Nàng úp mặt trên phần hạ bộ của Chính, mái tóc mềm đung đưa trên vùng da giữa nơi nhạy cảm đó tạo thành một cơn sóng nhẹ lan dần ra khắp cơ thể. Đôi môi nàng ấm và ướt át. Những chuyển động mềm mại vuốt ve xung quanh cậu nhóc của Chính khiến cậu không kìm lòng được. Tất cả các bó cơ trên người cậu như bị căng cứng. Một làn sương mờ phủ vây lấy tâm trí cậu. Bàn tay hồng hồng xoa nhẹ quanh cái gốc, và đôi môi nàng đưa dần xuống dưới và ngậm cả hai hòn ngọc và trêu chọc chúng bằng cái lưỡi uyển chuyển của mình.
Chính mụ hẳn đầu óc đi. Bên tai cậu là tiếng róc rách của khe nước chảy đâu đó quanh đền thờ. Con nước đến bên bàn đá tế lễ nơi cậu đang nằm và cuốn lấy cậu rời đi. Cậu thấy mình đang theo dòng suối trôi dần, trôi dần ra tận nơi cửa biển bát ngát. Người con gái khẽ đưa đẩy thân mình, mái tóc, làn da cùng khuôn miệng xinh đẹp ẩm ướt như những cơn sóng đang vỗ về toàn thân Chính. Những con sóng càng lúc càng gấp gáp, cứ như đang cố gắng đánh thức toàn bộ giác quan của cậu nam sinh thức dậy. Từng đợt từng đợt, những con sóng nối nhau và trở thành một đợt dâng cao, hất tung Chính lên giữa muôn vàn bọt nước trắng xóa. Những giọt nước ép mạnh vào từng tế bào trên thân thể cậu, tất cả đầu dây thần kinh rung lên mạnh mẽ. Chính biết mình đang ở trong cơn khoái cảm cao nhất mà cậu từng cảm nhận được.
Một giọng nói thì thầm sát bên tai Chính: “Hãy nói đi, cho tớ biết điều cậu mong muốn là gì? Tớ sẽ giúp cậu thực hiện tất cả.” Toàn thân Chính như căng cứng sau cơn cực khoái. Chính thở hổn hển, chẳng thể ý thức hay tư duy nổi điều gì nữa. Cậu như đang bị giọng nói kia thôi miên, mơ hồ lặp lại trong tiềm thức: Nàng sẽ thực hiện tất cả những điều mà cậu mong muốn ư? “Phải, chỉ cần cậu nói rằng cậu sẽ chết vì tớ thôi. Tớ sẽ cho cậu tất cả những điều cậu muốn. Nói đi, nói rằng cậu sẵn sàng chết vì tớ đi…” À. Chỉ cần có được những cảm xúc tuyệt diệu này, Chính thầm nghĩ, thì cái chết có là gì đâu, chẳng phải ngày hôm qua cậu đã từng muốn chết đấy sao. Nhưng lưỡi cậu cứ như bị đông cứng thành đá, dù gắng sức tới đâu cậu cũng không thể nói nổi lời nào. Chính gồng mình thật mạnh, cậu thấy một cánh tay mình đã giằng đứt được sợi dây trói. Cậu vung tay muốn giữ cô gái lại, nhưng nàng lập tức tan biến đi như sương mai khi bình minh ló rạng. Chỉ còn giọng nói của nàng vẫn văng vẳng dội về trong tiềm thức: “Nhớ nhé, đây là giao kèo bí mật giữa chúng ta. Là giao kèo của địa ngục…”
Một tiếng sấm nổ vang trời.
Chính bàng hoàng bật dậy. Bên ngoài, trời mưa ầm ầm và gió giật khiến cánh cửa sổ phòng cậu liên tục va đập vào tường. Chính lao người ra loay hoay khép cửa lại, trong đầu vẫn ngơ ngác với ý nghĩ khẳng định tối qua trước khi đi ngủ cậu đã đóng cửa cẩn thận, và khi ấy cậu còn thấy trời có cả trăng sáng. Cơn mưa rào trái mùa xối xả xuống mái nhà ầm ầm như thác đổ. Qua những khe hở từ các ô cửa sổ và lối ra ban công, gió rít lên từng hồi gay gắt. Ánh chớp vụt sáng vụt tắt dội vào sàn nhà khiến căn phòng cứ như đang ở trong một thước phim đen trắng từ thời cũ kỹ.
Chính với tay lấy chai nước tu ừng ực một hơi. Cậu vuốt điện thoại để xem giờ. Nhận ra mới hơn 5 giờ sáng, Chính uể oải trở lại giường nằm. Cậu thấy an nhiên hơn rất nhiều khi nhận ra mình vẫn đang ở trong trong căn phòng quen thuộc từ tấm bé. Không có bóng dáng nào của một đền thờ hay một buổi tế lễ nào ở đây cả. Nhưng Chính lại có một chút thất vọng khi biết hóa ra tất cả chỉ là một giấc mơ. À, vết nhức nhối từ vết thương ở mu bàn tay khiến cậu tỉnh táo lại hơn, và bộ não nhắc nhở cho cậu biết rằng Minh Duy và cuộc hẹn ngày hôm nay của cậu với cô nàng là hoàn toàn có thật.
Bên ngoài, mưa bắt đầu ngớt và dần dần tạnh ráo hẳn. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, Chính đi tìm bông gạc và băng bó lại vết thương trên tay mình. Cậu cũng cẩn thận dán một miếng urgo lên vết rách trên trán, để tránh cho bản thân tiếp tục suy nghĩ về bố cậu nữa. Tìm trong tủ quần áo lấy một chiếc quần jean và một cái sơ mi trắng để lồng vào người, Chính tiện tay nhặt luôn chiếc hộp ba con sâu BcsTSTV vừa mua tối qua cùng với vài thứ linh tinh rồi bỏ vào ba lô. Khi đi ngang qua cửa phòng ông Vinh, cậu liếc vào và thấy giường ông chăn đệm vẫn còn nguyên. Ông vẫn chưa hề trở về sau tối qua. Chính nghĩ lại những lời lẽ của hai bố con và có một chút áy náy trong lòng. Dù sao vẫn là lỗi của cậu.
…
Đi bộ từ nhà lên đến đỉnh đồi, Chính thở hắt ra. Không hiểu nổi điều quái gì đã giúp cậu chạy một mạch từ nhà tới đây vào chiều hôm qua? Hai chân cậu mỏi nhừ. Cậu đi loanh quanh hít thở không khí cho thư giãn. Ngọn đồi vào buổi sớm đẹp khỏi phải bàn. Ánh nắng sớm trải một màu vàng tươi lên cả thị trấn dưới chân đồi, lung linh như một bức ảnh chất lượng cao mà cậu vẫn thấy trên mạng xã hội. Đây thực sự là một điều tuyệt vời mà Chính đã suýt bỏ lỡ mất nếu như sợ dây thừng treo trên cành bàng kia chắc chắn hơn một chút. Chính gai người khi nhìn thấy một mẩu dây lủng lẳng còn treo trên cành bàng. Cậu bật nhảy lên giật đứt mẩu dây và ái ngại ném đi.
Mặt đất ẩm ướt hơn sau cơn mưa rào đêm qua. Như được tắm tưới sinh khí của trời, cây cối quanh đây sinh sôi mãnh liệt. Mỗi bước chân của cậu giẫm lên nền đất, xung quanh đế giày lại ướt đẫm mùi thơm nhè nhẹ của cỏ non. Chính loay hoay đi vào căn biệt thự đổ hoang để tìm một chỗ ngồi đợi Minh Duy. Cậu thầm trách mình thật ngớ ngẩn khi mò lên đây vào giờ này. Hôm nay là ngày thường trong tuần, Minh Duy có thể đang là sinh viên thì cô nàng vẫn phải đến giảng đường và chỉ ghé qua đây vào chiều muộn như hôm qua. Nhưng Chính cũng chẳng muốn ở nhà để tránh phải đụng mặt bố nếu ông có bất ngờ trở về. Cậu cùng chẳng biết đi đâu, cũng không muốn tới trường để gặp lại dáng vẻ thảo mai của Tú Anh sau tất cả những gì cô ta đã gây ra đối với cậu ngày hôm qua.
Chính gác chân ngồi lên một bậc cửa sổ. Cậu rút điện thoại ra mở app game quen thuộc lên. Sau một ngày không vào chơi, có quá nhiều nhiệm vụ cần thực hiện. Chốc chốc, cậu lại liếc nhìn bốn con số nhỏ xíu ở góc màn hình để biết bây giờ đang là mấy giờ. Trái hẳn với sự chán chường và tuyệt vọng của ngày hôm qua, Chính đang háo hức mong ngóng một điều gì đó mà bản thân cậu cũng không chắc chắn.
Sáng nay bị tỉnh giấc sớm, giờ lại thêm gió thổi hiu hiu và không gian tĩnh lặng khiến Chính ngây ngây cảm giác buồn ngủ. Xung quanh cậu lại vang lên những giai điệu u linh huyền ảo mà đêm qua cậu đã nghe thấy. Cậu chìm dần vào giấc thiu thiu không thể cưỡng lại được. Bỗng nhiên giữa những tiếng vang ngân nga như tiếng chuông cùng trời cuối đất, lại văng vẳng lên một tiếng thút thít đâu đó như tiếng con gái đang khóc. Trong cơn ngái ngủ, Chính mơ hồ nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang ẩn hiện trước mắt mình. Đó là một cô gái trẻ mặc một chiếc váy hai dây màu trắng mỏng manh, mái tóc dài xõa sau lưng. Chính không nhìn rõ mặt cô ta nhưng cậu ấn tượng với nước da trắng xanh xao của cô gái. “Xin hãy cứu tôi với!”
Chính giật mình tỉnh giấc. Cậu ngồi dậy nghiêm chỉnh, căng mắt nhìn xung quanh. Cậu hoang mang bấm tắt hết các ứng dụng đang mở trên điện thoại đi để chắc chắn rằng âm thanh vừa rồi không phải phát ra từ một cái clip chèn quảng cáo từ phần mềm miễn phí nào đó. “Làm ơn cứu tôi…” Vẫn là giọng nói nức nở nghẹn ngào đó.
Toàn thân Chính nổi gai ốc, tóc gáy cậu dựng đứng hết cả lên. Cậu muốn đứng dậy bỏ chạy ra khỏi tòa nhà, nhưng các khớp gối của cậu dường như đều bị tê liệt cả. Mồ hôi rịn ướt thái dương, cậu căng thẳng lắng tai nghe xem tiếng nói cầu cứu kia đang phát ra ở góc nào. Gian phòng trống trơn, chẳng có gì ngoài mấy đống gạch vụn đám trẻ con xếp nghịch, mấy thanh gỗ mục của những thứ bàn tủ không chịu nổi thời gian, và mấy khung rèm rách nát đã chẳng còn nhìn rõ màu vải nguyên bản là gì.
Tất cả im ắng.
Chính tuyệt nhiên không nghe thấy hay nhìn thấy hay có thể nhận thấy gì bằng một thứ giác quan thứ sáu thứ bảy chủ nhật nào nữa. Cậu thả một chân xuống và phát hiện ra chân tay mình cũng đã hoàn hồn cùng chủ nhân. Cậu ôm ba lô, chậm rãi đứng dậy, mắt dáo dác nhìn quanh cảnh giác, và từ từ lùi dần ra cửa.
– Sao cậu ở đây giờ này?
– AAAAA…
Một bàn tay đặt lên vai Chính khiến cậu hét toáng lên và quay ngoắt lại.
Gương mặt Minh Duy thoáng giật mình, nhưng có lẽ cô bất ngờ vì âm lượng tiếng hét của Chính nhiều hơn.
Chính ôm ngực thở hổn hển, nói không rõ lời:
– Là, là cậu đấy à?
– Thế cậu còn có hẹn với ai khác nữa à?
Minh Duy mỉm cười nhìn Chính.
– Tôi vừa thấy, à, hình như là có người ở đây nữa. – Chính lắp bắp vừa nói vừa nhìn quanh – Tôi nghe thấy tiếng khóc và kêu cứu.
– Thật thế à?
Minh Duy thong thả đi một vòng quanh căn biệt thự ngó nghiêng xem xét. Chính ôm ba lô lững thững đi theo sau. Hôm nay cô gái không còn mặc cái váy màu hồng như một bông hoa đào khổng lồ nữa. Cô trông nhẹ nhõm và thân thiện hơn với một chiếc quần jean ống suông màu trắng, một cái áo vải thô màu sữa khoác bên ngoài chiếc áo crop – top màu hồng tươi. Và cứ như để chứng tỏ mình là một người có gu riêng trong thời trang, đôi giày thể thao của cô ta cũng phải màu hồng. Chính nghĩ thầm.
Sau một vòng tham quan tòa nhà nhưng không thấy có điểm gì đặc biệt khác lạ, Duy quay sang nhìn Chính với vẻ hiếu kỳ:
– Có gì đâu?
Chính gãi đầu gãi tai, ngoảnh mặt đi chỗ khác để giấu ngượng.
– Nghe nói người đang có ý định tự tử thường hay gặp những vong hồn lẩn khuất. Cậu có thể kể cho tớ kỹ hơn được không, tớ cũng muốn biết xem thực hư như thế nào!
Duy vừa nói vừa cười khiến Chính hiểu ra ý trêu chọc của cô nàng. Cậu nắn lại quai chiếc balo đang đeo một bên vai, rảo bước đến trước mặt Duy và hất hàm nói với cô gái bằng một giọng nói lạnh nhạt:
– Thôi được rồi. Cậu đã tới rồi thì nói luôn đi, cậu muốn tôi làm cái gì!
– Sao cậu lại tới đây giờ này thế? – Duy lặp lại câu hỏi ban nãy.
– Ơ, cậu hẹn tôi mà! – Chính nhíu mày – Đừng bảo là cậu mắc bệnh mất trí nhớ ngắn hạn đấy nhé!
– Tất nhiên là tớ nhớ cuộc hẹn của chúng ta, nhưng tớ nghĩ cậu sẽ đến đây sau khi tan học.
– Người sắp chết mà lại còn phải tính đến việc điểm danh cho buổi học cuối cùng à?
– Vẫn quyết tâm muốn tự tử à? – Duy khúc khích cười cậu.
Chính im lặng không đáp. Duy nhận ra có vẻ anh chàng đang rất nghiêm túc, nên đành đổi sang giọng nói nghiêm túc:
– Cậu không có lấy một người bạn nào để bản thân muốn nói lời từ biệt hay sao?
– Không! – Chính ngó lơ đi sang một chỗ khác. Không hiểu vì lẽ gì, nhưng cậu bắt đầu thấy không dễ chịu lắm khi nhìn thẳng vào mắt Duy. Cặp mắt