Những đêm mặn nồng
Chiều hôm ấy Hà Nội mưa như trút, những con đường ngập trong nước như ngăn bước trái tim tìm về với trái tim, ngăn không cho hơi ấm tìm về sưởi ấm cơ thể đang lạnh giá… Bất giác một giọt nước lăn dài trên má tôi, trong lòng như chợt buồn một chút. Tôi chẳng để ý đó là nước mắt của mình hay là giọt mưa rơi xuống.
Cảm giác bất an hối thúc tôi chạy thật nhanh về với cô, mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa vì sự lo lắng đã chiếm toàn bộ tâm trí tôi…
Cánh cửa mở toang tôi chạy vào trong nhà, phòng khách vắng tanh không một bóng người. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lên không gian nhỏ bé khiến nó như càng thêm chật trội bức bách…
Quay người sang một chút, gian bếp vẫn đang sáng đèn điện. Tôi tiến lại mang theo sự sợ hãi trong từng bước chân nặng nề… Những giọt máu đỏ tạo thành đốm thưa thớt từ cửa nhà vệ sinh vào trong gian bếp… Mặt tôi tái mép, trái tim như thắt lại, tay run lẩy bẩy cố bám víu vào mọi thứ xung quanh để lết những bước chân vào trong…
Tôi gục hẳn xuống nền gạch lạnh lẽo vì trước mắt tôi là một vũng máu nhỏ đang còn tươi nguyên… Cảm giác bất an lên đến tột độ, tôi như thằng mất trí vội vàng lao vào phòng vệ sinh với ý nghĩ tồi tệ rằng cô đang nằm đau đớn một mình trong đó… Hoặc tồi tệ hơn cô sẽ bị băng huyết và… Tôi không dám nghĩ thêm nữa, chưa khi nào tôi sợ hãi một điều gì đó đến mức này…
Cánh cửa mở toang, những vệt máu hòa với nước loang lổ trên nền gạch trắng, nhưng chẳng thấy người vợ tôi yêu đâu cả…
Chỉ còn duy nhất một nơi, tôi lần nữa vội vàng chạy ra ngoài phòng khách, tiến về phía cửa phòng ngủ… Bàn tay run run vặn chốt cửa, tôi đã hình dung ra trong đầu những thứ tồi tệ nhất có thể xảy ra… Nước mắt tuân trào mọi thứ mờ đi, cánh cửa hé mở đủ để tôi nhìn vào trong… Một cơ thể yếu ớt đang nằm thoi thóp trên chiếc giường trắng, mái tóc dài buông xõa rối bời, một vùng màu đỏ nằm ngay giữa trung tâm đệm… Mọi thứ càng lúc càng nhòa đi bởi nước mắt…
Quá đau đớn tôi ôm lấy lồng mình gục xuống, trái tim thắt lại, những tiếng khóc không thành tiếng… Cơ thể yếu ớt lết từng chút một tiến về phía cô đang nằm, chỉ vài bước chân thôi mà như xa xôi quá…
Hai tay bám vào thành giường để cố gượng dậy, vội gạt đi nước mắt nhưng lại chẳng dám mở mắt ra để nhìn…
– Anh ơi em xin lỗi… Em xin lỗi… Huhuhu… a… hhuhu… Em xin lỗi… – Cô cố gượng dậy ôm lấy tôi, bàn tay đặt lên bụng mình đau đớn gào thét… Chiếc váy cô đang mặc, chiếc ga giường trắng thấm đẫm màu đỏ của máu tươi…
Tôi hốt hoảng nhưng kịp trấn tĩnh lại để không làm tâm trạng của cô tồi tệ hơn. Tôi hiểu chứ, có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ mất con, ấy vậy mà đây là lần thứ 2 cô phải đau đớn nhìn đứa con chưa chưa thành hình hài đã ra đi vĩnh viễn…
– Không sao đâu. Có anh đây rồi… Sẽ ổn thôi… Ôm chặt anh đi. Đừng ngủ em nhé, đừng ngủ… Cố lên em… Cố lên nhanh thôi… – Tôi vừa bế cô lên vừa chạy ra ngoài thang máy, nhưng mẹ kiếp cái thang máy khốn nạn đéo chịu mở dù cho tôi có bấm cả trăm lần…
Chẳng còn thời gian nữa, khi mà máu từ trong cô vẫn chảy ra không ngừng. Tôi xuống theo cầu thang bộ, bao nhiêu mệt mỏi chẳng là gì hết, với tôi quan trọng nhất vẫn là tính mạng người phụ nữ tôi yêu đang bế trên tay…
– Anh… Ôm em đi… Anh à… Em mệt, cho em ngủ chút được không? – Giọng cô yếu dần, đôi mắt từ từ khép lại…
– Đừng mà em… Đừng ngủ, mở mắt ra đi… Đừng mở ra đi, anh cấm em ngủ lúc này…
– Cảm ơn anh… Em…
– Em không được nói nữa, giữ sức đi… Cố lên em sắp đến rồi… – chiếc xe lao nhanh trên đường vắng khi Hà Nội đã về đêm. Cô ngồi ghế bên cạnh cố mở mắt nhìn tôi, đầu từ từ nghiêng về phía tôi rồi tựa hẳn vào vai tôi…
– Em xin lỗi… Em không giữ được con cho anh… Em xin lỗi…
– Anh không cần gì hết chỉ cần em thôi… Đừng xa anh, em hứa rồi mà… Đến rồi cố lên em… – Chạy xe thẳng vào trong cổng viện, các bác sĩ và y tá đẩy theo cáng chạy ra ngoài đón vì tôi đã gọi điện trước khi đang đi trên đường, may ra vẫn còn chút tỉnh táo…
– Bệnh nhân bị băng huyết mất máu quá nhiều, nhanh đưa vào phòng cấp cứu, chuẩn bị lượng máu cần thiết… Nhanh… – giọng nữ bác sĩ vang lên cuối hành lang rồi khuất hẳn sau cánh cửa phòng cấp cứu…
Đang chết đứng chết ngồi thì bác sĩ mở cửa chạy ra…
– Kho máu dự trữ bệnh viện có không đủ, vợ anh nhóm máu O, gia đình có ai trùng nhóm máu thì gọi nhanh đi…
– Tôi bác sĩ, tôi nhóm O…
– Vậy nhanh lên không là không kịp nữa… Khỏi làm sét nghiệm… Mau đi mặc áo tuyệt tr&ugrav