Nguyệt – Tác giả Oceano
Hôm sau Nguyệt đến dạy con bé như bình thường, thái độ của cô cũng không có gì khác lạ và ra về khá đúng giờ. Lúc ra về, cô nói với tôi trước khi bước ra ngoài.
– Em sẽ không mang lại rắc rối cho anh và con. Em sẽ làm như anh nói.
Hôm sau tôi đi công tác, tôi và hai cậu kiến trúc sư đi cùng. Dự án này thiết kế một khu thương mại ở tỉnh ngoài cách Hà Nội khoảng gần hai trăm cây số, là một trong những dự án quan trọng của công ty và chúng tôi đã bỏ rất nhiều tâm huyết để thiết kế. Dự án này được coi là biểu tượng vì khi khu mua sắm đi vào hoạt động sẽ xuất hiện rất nhiều trên mạng xã hội và truyền thông.
Chiếc xe của tôi quá nhỏ và yếu, cũng là lần đầu đi đường đồi núi, nên rất vất vả và chậm hơn kế hoạch rất nhiều, mãi đến hơn tám giờ tối chúng tôi mới đến khách sạn và ai cũng có vẻ mệt mỏi, nên kế hoạch dượt lại thiết kế cũng chẳng thực hiện được. Việc mua chiếc xe mới càng nung nấu hơn.
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng, chúng tôi đến địa điểm của chủ đầu tư. Có khá nhiều gương mặt quen thuộc, nhưng có chút nhẹ nhõm vì không thấy những văn phòng kiến trúc lớn. Nhưng có một điều chiếc sa bàn của chúng tôi có lẽ nhỏ nhất trong số các sa bàn mà các văn phòng mang đến.
Chúng tôi là đơn vị thứ ba vào trình bày phương án của mình, tôi cũng không quan tâm đến những đơn vị trước vì kinh nghiệm cho tôi biết rằng để ý sẽ bị đánh lạc hướng và tâm lý, không ít bài học đã xảy ra.
Nhưng mà có điều tôi vẫn không lường được và tí nữa thì làm tôi rối loạn. Phòng họp có năm người, trong đó có ba người là tôi quen thuộc, giáo sư nổi tiếng giảng dạy trong trường của tôi mà tôi rất quen thuộc. Còn hai người kia mới làm tôi bất ngờ, cô Hằng và Thuận, thảo nào khi xem hồ sơ tôi cứ thấy cái tên chủ đầu tư quen quen, ngày trước thằng Thuận có nhắc đến công ty nhà nó mấy lần, chỉ là tôi không để lắm nên cũng không ghi nhớ, ngay cả quê quán của nó tôi cũng không nhớ.
Thằng Thuận trông già dặn hơn rất nhiều, cái kiểu bẽn lẽn rụt rè ngày xưa biến mất hoàn toàn, thật ra hồi ở với tôi, nó đã thay đổi gần như toàn bộ. Tôi vẫn tự hào mình đào tạo tốt, tán gái, uống rượu, đi bar, đánh chắn, lô đề… chẳng có trò nào mà tôi không dắt nó đi. Chỉ là giờ nó lại thêm chút bỏng bảy của công tử con nhà giàu. Còn cô Hồng, sau năm năm cũng không thay đổi nhiều, chỉ là một số nét của thời gian có đậm hơn một chút.
Thằng Thuận cười với tôi một cái, nụ cười không rõ ý, cô Hồng thì hoàn toàn không cười chút nào, nét mặt đúng là người xa lạ. Chỉ có giáo sư của tôi là cười vui vẻ, tất nhiên rồi vì bài thi tốt nghiệp của tôi thầy phê xuất sắc mà thầy vẫn còn nợ tôi tiền vẽ thì phải, hồi đó do bận chăm con bé, nên sau khi tốt nghiệp tôi cũng không quay lại trường. Nụ cười của thầy là tôi yên tâm. Cố thở mấy hơi thật sâu để nén tâm trạng lại bình tĩnh, tôi bắt đầu thuyết trình thiết kế và phương án của mình.
Đèn trong phòng được giảm xuống để cái mô hình 3D được trình chiếu xoay đủ các hướng, làm tôi dần dần bình tĩnh lại trình bày tất cả các ý tưởng và giải pháp, không có ai ngắt lời hoặc đưa ra câu hỏi cho đến khi bài thuyết trình của tôi dừng lại. Nhưng ánh cười trên mặt giáo sư làm tôi thấy hưng phấn.
Sang đến phần chi tiết, tất nhiên là tôi trả lời trơn tru không một sai sót, tôi tin rằng chẳng có đơn vị nào lại sử dụng cả đến thông tin lịch sử thời tiết và hướng gió, lại thêm cả những phân tích theo phong thủy của địa hình như của công ty tôi cả.
Khá hài lòng khi xong buổi thuyết trình, tôi cũng buông một hơi thở, giờ đã không còn là việc tôi có thể quyết định được nữa. Ra đến bên ngoài, tôi kéo cả hai kiến trúc sư đi cùng ra ngoài để hút thuốc. Tôi đã lâu lắm rồi không hút thuốc, nhưng chả hiểu sao lại thèm lúc này.
Hút xong điếu thuốc tôi cũng bình tĩnh lại, chỉ có miệng lại thấy hôi rình, thề với mình lần sau không hút thuốc nữa. Chỉ có hai cậu kiến trúc sư đi cùng là có vẻ sốt ruột, dù sao các cậu ta cũng là đồng tác giả.
Cuối cùng cũng đến buổi trưa, tôi vẫn ngồi ở cái ghế đá ngoài sân, chiếc máy tính trên đùi, tôi tranh thủ xem lại bài thiết kế dự thi, chỉ còn hai tuần nữa phải gửi đi rồi. Bài dự thi là thiết kế cho một nhà văn hóa, lợi dụng quả đồi ở địa hình sẵn có, ý tưởng của tôi là một kiến trúc mô phỏng chiếc đàn grand piano dựa vào hai phần ba quả đồi làm một tổng thể, phần quả sẽ là công viên kéo lên tận nóc của chiếc piano. Ý tưởng này là do con gái tôi đưa ra, khi xem bản phác thảo của tôi, con bé nói nó giống với cây đàn piano lớn.
– Lâu không gặp anh!
Bốp một phát vào vai, sau đó giọng nói cất lên. Đúng kiểu thằng Thuận vẫn hay làm ngày xưa.
– Em khỏe không? Đúng là lâu không gặp, em trông khác nhiều.
Tôi không gọi nó là “chú” xưng anh như ngày xưa nữa, dù sao nó cũng là chủ đầu tư.
– Em vẫn bình thường. Anh dạo này thế nào? Con bé khỏe không?
– Anh khỏe. Sao em biết cháu.
– Thì em định quay về nhà, nhưng khi đó anh và cháu bé đang ở đấy nên lại thôi.
– Sao không gặp anh. Chưa có dịp để xin lỗi em vụ đấy nữa. Sau này có con bé, lại bận tíu tít cũng chẳng có thời gian để tìm em.
– Gì mà xin lỗi, em chỉ hơi bất ngờ chút không kịp nghĩ thôi.
– Dù sao cũng phải xin lỗi.
Nó cười phá lên.
– Lúc đó em cũng bối rối, chả nhẽ đang gọi là anh em, lại thành bố con.
– Gì… mà…
Tôi không nói lên lời, khá mù mịt với ý của nó.
– Không có gì, mẹ em sẽ nói rõ với anh. Tối nay anh đừng hẹn gì nhé, tôi nay mẹ em mời cơm anh.
– Hả?
– Thì lâu không gặp chả lẽ không mời được bữa cơm. Đi, nhậu cái đã, tối anh em mình nói chuyện sau.
Công ty nhà thằng Thuận mời tất cả các đơn vị ăn trưa, sau đó sẽ công bố kết quả. Bữa ăn khá khách sáo, có lẽ tâm trạng mọi người cũng hồi hộp để chờ kết quả, nên không náo nhiệt lắm. Cũng không phải đợi lâu, ngay sau bữa ăn kết quả được công bố luôn, dù mọi người có vẻ nhiệt tình chúc mừng nhưng tôi cũng khá bình thản. Tôi đã dự đoán được, trừ phi cố ý, nếu không tôi gần như thắng chắc.
Buổi chiều, tôi không đi đâu mà ở lì trong khách sạn, để xe lại cho hai cậu trẻ kia đi chơi. Tôi tiếp tục hoàn thiện cái đồ án dự thi, cũng xem lại thiết kế khu thương mại của chúng tôi. Tôi sẽ ở đây thêm một ngày nữa để bàn chi tiết hợp đồng với chủ đầu tư và cũng kiểm tra thực địa khu đất dự kiến sẽ xây dựng.
Khoảng năm giờ chiều thì thằng Thuận đến đón tôi, nó đưa tôi đến một nhà hàng đặc sản, đến một căn nhà sàn biệt lập, ngồi chém gió với tôi một lát rồi bỏ đi. Tôi ở lại hồi hộp đợi cô Hằng đến.
Tôi kích động đứng dậy khi cô Hằng đến, cảm giác khá kỳ quái, nó giống như bạn tìm về một món đồ chơi yêu thích vậy. Nhưng đúng là tôi rất kích động, đặc biệt khi tôi mặc kệ cô phản đối, ôm lấy thân hình và mùi hương quen thuộc.
– Cháu cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp cô nữa.
Sau một lúc giãy giụa cô Hằng cũng để tôi ôm, tay cô ngập ngừng rồi cũng vòng ra sau ôm lấy lưng tôi.
– Cháu rất nhớ cô!
– Cô… cũng nhớ…
Cô Hằng bỏ lửng câu nói, cũng không cần nói thêm vì sau một lúc tôi ôm cô, tôi đã nhận thấy sự run rẩy của cô. Đôi môi cô vẫn mềm mại và ấm áp, cả sự cuồng nhiệt quen thuộc mỗi lần động tình, có chẳng hôm nay cô thoa thêm chút son làm hương vị có chút lạ lẫm. Sự kích động rồi cũng qua đi, dù sự ham muốn vẫn còn nhưng chưa làm tôi mất đi lý trí. Rời môi cô, cầm bàn tay mềm mai vẫn có chút run rẩy đưa cô đến ghế ngồi.
– Cô hãy nói thử xem chuyện gì đã xảy ra sau hôm đó và tại sao cô lại cắt hẳn liên lạc?
Sau khi gọi xong món, tôi nhìn khuôn mặt cô vẫn còn những nét đỏ, có chút e thẹn làm cho cô như trẻ lại giống như một thiếu nữ mới lớn hơn là một phụ nữ thành đạt gần năm mươi.
– Lúc đó cô cũng bối rối, không phải vì chuyện xảy ra giữa cháu và cô, mà là vì em Thuận. Gia đình cô có vấn đề từ trước khi cô gặp cháu, nguyên từ phía chồng cũ của cô có con riêng, lúc đó em Thuận còn bé nên cô vẫn nhịn. Lúc gặp cháu cũng là lúc mà cô và anh ta đang giải quyết chuyện ly hôn, sau đó em Thuận lại khuyên cô đi bước nữa, cũng không phải cô không có những mối quan hệ khác, nhưng đều là những người nhắm vào tài sản cô đang có. Lúc xảy ra chuyện đó, em Thuận nói một câu làm cô suy nghĩ mãi “làm sao con có thể gọi anh ấy là bố, trong khi anh ấy chỉ hơn con hai tuổi, đáng tuổi con của mẹ”.
Tôi há hốc mồm, tuy thằng Thuận nói lúc trưa, nhưng qua cô Hằng lại có chút khác hẳn, cộng thêm sự e thẹn của cô, chẳng nhẽ cô thực sự có ý định lấy tôi à? Tôi đâu có nghĩ xa như vậy chứ. Tôi há mồm định nói, nhưng chẳng biết nói gì, chả nhẽ lại bảo cháu không đồng ý.
– Cháu đừng nghĩ xa quá. Quan hệ với cháu cô nghĩ có khi chỉ cần như vậy, không vụ lợi, chỉ có đơn thuần là thỏa mãn thể xác. Cái cô suy nghĩ là vì tuổi của cháu, chỉ hơn em Thuận có hai tuổi. Thế nên cô mới quyết định chấm dứt.
– Vậy… bây giờ…
– Nếu cháu… không ngại, thì lại quay lại như xưa.
Tôi nhìn điệu bộ thẹn thùng của cô, bật cười vui vẻ.
– Cô biết không? Khi cháu nhìn thấy cô cháu đã bị hấp dẫn. Càng quan hệ với cô, cháu lại càng bị hấp dẫn và say mê. Nó giống như một bức họa, say mê vì sự tinh mỹ và lộng lẫy. Sau đó, tất cả những bức họa tiếp theo đều bị mang ra so sánh và nhận thấy tất cả đều trở nên nhạt nhẽo. Cháu bị đúng như vậy, sau khi quan hệ với cô, cháu không còn cảm thấy hứng thú khi quan hệ với những người khác. Sau khi cô đi, cháu chỉ phát sinh quan hệ với duy nhất một người, không hoàn toàn vì tình dục mà còn có cả sự cảm thông lẫn nhau. Oài… xin lỗi, cháu nói có lẽ hơi trần trụi, nhưng mà sự thực đúng như vậy.
– Không sao. Cô hiểu. Em Thuận có kể cô nghe lúc vẫn còn ở chung với cháu. Nó vẫn nhớ những gì cháu đã làm cho nó, lúc còn ở nhà cô quá bao bọc em, may mà có cháu nên em nó có những trải nghiệm để trưởng thành, mà không bị vướng những tệ nạn.
Tôi không khỏi bật cười khi nghĩ đến thằng Thuận khi đó, chẳng hiểu sao nó lại rất nghe lời tôi, không ít lần tôi chửi nó vì chơi quá đà nó đều răm rắp nghe lO