Gái Gú Việt Nam

Ngã ba sông

Phần 10
Tuấn khẽ gật đầu vẫn ném vào cô gái cái nhìn như đang phán xét khiến cô tiểu thư kiêu kỳ ấp úng. Con bé này hôm nay sao vậy, ông Ân trầm ngâm. Đừng có nói với ba là con bị khớp trước một gã kiêu ngạo nhé con. Cùng cảm giác đó, bốn tên cận vệ đứng sau lưng cũng đang thấy điên tiết. Sao lại có chuyện ngược đời đến thế, bọn họ thầm thương trộm nhớ Nhã Phương, tranh nhau được đưa đón cô tiểu thư họ Hồ, tìm mọi cách lấy lòng nhưng cô nàng chẳng chút rung động. Ấy vậy mà một thằng nhãi ranh chân ướt chân ráo bước vào Thiên Ân lại khiến nàng ấy phải bối rối. Mẹ kiếp thằng chó, phải tìm cách cho nó một trận nhớ đời mới hả gan.

– Con trình bày đi – Ông Ân nhìn đồng hồ – Con còn bốn phút rưỡi.

– À… ba…

Phương rơi về thực tại sau phút đăm chiêu nghĩ ngợi lan man về Tuấn, cố nặn ra câu gì đó để nói nhưng từ của nàng đã bay mất đâu hết, cũng vì người thanh niên kia vẫn cứ nhìn mình đăm đăm.

– Dạ đây là…

– Đây là bạn thân của con, ba biết rồi. Rồi sao nữa.

– Cháu chào bác – Cô bạn thân đứng sau lưng Nhã Phương cúi chào.

– Con còn bốn phút – Ông Ân lại nhìn vào đồng hồ.

– Kìa ba… ba tạo áp lực như vậy sao con nói được. Bạn con muốn xin vào công ty nhà mình làm, việc gì cũng được, miễn có tiền để tiếp tục đi học.

– Ba vẫn chưa nghe được lý do mà ba phải nhận bạn con vào công ty. Nếu chỉ đơn thuần vì là bạn thân thì… xin lỗi tiểu thư, hết chỗ rồi.

– Gì kỳ vậy? Hổng chịu… – Đôi mắt Nhã Phương đỏ hoe.

Ông Ân biết là con gái lại sắp dùng nước mắt để cầu xin. Nhưng lần này không dễ đâu vì ông đã có chuẩn bị cho tình huống cũ rích này.

– Ba nhắc lại, con không có đủ thời gian để khóc đâu…

– Để tôi – Tuấn khẽ đặt tay lên tay ông Ân ngắt lời – Mấy chuyện vặt này ông chủ để tôi giải quyết.

Tuấn đứng dậy đẩy lui chiếc ghế đang ngồi bước qua một bên.

– Mời cô và bạn cô qua đây.

Nhã Phương giương đôi mắt nai ngơ ngác nhìn ông Ân như xin ý kiến. Ông hất hàm bảo cứ làm như Tuấn nói. Ba người cùng dời sang chiếc bàn bên cạnh.

– Để dễ nói chuyện, cần làm quen trước cái đã. Tôi là Mạnh Tuấn, còn cô? – Tuấn chìa tay trước mặt Phương.

– Tôi… tôi tên Nhã Phương.

Bốn gã cận vệ không nhìn nhưng tâm trí đều để vào cuộc nói chuyện. Bàn tay mềm mại nõn nà run run đặt vào bàn tay thô cứng của người thanh niên mà Phương chưa từng biết đến. Thật là một cảm giác kỳ lạ mà nàng chưa trải qua bao giờ. Khốn kiếp, nó nắm tay tiểu thư luôn rồi.

– Anh vào đây làm việc mà không biết tên tôi à?

– Còn đây là… – Tuấn tiếp tục chìa tay qua cô gái kế bên.

– Dạ em tên Nga, bạn học từ nhỏ với Phương – Cô gái mặc áo thun trắng bắt tay Tuấn.

– Ngồi xuống đi – Cả ba cùng ngồi vào ghế – Em có thể làm những việc gì?

Bốn gã cận vệ cứ tưởng Tuấn sẽ cố làm ra vẻ đạo mạo để tạo ấn tượng với Phương, nhưng thực tế diễn ra hoàn toàn trái ngược. Đối tượng nói chuyện lập tức chuyển sang cô bạn đi cùng và tiểu thư họ Hồ bị cho ra rìa.

– Dạ gì cũng được anh, bưng bê, pha cà phê, nấu ăn…

– Vậy nếu không phải những việc đó mà bán hàng siêu thị, phục vụ khu vui chơi thiếu nhi, em có làm được không?

– Dạ được – Nga hớn hở.

– Nhưng mà có cực không? Không khéo ảnh hưởng giờ đi học – Phương chen vào.

– Tất nhiên tôi biết điều này nên tự có chủ kiến, cô không phải nhắc – Tuấn nhìn Phương bằng ánh mắt mà cô không lý giải được, chỉ thấy sống lưng chợt ớn lạnh – Giờ cô cứ ngồi im lắng nghe đừng cắt ngang lúc tôi đang nói, lát nữa sẽ đến phần cô.

– Anh… – Phương đỏ mặt. Chưa bao giờ có một nhân viên nào của ba mình dám nói chuyện với nàng bằng vẻ bề trên như vậy – Tôi với anh thì có gì để nói. Xí…

Bốn tên cận vệ thầm nghĩ gã Tuấn này chắc ăn gan hùm. Mày chưa biết tiểu thư là lá ngọc cành vàng, là báu vật của ông chủ hay sao? Bản mặt nghinh nghinh của mày thế nào cũng bị tiểu thư mắng cho một trận. Ông Ân cũng không ngoái lại nhìn ba người trẻ bàn chuyện nhưng không một lời nào lọt khỏi tai ông. Ông khẽ nhíu mày trầm ngâm rồi mỉm cười một cách bí hiểm.

– Vậy chiều nay hãy đến biệt thự Thiên Ân, anh sẽ dẫn em qua chỗ hai người bạn gửi gắm. Nhưng có một điều anh nhắc em… – Tuấn dừng lại nhìn sâu vào mắt Nga khiến cô gái sởn gai ốc – Đã nhận làm việc cho người ta thì phải toàn tâm toàn ý, làm gì cũng phải có cái tâm, đừng để người khác vì mình mà chuốc lấy phiền phức.

– Dạ – Giọng Nga lí nhí, có lẽ cô nàng thấy sợ cái nhìn của Tuấn. Anh ta không nhắc nhở mà đang răng đe thì đúng hơn.

– Cả hai chỗ đó đều làm việc theo ca, em có thể đăng ký trước để họ sắp xếp. Như vậy sẽ không ảnh hưởng tới lịch học. Vậy được chứ?

– Dạ, cảm ơn anh Tuấn.

– Vậy tốt rồi, giờ mình đi thôi Nga – Phương đứng dậy nắm tay bạn định rời đi thì Tuấn lên tiếng.

– Chưa xong – Vẫn giọng nói lạnh băng cất lên khiến hai nàng khuê nữ giật mình – Giờ mới tới phần cô. Ngồi xuống – Tuấn dùng ánh mắt chỉ vào chỗ Phương vừa đứng dậy.

– Hả? – Phương trố mắt – Anh bảo ai ngồi xuống?

– Cô ngồi xuống để tôi nói chuyện – Tuấn chống cùi chỏ trên bàn, ngón tay chỉ vào Phương.

Thằng chó này tới số rồi, mày dám ra lệnh cho tiểu thư hay sao? Chắc hôm nay là ngày làm việc đầu tiên và cũng là cuối cùng của mày rồi đó. Bốn gã cận vệ khẽ đưa mắt ngóng chờ một màn kịch thú vị.

– Hớ… – Cô tiểu thư vênh mặt – Anh tưởng anh là ai vậy?

– Thôi mà Phương – Cô bạn khẽ lay nhẹ – Đừng vì chuyện của Nga mà lớn tiếng. Nga thấy có lỗi quá.

Nghĩ tới bạn mình nên Phương miễn cưỡng ngồi lại. Dù sao vẫn cần anh ta giúp cho Nga có một chỗ làm. Không phải, có có đến hai chỗ kia chứ. Được rồi, không vì bạn tôi thì anh đừng hòng lên mặt. Lát nữa tôi mét ba, để coi kẻ tiếp theo phải đi xin việc là ai cho biết.

– Muốn nói gì? – Phương chồm tới trước vênh vênh gương mặt non choẹt.

– Dù đứng ở góc độ nào thì cô vẫn là người đến đây nhờ vả và tôi là người đã giúp cô. Tôi chưa nhận được một lời cảm ơn nào từ cô.

– Xin lỗi, tôi quên. Cảm ơn – Lời vừa thốt ra thật gượng gạo miễn cưỡng.

Ngồi ở bàn bên cạnh, ông Ân chợt phì cười. Ông đang nhắn tin trên điện thoại nhưng vẫn hóng tai nghe cuộc trò chuyện.

– Cô cần phải noi gương bạn mình. Người ta bằng tuổi cô nhưng biết tự thân vận động chứ không trông chờ ỷ lại. Cô có thể giàu có, học giỏi, nổi tiếng, vân vân, nhưng cô thiếu sự độc lập. Nếu cứ như vậy thì sau này làm sao đủ sức kế nghiệp cha mình?

– Xin lỗi, tôi không nghĩ anh có mặt trong nhà tôi chỉ để nói những lời này. Ba tôi không cần.

– Từ ngày mai cô phải thay đổi, đừng có hở một tí là tìm đến ông chủ vì ông ấy không có thời gian giải quyết những việc vớ vẩn của cô. Hãy tự kiếm tiền đi học, đừng để ba cô phải chu cấp. Nhưng mà… – Tuấn lắc đầu – … nhìn cái kiểu tiểu thư của cô chắc không thể tự nuôi sống bản thân được rồi.

– Nè… anh đừng có quá đáng nghe.

Tuấn rất không thích thái độ nghênh ngang của mấy ả tiểu thư. Lẽ ra anh sẽ ‘dạy dỗ’ cho Phương nhiều hơn nhưng nghĩ lại vuốt mặt phải nể mũi. Được rồi, sẽ còn cơ hội, rồi cô sẽ phải bỏ cái thói khinh khỉnh, ít ra là khi nói chuyện với tôi. Ngay khi Phương bước vào nhà hàng là Tuấn đã bắt đầu quan sát. Không chỉ cô tiểu thư họ Hồ mà luôn cả ông Ân. Anh đọc được ngay tình cảm yêu thương của một người cha dành cho con gái. Ông đang bận rộn mà vẫn chịu bỏ công nghe Phương cầu xin những việc chẳng đâu vào đâu đủ biết ông yêu quý con mình đến mức nào.

Nhưng tại sao ông Ân chỉ cho có năm phút trình bày? Không phải vì ông không có thời gian mà vì muốn tạo ra một tình huống khó khăn để cô gái trẻ biết trân trọng những gì đang có và tự xoay sở tìm cách vượt qua khó khăn đó. Ông thẳng thừng từ chối giúp đỡ trước lý do “là bạn thân của con gái ông chủ”. Rõ ràng ông muốn lớp trẻ tự lập, bỏ thói dựa dẫm.

Còn ở Phương thì sao? Cô gái cưng vừa gặp ông đã tỏ ra nũng nịu mè nheo, rồi rưng rưng nước mắt… đều là chiêu trò cả thôi. Tuấn cắt lời ông Ân khi nói rằng mấy chuyện vặt để anh giải quyết. Một mặt anh muốn ám chỉ chuyện của Nga là vặt vãnh, nhưng sâu xa hơn anh muốn nhân cơ hội này giúp ông Ân chấn chỉnh tư tưởng của Nhã Phương, điều mà tất cả những thuộc hạ của ông đã không làm được, chính xác là không đủ khả năng.

Vì sao ư? Vì bọn họ tôn thờ chủ nhân nên tôn thờ luôn cả con gái ông ta, trên hết vẫn là vì si mê cô nàng này, chuyện đó rõ quá rồi còn gì. Họ không dám nói động, không dám dạy đời, không dám chỉ trích, lúc nào cũng tung hô, nâng niu cung phụng… Mà suy cho cùng có ai dám như thế ngoài Tuấn, một gã lang thang bất cần đời? Điều đó lý giải vì sao ông Ân hất hàm đồng ý khi Tuấn mời hai cô gái qua bàn bên cạnh.

– Ba… Ba nên xem lại việc nhận người này vào làm.

– Vậy có cần xem lại việc giúp bạn cô hay không? – Tuấn phản đòn rất nhanh.

– Anh… – Phương giẫm chân tức uất.

Không lẽ chỉ vì tự ái cá nhân mà Phương làm ảnh hưởng đến Nga. Hơn nữa, cái phao duy nhất của nàng là ba mình mà ông cũng quay lưng để mặc cho Tuấn tùy nghi xử lý. Nếu cố đôi co chỉ để xoa dịu tự ái thì phần thua thiệt sẽ về mình. Biết không thể đối đáp lại Tuấn nên nàng đỏ mặt ngúng nguẩy bỏ đi. Tên cận vệ đứng gần liền tranh thủ cơ hội lấy lòng.

– Tiểu thư đi cẩn thận.

– Không cần anh phải nhắc.

Giận cá chém thớt, đó là chuyện thường tình. Tuấn chợt nghĩ rồi cười thầm, quả là thằng ngu, mở miệng không đúng lúc. Ông Ân thì không nói lấy một lời, chỉ thấy ông nhếch mép cười rất bình thản. Tên cận vệ tưởng ông cười mình nên hắn càng bẽ mặt với Tuấn hơn. Thực chất là ông cười Nhã Phương, chưa bao giờ con gái ông bị người khác dám lên mặt ‘dạy dỗ’ khiến nó không thể chống chế mà phải ôm cục tức ra về. Trước khi rời đi, Phương còn ngoái lại