Gái Gú Việt Nam

Nghề chăn gái – Quyển 2

Phần 32
Cái Trang trốn đi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà chị người vốn lúc nào cũng tự kiêu rằng biết cách đối nhân xử thế, biết giữ nhân viên, biết hoà hợp mọi người… Chính vì vậy mặc dù cả quán đều biết cái Trang không chịu nổi ở đây nên mới trốn, tuy nhiên bà chị vẫn nói rằng:

– Nó đi Hạ Long với khách xong xin về quê rồi đợt sau lại xuống.

Lý do bà chị đưa ra là như thế, hễ đứa nào mà nói đến chuyện cái Trang không phải đi Hạ Long hay nó đã trốn về chỗ cũ làm là bà chị sẽ mặt sưng mày xỉa, quát tháo ầm ĩ. Nghĩ không bực sao được, một đứa trốn đồng nghĩa với việc không sớm thì muộn sẽ có đứa trốn tiếp theo. Giờ đây bà chị đứng giữa hai luồng suy nghĩ:

Một là nếu cứ tiếp tục đối xử thế này thì tới đây sẽ chẳng còn đứa nhân viên nào ở lại.

Hai là quay trở lại như xưa thì lại sợ chúng nó cũng sẽ vẫn trốn. Vì khoản nợ 50 triệu trên đầu cái Quỳnh là lý do khiến nó có thể đi bất cứ lúc nào khi trong người có tiền.

Tiến thoái lưỡng nan, hầu như cách nào bây giờ cũng đã là quá muộn. Giữ thì giữ được nhưng không bền, mà đang trong hoàn cảnh này thả ra thì lại sợ đi mất. Có lẽ quá căng thẳng sau mọi chuyện mà bà ấy bắt đầu tìm một người để đổ lỗi. Và không ai khác đó chính là Tôi. Đơn giản vì bà ấy biết tôi cũng đang muốn nghỉ, giờ đây nếu mọi tội lỗi đều đổ hết lên tôi thì bà ấy sẽ là người chị tốt trong đám nhân viên. Sẽ là người chủ tốt, còn đâu những chuyện như tiền nong bị giữ hay không cho về là bà ấy sẽ nói với nhân viên rằng:

– Tất cả đều là do anh chúng mày xúi chị.

Có thể các bạn sẽ suy nghĩ, nhân viên nó biết ai tốt ai xấu nói như vậy ai nó tin. Nhưng các bạn đã nhầm, không phải tự nhiên ông bà ta có câu:

”Không nghe ca ve kể chuyện. Không nghe thằng nghiện trình bày.”

Chúng nó tâm sự thì là tâm sự thật nhưng miệng nhân viên luôn là con dao hai lưỡi. Nghe để hiểu, để đồng cảm về một kiếp người chứ đừng bao giờ đặt niềm tin vào đó. Chính vì vậy mọi người có để ý rằng chưa bao giờ tôi tâm sự hay chửi sau lưng những người khác với đám nhân viên. Bởi vì ở với chúng nó gần hai năm, bản chất nhân viên như thế nào không thể không biết. Thương đấy, bảo vệ đấy nhưng đám nhân viên nó biết ở quán tôi chỉ là người đứng thứ hai. Những chuyện bọn nó kêu với tôi nhưng tuyệt nhiên không bao giờ dám ý kiến với bà chị. Biết vậy nên tôi cũng chỉ giữ ở mức bình thường.

Tôi thì mới ở đây chưa được bao lâu, nhưng những người hàng xóm xung quanh hay chủ những nhà nghỉ họ đều kể cho tôi nghe những câu chuyện quá khứ không mấy tốt đẹp của bà chị đối với những lớp nhân viên từ nhiều năm trước hay với cả cái thằng quản lý trước đây đã bị đuổi đi vì nghiện đá, sau này thằng đó cưới một đứa nhân viên của quán làm vợ. Cũng do một lần tình cờ sang nhà nghỉ ngồi nói chuyện thì tôi có nói với ông chủ nhà nghỉ:

– Sắp tới cháu không làm nữa rồi thì tiền phòng như nào thì chú nói với chị cháu nhé.

Ông chủ nhà nghỉ không lấy làm ngạc nhiên nói với tôi:

– Sao không chịu nổi nữa à? Hay bị đuổi việc.?

Tôi cười trêu lại:

– Làm ăn đói kém không có khách bị đuổi là đúng rồi.

Ông chủ nhà nghỉ bắt đầu tâm sự với tôi:

– Nghỉ là đúng rồi, cái nghề này không làm lâu được đâu mày ơi. Bao nhiêu lớp nhân viên ở đây đến rồi đi tao có thấy đứa nào ra hồn đâu. Thấy mày cũng nhanh nhẹn, thật thà chú kể cho mày cái này.

Tôi ngồi lắng nghe ông chủ nhà nghỉ, không hiểu câu chuyện ông ấy sắp kể là gì. Ông chủ nhà nghỉ bắt đầu:

– Nói ra tao cũng chẳng sợ vì tao là người ở đây. Không thích dây dưa thôi chứ không phải sợ. Chứ con chị mày ác lắm, mấy năm trước đợt mày còn chưa vào đây đấy. Ăn chơi, tiền nong của đám nhân viên lấy hết đi tiêu. Suốt ngày bay nhảy. Mọi việc cũng giao hết cho cái thằng ngày trước cũng trông quán đấy. Xong dần dần cho thằng đấy chơi đá thì nó mới nghiện. Không chú tâm đến quán xá như đợt mày làm đâu. Đợt đấy chồng nó còn phải đi cai nghiện đá. Thằng trông quán nghiện có biết gì đâu. Nhân viên thì ngủ hết cả loạt, bọn nhân viên hồi đấy toàn bọn xinh gái mà không phải dân tộc. Làm không thấy trả tiền chúng nó mới chán dần, con nào sang đây chẳng kêu. Cuối cùng chị mày đuổi thằng kia đi, xong nói với nhân viên là thăng kia nó tiêu hết tiền nên không có tiền trả. Từ đấy phải hơn một năm sau quán mày không có đứa nhân viên nào. Đéo ai nó dám đến làm, sau này quán bà Thơm bà ấy cho một đứa hình như là cho cái Hoa hay sao đấy. Từ con Hoa nó mới kéo bạn nó về. Thế mới có nhân viên mà làm, chứ trước nhân viên ở đây nó nghe tên quán mày nó đã không muốn làm rồi.

Tôi há hốc mồm ngạc nhiên, vì mọi chuyện tôi nghe được lại không phải như thế. Ông chủ nhà nghỉ nhìn tôi nói:

– Không tin à, mày cứ sang quán nước bên kia đường mà hỏi xem. Ở đây người ta không muốn dây chứ không ai người ta ưa. Vì quán mày suốt ngày đánh nhau mà đánh người ta lần nào cũng vỡ đầu chảy máu. Khách nó đi chơi nó mất tiền, nhân viên cậy chủ đầu gấu lắm con láo lắm. Tao làm nhà nghỉ tao lạ gì, chúng nó chửi khách xơi xơi. Chẳng qua tao không muốn nói. Từ ngày mày làm ít đánh nhau, mà có cũng chỉ xích mích qua lại. Trước cả một lũ đập đá, nó cứ kéo nhau vào đây chục thằng, khách sợ vãi cả mật. Thanh niên như mày không nên dây vào cái nghề này. Mất chất mà đến lúc có chuyện gì nó đẩy mày chịu hết. Chú quý mày chú mới nói, mày cứ nghĩ mà xem, đợt rồi đấy công an nó vào tận quán mà mày có biết đâu. Còn con chị mày đã đi từ bao giờ. Đừng nghĩ ngoài mặt tốt mà trong lòng đã tốt. Tao năm nay làm cái nhà nghỉ này còn trước khi nó mở quán. Chẳng đứa nào thọ được với cái nghề nuôi phò này đâu. Rồi trả giá hết…

Tôi như được vỡ ra nhiều điều, nhìn ông chủ nhà nghỉ tôi còn thấy biết ơn. Quả thật có quý thì người ta mới nói. Còn không ghét họ cứ mặc kệ, cũng chẳng liên quan gì đến họ. Tôi hỏi:

– Vậy mà cháu nghe bảo thằng kia nghiện đá rồi bỏ bê công việc lấy tiền bỏ đi. Còn dắt cả nhân viên đi…

Ông chủ nhà nghỉ cười:

– Thế mà mày cũng tin, mày thấy khách đấy. Thằng nào chơi xong không trả tiền có mấy trăm thôi nó còn đánh cho vào viện. Thằng kia tiêu hết tiền nhân viên cả trăm triệu mày nghĩ nó tha. Chẳng qua chính nó không muốn trả tiền cho nhân viên nên đổ hết cho thằng kia. Thế là xong, ai biết đấy là đâu. Vậy tao mới bảo ác, đợt đấy cũng như này này, nhân viên tự nấu lấy mà ăn. Nó chỉ tiền với chơi thôi… Bao năm công an nó không sờ đến cứ nghĩ ô to, cửa lớn không ai dám động. Vậy nên bây giờ bị đập quán ai người ta cũng bảo đúng.

Ông chủ nhà nghỉ tiếp:

– Còn đừng nghĩ nó bảo nhận rồi nó lo cho. Vào đó ngồi chỉ thiệt mình thôi, nhẹ thì đi 2 năm nặng 5-7 năm. Không ai nó lo cho đâu, tao thấy nhiều rồi. Tiền thì chủ hưởng còn đâu tội ai bị bắt người đấy chịu. Lo cái mo vào mặt, số mày vẫn còn may đấy. Nhân viên nó lại không khai mày, với lại mày ở đây tuy làm quán nhưng cũng chẳng ai biết mày là ai. Thế nên công an nó cũng không muốn sờ, bắt mày lấy đâu ra tiền. Vậy nên đừng cái gì cũng nhận, dại lắm con ạ. Nghỉ được cứ nghỉ, kẻo để đến lúc nó đuổi thì mang tiếng.

Sau buổi nói chuyện hôm đó tôi cũng lân la đi hỏi chuyện một vài người xung quanh. Họ không ưa bà chị tôi thôi chứ tôi thì vẫn chào hỏi người ta bình thường. Tuy ít nói nhưng quan niệm của tôi làm trái pháp luật thì càng phải nhẹ nhàng, lấy lòng, sống ôn hoà với những người xung quanh. Chẳng bao giờ tôi to tiếng với hàng xóm. Vậy nên khi tôi hỏi chuyện người ta cũng nói thật. Thế là những cái tốt đẹp trước đây bị dân xung quanh họ bóc dần lộ ra gần hết. Từ đó thái độ của tôi với bà chị cũng dần thay đổi, thay đổi để xem xem lời người ta nói có đúng không, thay đổi để xem bà ấy sẽ sống như thế nào.

Và rồi cho đến một hôm, tối ngày hôm trước khách khứa cũng tàm tạm, thu nhập đâu tổng cộng tất tần tật là tôi cầm về 11 triệu, tiền nhà nghỉ, tiền mượn quán khác đã thanh toán xong. 11 triệu đó là tiền của quán với tiền nhân viên. Ngày nào cũng thế, tiền nong tính toán xong xuôi khớp sổ, khớp số vé cuả nhân viên tôi mới đi ngủ. Trưa hôm sau bà ấy xuống lấy tiền, tôi đưa 11 triệu lẻ mấy chục bảo:

– Đây là tiền hôm qua, nợ nần của mấy quán hôm trước thì trưa hôm qua em đưa chị hết rồi nhé.

Bà ấy gật đầu mở sổ