Nguyệt Kiều sư nương – Tác giả Hoa Trâm Tử
Một đêm dài trôi qua thật nhanh, La Phong nằm dài trên bệ cửa sổ, ánh mắt nheo nheo nhìn xuống quảng trường phía dưới đã đông nghịt người, những tia nắng sớm đã bắt đầu lan tỏa.
Mang theo thẻ bài và quai nải, La Phong cùng đám người từ khách điếm tiến về trung tâm, một cái khảo đài lớn bằng gỗ đã được dựng sẵn, hắn thấy các chấp sự vẫn đang vội vàng bày trí để kịp giờ khai mở khảo hạch.
Phía trên đài cao ngoài các vật dụng cần thiết được bố trí đơn giản thì chỉ có một cái bệ bằng đá cẩm thạch cao quá đầu gối của một người lớn, đặt phía trên nó là một vật hình cầu được phủ bởi một lớp vải màu đỏ, bên trong đó dường như đang phát ra những tia sáng lập lòe mờ ảo.
Đằng sau bệ đá này là năm chiếc ghế gỗ màu đen tuyền, theo La Phong được biết đây là nơi dành cho năm vị trưởng lão chủ trì đợt khảo hạch lần này.
La Phong đang mải quan sát xung quanh, ánh mắt đánh chủ ý lên mấy cái tiểu yêu xinh xắn thì từ trên đỉnh đầu truyền đến nghe “Hưuuu” một tiếng khiến hắn giật mình, nhìn lên khán đài đã thấy năm thân ảnh đáp xuống từ không trung, toàn trường bỗng hô to náo nhiệt một trận.
Chính là năm vị chủ trì khảo hạch lần này, mọi người bàn tán xôn xao, mới biết đấy là năm vị trưởng lão ngoại môn, đứng giữa là một lão già với khuôn mặt gầy nhưng ánh mắt sáng tinh quang, là Đại Trưởng Lão Hồng Phi.
Đạo bào nhẹ phất, vuốt chòm râu dài đã bạc màu, Đại Trưởng Lão mỉm cười phất tay ra hiệu mọi người im lặng, đoạn cất tiếng vang vọng, âm thanh trầm thấp nhưng lại như khắc sâu vào tâm khảm mọi người.
“Nguyên Sơn ngàn năm suy rồi lại thịnh, như Thái Dương kia vẫn trường tồn cùng năm tháng, trên ân Thiên Đế dưới mộ lương dân, bằng vào đức độ và tài năng xuất chúng của Chưởng Môn và các vị Các Chủ, Nguyên Sơn Môn nhân tài lớp lớp sản sinh, danh vang cả Xuân Lưu Quốc, nay Hồng mỗ một lần nữa vinh hạnh được chủ trì Khảo hạch, ngàn vạn lần mong mỏi, chư anh hào kiệt quy tụ về Nguyên Sơn, để khắc lên một thời huy hoàng tại Đế Quốc, chúc cho Khảo hội thành công tốt đẹp…”
“Hoan hô Đại Trưởng Lão… hoan hô Nguyên Sơn Môn…”, toàn trường lại hưng phấn reo hò, thanh âm hào hùng của Đại Trưởng Lão như một liều thuốc kích thích vô vàn nam thanh nữ tú, một trận máu nóng sôi trào.
Đứng đều hai bên Đại Trưởng Lão là bốn vị Trưởng Lão khác của Nguyên Sơn Môn, trong đó có Tam và Tứ Trưởng Lão Nghiêm Chính Ân và Ngô Thụy, bên cạnh là Thất Trưởng Lão Vương Thiên và ngoài cùng là một vị nữ đạo bào, Thập Nhất Trưởng Lão Hồng Vị Sương.
Các vị Trưởng Lão này cũng không có lên tiếng, cùng Đại Trưởng Lão an tọa tại Mộc Kị phía sau, nhường sân khấu lại cho một vị nữ Chấp Sự đọc nội quy và hướng dẫn.
Phong thái nhẹ nhàng mà uy nghiêm của các vị Trưởng Lão khiến mọi người trong lòng kính phục và hâm mộ không thôi, thầm hận tại sao mình không được may mắn đầu thai vào nhà các vị lão gia này.
Đứng gần khán đài, La Phong nhanh chóng bị thu hút bởi Thập Nhất Trưởng Lão Hồng Vị Sương, một cái đạo cô Trung niên khuôn mặt trắng thanh nhã, mái tóc đen búi ngược lộ ra làn da trơn nhẵn, dáng ngồi của vị đạo cô này vậy mà đem đạo bào ôm lấy lộ ra một ít đường cong mê người, đặc biệt từ hướng La Phong nhìn lên chỉ thấy một cái Kiều đồn bạo mãn, khiến hắn nhấp nhổm không yên.
Dường như cảm nhận được một vài anh mắt thô lỗ nhìn mình, vị nữ Trưởng Lão ánh mắt chợt nghiêm lại, hừ một tiếng khiến toàn bộ những kẻ đứng gần như bị một lực trọng trường đè ép đến vã mồ hôi hột, liền vội thu ánh mắt trở về.
La Phong còn xuýt chút nữa khuỵu chân quỳ xuống, vuốt mồ hôi trán thầm than mình ngu xuẩn, thế giới này mạnh được yếu thua, không cẩn thận sẽ vạn kiếp bất phục, chính hẳn cảm thấy mình cần phải cố gắng mạnh lên để có thể tồn tại, bằng bất cứ giá nào.
“Kính thưa các vị Trưởng Lão và các bằng hữu gần xa, như đã biết, để vượt qua được Nguyên Sơn Môn Khảo hạch, các thí sinh đều phải lần lượt trải qua hai cuộc khảo nghiệm, đầu tiên là khảo nghiệm tư chất bằng Phong Linh cầu, đây là điều kiện cần tối thiểu để một tu sĩ có thể tu luyện được, vì vậy thí sinh nào không vượt qua được ngay lập tức sẽ bị loại, Thu Hương mong các vị may mắn lần sau…”
“Hahaha… không có linh căn thì lần sau cũng có ích gì chứ… hahah”
“Mọi người trật tự… Nếu như các thí sinh vượt qua được Phong Linh cầu, sẽ tiến vào khảo nghiệm cuối cùng, mỗi thí sinh dựa vào bản mệnh linh căn, lựa chọn một kiện vũ khí phù hợp mang theo tiến vào Đoạt kỳ trận, phía sau hai tảng Đại Thạch Nguyên Sơn kia là Kỳ Sơn trận, trong đó là trận pháp được Đại Trưởng Lão bố trí các loại bẫy rập cùng yêu thú cấp thấp cũng như các chướng ngại vật vô hình, những chiếc Hồng Kỳ như trên tay Thu Hương đây sẽ được đặt ngẫu nhiên trong Kỳ Sơn trận, phía cuối Kỳ Sơn trận là Kỳ Sơn Đài, hai trăm năm mươi thí sinh đầu tiên mang được Hồng Kỳ thượng đài, chính thức được gia nhập Nguyên Sơn Môn…”
“Hoan hô… Hoan hô…”, tiếng pháo tay vang lên không dứt như để thể hiện quyết tâm chinh phục Kỳ Sơn Đài, La Phong cũng thêm phần hưng phấn nắm chặt lấy nắm đấm.
“Bây giờ… Thu Hương xin được phép bắt đầu khảo hạch Linh căn… lần lượt các thí sinh được đọc tên sẽ từ bậc thang bên trái Thu Hương đây tiến lên khảo đài, chạm vào Phong Linh cầu kia, thí sinh nào vượt qua được sẽ tiến xuống nơi bậc thang bên phải chờ tham gia sau khảo hạch, vị nào không qua được sẽ xuống từ bậc thang ở giữa nơi Thu Hương đang đứng đây để nhận một phần quà lưu niệm của bản phái…”
“Xin mời theo thứ tự, thí sinh… Ân Cao Vũ, Hà Nhuận Đông, Trương Xuân Phỉ tiến lên ba miền… ý lộn… tiến lên khảo đài… khụ khụ… Hoài Linh, Trấn Thành và Trường Giang chuẩn bị…”
“Hahaha… Thu Hương chấp sự cũng chơi tiến lên a, thật là ngưu bức…”
Lần lượt các thí sinh tham gia khảo hạch bước lên Đài liền được bố trí đứng trước bệ đá cẩm thạch, tấm vải đỏ được kéo xuống lộ ra một quả cầu thủy tinh trong suốt, tại bên trong lập lòe các dải ánh sáng đang cuộn vào nhau lơ lửng như các dải lụa bay trong gió.
Phong Linh cầu mỗi khi chạm vào sẽ lập tức phản ứng với linh lực lưu chuyển trong tay của tu sĩ, một tu chân giả chạm vào sẽ phát sáng tựa theo linh căn mà vị tu sĩ đó có được, tùy theo cấp độ của các tu sĩ mà ánh sáng phát ra từ mạnh đến yếu.
Phàm nhân thông thường chạm vào sẽ tạo nên một làn sóng ánh sáng yếu ớt chập chờn, mà một tu chân giả cấp bậc Luyện Khí Kỳ Đại thành sẽ lập tức khiến cho Phong Linh cầu phát sáng như một ngọn đuốc, mà một Kim Đan tu sĩ có thể làm cho Phong Linh cầu trở nên chói mắt.
Và tương ứng với các loại ngũ hành linh căn mà Phong Linh cầu sẽ sáng lên những dải màu đặc thù của loại linh căn đó, trong đó màu Đỏ tượng trưng Hỏa linh căn, màu Lục tượng trưng cho Mộc linh căn, màu Xanh Dương là một cái Thủy hệ linh căn, màu Vàng tương ứng là Kim hệ linh căn, và Thổ hệ linh căn là một cái dải ánh sáng màu Nâu.
Hai màu Đen và Trắng lại tượng trưng cho các biến dị linh căn.
Nếu không có linh căn sẽ không tạo nên bất kỳ một hiệu ứng ánh sáng