Người trong giang hồ
Còn chưa tỉnh táo sau cuộc mây mưa sung sướng cùng hai mỹ nữ, chuông điện thoại Hiếu “nhỏ” reo lên làm hắn mơ màng tỉnh giấc. Gạt gặp vú hồng hào đẫm mồ hôi đang vướng tay sang một bên, Hiếu kéo cây ăng – ten của chiếc điện thoại lên rồi nghe máy.
“Tao nghe, có chuyện gì?”
Ở đầu dây bên kia, Tám “Sọ” khóc thê thảm tường thuật lại cho đại ca chuyện mình bị Trần Đại sỉ nhục ra sao trước mặt đám anh em trong khu vực. Nghe đến đây mặt Hiếu “nhỏ” đổi sắc, khó chịu trông thấy.
“Khoảng vài ngày nữa là nó cho người qua chơi chết em đó đại ca, anh phải ra mặt… cứu em chuyến này”
“Mày đúng là thằng ngu… tao đã nói chỉ giết thằng Bảy, mày lại tự tiện hiếp con vợ nó rồi treo cổ luôn thằng con. Chuyện tới nước này mày tự xử đi, mày chết cũng đéo có oan đâu thằng chó đẻ!”
“Đại ca cứu em, em nghĩ thằng Bảy là thằng lưu manh hết thời nên mới làm bậy, nào ngờ thằng Đại… Anh cứu em đi anh Hiếu… xin anh!”
Hiếu “nhỏ” tắt máy. Mặt hắn tối sầm lại, dù hắn cũng phần nào đoán trước chuyện này thế nào cũng xảy ra. Dù hắn không phải là tay chơi nghĩa khí hảo hớn gì nhưng hằn biết thằng Tám đã sai về đạo lý giang hồ, ân oán với thằng nào thì lấy tiết thằng đó, đằng này nó lại giết cả nhà.
“Hai em đi ra ngoài đi, anh có chuyện cần suy nghĩ, hôm sau anh lại tới tập thể dục với tụi em nhé” – vừa nói Hiếu vừa xoa bóp cặp ngực của hai em đào mọng nước.
“Sẵn tiện kêu thằng Minh “rỗ” vào cho anh!”
“Dạ”
Hai em gái dùng khăn lau đi những dung dịch dâm đãng có phần khô lại trên người, lượm nhặt những mảnh y phục vương vãi khắp phòng khoác lên rồi mở cửa bước ra. Một người đàn ông đầu đinh, dáng người mảnh khảnh mặt đầy những vết lỗ chân lông, loang lổ, mặt rỗ đúng như cái tên của mình đang đứng hút thuốc ở trong góc. Hắn mặc áo da đen, cổ đeo dây chuyền bạc, tướng người không to con hộ pháp nhưng khuôn mặt bặm trợn, lạnh lùng.
“Anh Minh, anh Hiếu gọi anh vào trong nói chuyện…”
Tên đàn ông đứng dậy, thân hình gầy gò, hai xương gò má cao nhô lên khuôn mặt đầy sẹo rỗ, tóc cắt đinh nhẵn nhụi để lộ vài vết sẹo đao kiếm trên da đầu.
“Mày ngồi xuống đi” Hiếu “nhỏ” vừa nói vừa lấy một điếu thuốc.
Minh “rỗ” lấy trong túi áo da hộp diêm rồi châm thuốc cho đại ca.
“Thằng ngu Tám này chuyến này làm tao nhức đầu quá, cũng cái tật gái gú bậy bạ của nó mà ra…” Hiếu vừa nói vừa gãi đầu như hắn cảm thấy hắn cũng vừa nói chính mình.
Bằng chất giọng Bắc khàn đặc, Minh “rỗ” nói:
“Em biết thế nào Trần Đại nó cũng ra tay, trước giờ nó nổi tiếng trọng tình trọng nghĩa. Nhưng tới nước này thì nó đếch nể mặt anh chút nào anh ạ…”
“Nếu để nó được nước làm tới thì mặt mũi anh để ở đâu đây… không lẽ ở cái đất Sài Gòn này thằng nào muốn chơi anh cũng được sao anh…”
Hiếu “nhỏ” im lặng, rít một hơi thuốc sâu, đầu thuốc cháy đỏ theo từng nhịp rít của hắn.
“Mày nói đúng, đụ má không thằng nào có thể chơi được thằng Hiếu này. Sau vụ cảng cá Minh Phú năm ngoái tụi Ngũ đại bắt đầu đéo coi tao ra gì. Chuyến này mà để thằng chó đẻ Trần Đại chơi nữa thì còn gì mặt mũi”
“Anh cũng bình tĩnh đã, hẹn thằng Đại ra nói chuyện trước để mình có chém chết nó cũng hợp đạo lý giang hồ. Dù gì chuyện này thằng Tám cũng là thằng sai, mình phải có cái cớ để thằng Đại manh động đụng chạm anh em mình đã. Lúc đó thằng Đại chết phơi thây ngoài đồng cũng chả ma nào quan tâm anh ạ”
“Ý kiến hay. Mày a lô cho thằng Lý Ngọc, 5 giờ ngày mai ở quán cơm Triều Châu bên khu Cầu Muối như thường lệ.”
Minh “rỗ” mặt lạnh tanh đứng lên đi ra, lấy trong túi áo khoác da của hắn một chiếc điện thoại, kéo ăng – ten ra rồi bấm số cho cuộc gặp mặt đầy nguy hiểm sắp tới.
Minh “rỗ” là người gốc Bắc Giang, di cư vào Nam từ nhỏ rồi vì gia đình gặp biến cố mà thành trẻ cơ nhỡ, thành bụi đời. Hắn liên tục bị đẩy vào các trại tế bần, rồi hắn trốn ra xong lại vào trại khác. Lớn hơn thì bản tính nổi loạn trong máu nổi dậy, hay nói đúng hơn là Minh là “giang hồ nhà nòi”. Cha Minh là Đạt “điên” một giang hồ có máu mặt ở đất Bắc, vừa chân ướt chân ráo vào Nam nhưng do hùng cứ một phương đã quen nên Đạt “điên” đâm ra ngông cuồng kiêu ngạo đem hàng đi khiêu khích khắp nơi. Cuối cùng vào một đêm trăng tròn tháng 11, Đạt “điên” cùng vợ con đang đi ăn phở ở khu Tôn Đản trên con xe 67, một chiếc xe tải từ đâu lao tới cướp đi sinh mạng của hắn và vợ, còn thằng con trai xui xẻo thì văng xa mấy mét, khuôn mặt đầy vết xước. Lớn lên, ai cũng xa lánh do khuôn mặt Minh vốn hốc hác, lại đầy sẹo lồi, sẹo rỗ trông rất giống cô hồn. Thiếu vắng tình thương, máu giang hồ trong huyết quản Minh càng chảy mạnh hơn, bắt đầu từ những hành vi ăn hiếp bắt nạt kiểu trẻ con trong trại tế bần đến những cuộc ẩu đả mang tính nghiêm trọng hơn, có lần Minh còn đánh cảnh sát, bóp cổ anh cảnh sát trẻ đó suýt chết, chỉ khi bị 3 cảnh sát khác khống chế Minh mới dừng lại, phải vào trại giáo dưỡng ít năm. Sau đó lại đi tù vì tội cố ý gây thương tích, gây rối trật tự trên địa bàn Thủ Đức do tham gia các vụ bảo kê, đánh chiếm sòng bạc, đá gà tại các khu này. Trong tù, thấy được bản lĩnh cùng cái đầu lạnh của Minh, Hiếu “nhỏ” chiêu mộ hắn về, vung tiền và gái cho Minh. Nhờ cái đầu của Minh “rỗ” và sự máu lạnh, biến thái của mình mà Hiếu “nhỏ” leo lên được một ghế trong Ngũ đại giang hồ Sài Gòn.
…
Cầu Ông Lãnh.
“Tao nghe nói sắp tới có trận lớn đó, để nghe ngóng rồi tụi mình đi coi tụi anh lớn chém nhau…” Huy nói…
Nhặt tàn thuốc dưới đất lên rồi châm lửa đưa lên miệng hút. Ba Thẹo trầm ngâm.
“Chuyến này tao nghi khu chợ này lại đổi chủ tiếp, không biết bao nhiêu người chết nữa đây…”
Thái Sơn ngồi lắng nghe nhưng tâm trí nó như người mất hồn, trong đầu nó bây giờ chỉ toàn hình ảnh của Trần Đại. Từ dáng đi, cách ăn nói lẫn nghĩa khí đại ca của Đại làm nó ngưỡng mộ.
“Tao muốn theo giang hồ…” Sơn lên tiếng.
“Mày bị điên hả thằng kia!” Huy hét lên…
“Bây giờ mày đi theo tụi băng đảng khác nào tự sát đâu, tụi nó chém nhau hằng ngày, tụi mình đánh lộn còn không xong. Đừng nghĩ hôm trước mày chém được vài thằng bên sòng bài ông Bảy Sấm thì mày tưởng mày ngon.”
“Thằng Huy nói cũng có lý, nhưng tao thấy nếu tụi mình cứ làm cu li đánh giày vậy hoài làm sao có cơm ăn, bụi đời cơ nhỡ ngủ gầm cầu suốt đời hả mậy?” Thằng Kha ghẻ góp giọng vào.
“Tao cũng theo, tao chán cảnh suốt ngày bị tụi bụi đời có băng đảng chống lưng rượt chạy có cờ