Gái Gú Việt Nam

Nữ cảnh sát xinh đẹp

Phần 8: Truy bắt những kẻ quấy rối
Ngày hôm sau, Hà Nhi và toàn đội tập trung sớm tại trụ sở. Hôm nay là ngày quan trọng, cả đội quyết tâm bắt cho bằng được những kẻ quấy rối. Mọi người cùng nhau xem xét lại kế hoạch một lần nữa, Thành Trung đứng trước tấm bản lớn, anh nhắc lại vai trò của từng thành viên trong nhiệm vụ ngày hôm nay.

“Chuyến xe mà chúng ta sẽ dùng phục kích bọn tội phạm là chuyến xe bus số 65, hướng Bến Thành – CMT8.”

“Đình Hoàng và Thế Bảo sẽ lên xe từ trước ở khu vực công viên 23/9, và ngồi ở băng ghế trước. Hai người sẽ chịu trách nhiệm quan sát xem trên xe có bao nhiêu người thuộc nhóm tội phạm.”

“Khi xe di chuyển đến Khu vực trước Khách sạn New World, Hà Nhi sẽ xuất phát. Em hãy chọn một vị trí cuối xe để có thể quan sát bao quát cả chuyến xe. Hà Nhi cũng sẽ chịu trách nhiệm mang theo camera ẩn, để quay lại sự việc làm bằng chứng.”

“Khi xe đến đoạn Võ Văn Tần, ‘mồi nhử’ của chúng ta sẽ xuất hiện. Cô ấy sẽ mặc một bộ váy ngắn màu cam để chúng ta dễ phân biệt, và sẽ đứng ở giữa xe để bẫy những con mồi. Lúc này tôi cũng sẽ lên xe cùng lúc và ngồi ở phía sau cùng Hà Nhi.”

“Về Hữu Phúc, cậu sẽ là người theo dõi từ xa bằng xe máy. Cậu sẽ di chuyển theo chuyến xe bus và giữ khoảng cách an toàn để không bị phát hiện. Nhiệm vụ là giám sát tình hình và báo cáo cho chúng tôi nếu có bất kỳ diễn biến nào đáng chú ý. Đồng thời, cậu cũng sẽ là người cung cấp sự hỗ trợ nhanh chóng nếu cần thiết. Hãy nhớ giữ liên lạc liên tục và báo cáo ngay khi có thông tin mới.”

Thành Trung đứng trước toàn đội, giọng điệu của anh trầm tĩnh nhưng quyết đoán. Anh nhấn mạnh về tính quan trọng và cấp bách của nhiệm vụ này:

“Mọi người hãy nhớ, nhiệm vụ lần này là tối quan trọng và không được phép mắc sai sót. Tuyệt đối không được ra tay khi chưa nhận được tín hiệu của tôi. Ngoài ra bọn tội phạm này hoàn toàn có thể chống trả khi bị bắt vì vậy tất cả phải đề cao cảnh giác, chúng ta được phép mang theo súng nhưng chỉ dùng khi thật sự cần thiết.”

Hà Nhi đứng cùng với đồng đội, ánh mắt của nàng toát lên sự quyết tâm và sẵn sàng đối mặt với mọi thách thức. Nàng biểu hiện sự tự tin và kiên định trong ánh nhìn, quyết tâm sẽ bắt hết lũ tội phạm trong nhiệm vụ lần này.

Thành Trung nhìn quanh toàn đội, cảm nhận được sự quyết tâm đồng lòng từ mỗi thành viên. Anh đứng lên từ vị trí của mình và phát biểu một cách quyết định:

“Mọi người, hãy chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta sẽ xuất phát sau 10 phút nữa.”

Âm thanh của anh lấn át cả không khí, truyền đạt sự quyết tâm và sẵn lòng chiến đấu của cả đội. Mọi người đáp lại bằng sự đồng lòng, bắt đầu chuẩn bị cho nhiệm vụ quan trọng sắp tới.

Khi mọi người sẵn sàng ra quân, Thành Trung đột nhiên nhận được cuộc gọi từ cấp trên. “Thành Trung, tôi cần anh phải có mặt ngay tại cuộc họp gấp. Có vấn đề cần giải quyết liên quan đến Vạn Phát và người anh em từ Đài Loan của Lý Thế Thiên,” giọng cấp trên truyền đến qua điện thoại.

Thành Trung cảm thấy áp lực với cuộc gọi bất ngờ. “Nhưng thưa Đại tá, chúng tôi đang chuẩn bị xuất phát lên đường truy bắt nhóm tội phạm quấy rối, tất cả đã sẵn sàng!” Anh cố gắng lý giải trong sự khó xử.

Tuy nhiên, giọng nói của cấp trên không để lại lựa chọn cho anh. “Chuyện đó không quan trọng bằng chuyện này, nếu cậu cảm thấy nhiệm vụ phức tạp và không thể hoàn thành thì có thể hủy bỏ, chúng ta sẽ bắt chúng lần sau. Nhưng cuộc họp lần này là cực kỳ quan trọng. Hãy có mặt trong 5 phút nữa.”

Dù lòng anh nghẹn lại với cảm giác áp lực và tiếc nuối, Thành Trung không thể bỏ qua cuộc họp quan trọng này. “Dạ, tôi đã hiểu thưa Đại tá,” anh trả lời, biết rằng quyết định đã được đưa ra và anh phải tuân theo.

Thành Trung quay nhìn cả đội, ánh mắt anh lướt qua từng thành viên, cảm nhận sự sẵn sàng và quyết tâm trên khuôn mặt của họ. Trong lúc này, anh cảm thấy lòng trách nhiệm nặng nề và áp lực từ quyết định mà anh phải đưa ra. Nhưng anh biết rằng mọi quyết định của mình đều ảnh hưởng đến toàn bộ đội ngũ.

“Cấp trên ra chỉ thị có cuộc họp khẩn để giải quyết vấn đề của Vạn Phát, tôi không thể cùng mọi người thực hiện nhiệm vụ lần này! Vì vậy… nhiệm vụ sẽ được hủy bỏ, cấp trên sẽ không trách cứ. Chúng ta sẽ tóm chúng lần sau.” – Thành Trung nói với giọng điềm đạm, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy hối tiếc vì không thể hoàn thành nhiệm vụ cùng với đồng đội. Đây là một quyết định khó khăn, nhưng anh biết rằng sự an toàn của mọi người luôn được ưu tiên hàng đầu.

Tuy nhiên, Hà Nhi lại không muốn vậy. Nàng biết rằng đây là cơ hội tốt để đưa lũ tội phạm ra ánh sáng. Mọi nỗ lực và sự chuẩn bị của đội không thể bị lãng phí.

“Thưa Đại Úy, tôi có ý kiến. Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để chúng ta tóm gọn lũ tội phạm. Tôi xin phép Đại Úy cho phép nhiệm vụ được tiếp tục. Cả đội sẽ vẫn làm theo kế hoạch và nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.” – Hà Nhi lên tiếng, giọng nói tràn đầy sự quyết tâm và sự tự tin.

“Xin phép Đại úy cho phép nhiệm vụ được tiếp tục. Chúng tôi nhất định không làm Đại úy thất vọng.” – Cả đội đồng thanh phản hồi, giọng nói của họ đầy quyết tâm và sự sẵn lòng. Từng thành viên, từ Đình Hoàng đến Hữu Phúc, đều tỏ ra sẵn lòng hy sinh và cống hiến để hoàn thành nhiệm vụ. Điều này làm cho không khí trở nên sôi động và hứng khởi, tạo động lực mạnh mẽ để Thành Trung suy nghĩ lại.

Thành Trung cũng cảm nhận được sự quyết tâm rõ ràng từ mỗi thành viên trong đội. Ánh mắt đầy sự sẵn lòng và nhiệt huyết của họ không chỉ làm anh tự hào mà còn đặt lên vai trò lãnh đạo một trách nhiệm lớn. Anh biết rằng Hà Nhi đặc biệt muốn bắt nhóm tội phạm này, và sự quyết tâm của nàng đã truyền cảm hứng cho cả đội. Một cảm giác kiên định và đồng lòng tràn ngập không khí, khiến Thành Trung cảm thấy có lòng tin hơn bao giờ hết để tiếp tục nhiệm vụ.

Thành Trung nở một nụ cười tự hào. “Được, nếu mọi người tin tưởng lẫn nhau như thế, thì tôi tin rằng chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ này. Tôi cho phép nhiệm vụ tiếp tục!”

Ánh mắt của Hà Nhi dành cho Thành Trung lúc này đầy biểu lộ của lòng biết ơn. Trong ánh mắt ấy, nàng không chỉ thể hiện sự phấn khởi mà còn là sự nhận ra và đánh giá cao sự tin tưởng mà Thành Trung đã dành cho nàng.

“Em phải hết sức cẩn thận. Trong đội, Đình Hoàng là người có kinh nghiệm nhất. Em hãy làm theo chỉ thị của anh ấy!” – Trước khi rời đi, Thành Trung nhắc nhở Hà Nhi, anh tỏ ra đặc biệt quân tâm đến nàng.

Hà Nhi đáp lại bằng một nụ cười ấm áp: “Dạ, em biết rồi!”

Cả đội sau đó xuất phát, Thành Trung cũng nhanh chóng quay vào để tham gia cuộc họp với cấp trên.

Trước khu vực của khách sạn New World…

Hà Nhi trong bộ thường phục, đứng bên vệ đường, nhẹ nhàng điều khiển tai nghe để duy trì liên lạc với đồng đội…

“Alo, alo, Sóc Nâu gọi Thỏ Trắng…”

“Thỏ Trắng nghe rõ…”

“Mục tiêu đang đến, chuẩn bị xuất phát!”

“Copy!”

Kết thúc câu nói, Hà Nhi nhìn theo từ xa, tinh ý quan sát mọi chi tiết. Khi chiếc xe chuyến số 65 tiến tới, nàng nhanh chóng thả bước mạnh mẽ lên xe, điều hướng ngay về phía hàng ghế cuối cùng, nơi có thể quan sát toàn bộ tình hình mà không bị gây sự chú ý.

Khi bước lên xe, Hà Nhi lập tức nhận ra sự xuất hiện của Thế Bảo ở hàng ghế đầu, người đã liếc mắt báo hiệu cho nàng về sự có mặt của hai kẻ tình nghi. Cảm giác lo lắng trỗi dậy trong nàng khi nhận ra rằng mục tiêu đã gần kề.

Trên xe, không quá đông khách, đặc biệt không có người phụ nữ nào, điều này làm cho sự khác thường trở nên rõ ràng hơn. Hai kẻ tình nghi mà Thế Bảo đã nhắc đến, khi nhận thấy sự xuất hiện của Hà Nhi, liên tục nhìn xuống hàng ghế cuối để đánh giá nàng.

Những biểu hiện này cho thấy đích thị hai kẻ này chính là những đối tượng tội phạm…

“Chó Săn gọi Thỏ Trắng… Đã thấy mục tiêu, ‘mồi nhử’ chuẩn bị lên xe”

Hà Nhi nghe thấy tín hiệu từ Đình Hoàng, một cảm giác có phần lo lắng trỗi dậy trong lòng Hà Nhi, nàng biết phần quan trọng nhất của nhiệm vụ sắp bắt đầu và nàng phải sẵn sàng cho mọi khả năng.

*KÉT*

Tiếng két từ hệ thống phanh của xe bus vang lên, cùng với đó là bước chân mềm mại của một bóng hình xinh đẹp trong bộ váy cam ngắn cũn. Bước đi nhẹ nhàng, nụ cười tươi tắn trên môi, cô gái này tỏ ra rất tự tin khi bước lên xe, thu hút sự chú ý từ những hành khách khác trong xe.

Hà Nhi nhìn ra đây chính là “mồi nhử”, cô gái xinh đẹp mang tên Thái Trinh.

Đi ngay sau Thái Trinh là Đình Hoàng. Trong khi Thái Trinh chọn vị trí giữa xe để đứng, Đình Hoàng lại tiến thẳng đến vị trí cuối xe, ngồi cạnh Hà Nhi. Anh được chỉ thị thay thế vai trò của Đại úy Thành Trung.

Khi chiếc xe chuẩn bị rời bến, bỗng nhiên xuất hiện một gã đàn ông vội vã lao lên, gương mặt hắn nở một nụ cười xảo trá, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Thái Trinh. Không mất một giây, hắn tiến thẳng đến đứng ngay phía sau lưng cô.

Hà Nhi lập tức nhận ra gương mặt của gã vừa xuất hiện. Hắn chính là kẻ lần trước đã quấy rối nàng, hay nói cách khác, hắn chính là kẻ cầm đầu trong nhóm tội phạm mà đội đang nhắm đến.

Chiếc xe lăn bánh, cả đội từ Hà Nhi, Thế Bảo đến Đình Hoàng, đều căng thẳng như sợi dây đàn trước giây phút quyết định này.

Đình Hoàng giữ chặt tai nghe, sẵn sàng báo hiệu cho đội ngũ khi cần ra tay. Hà Nhi, ngồi cạnh anh ta, giữ tư thế đề phòng, sẵn sàng can thiệp nếu tình hình trở nên bất ổn.

Trong khi đó, Thái Trinh, dưới sự giám sát từ xa của cảnh sát, cố gắng giữ phong thái thoải mái và tỏ ra bình tĩnh, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào bất thường.

Mỗi thành viên của đội đều biết rằng đây là thời điểm quyết định, và họ phải hoạt động như một đơn vị duy nhất để đảm bảo thành công của nhiệm vụ.

Tuy nhiên, một diễn biến bất ngờ xảy ra khi gã cầm đầu không tiếp tục đứng gần Thái Trinh như dự kiến mà chuyển sang chọn một ghế ngồi gần đó. Hành động này khiến Hà Nhi cảm thấy bất ngờ và khó hiểu. Nàng nhìn sang Đình Hoàng, tuy nhiên anh ta cũng tỏ ra ngạc nhiên như nàng.

Mặc dù không hiểu rõ lý do, nhưng cả đội đều cảnh giác cao độ, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra.

Nhưng trải qua gần 20 phút trên xe, vẫn không có dấu hiệu gì cho thấy sự bất ổn, gã cầm đầu chỉ ngồi yên và không làm gì ngoài việc nhìn chăm chú ra ngoài cửa kính. Hành động của hắn ta làm cho cả đội dần dần cảm thấy mất kiên nhẫn.

Vào lúc này, Thái Trinh dường như tỏ ra không còn muốn hợp tác, cô ta nhìn về hướng Hà Nhi với gương mặt chán chường và đầy thắc mắc. Ánh mắt của cô chứa đựng sự nản lòng và không hứng thú với việc tiếp tục nhiệm vụ. Hà Nhi nhìn vào đôi mắt đó, như cố gắng thuyết phục Thái Trinh hãy kiên nhẫn thêm một chút.

Tuy nhiên, đáp lại nàng là một cái lắc đầu nhẹ từ Thái Trinh, đó là một dấu hiệu rõ ràng, nó truyền đạt rằng cô đã quyết định rời khỏi nhiệm vụ. Hà Nhi cảm nhận được sự kết thúc đột ngột của một sự hợp tác mong manh. Khi xe dừng lại ở khu vực công viên Lê Thị Riêng, Thái Trinh nhanh chóng rời khỏi, để lại một cảm giác hụt hẫng và lo lắng trong lòng Hà Nhi.

Với Thái Trinh rời đi, mọi kế hoạch dường như đã rối tung. Hà Nhi cảm thấy cơ hội bắt những kẻ quấy rối dường như đang trôi qua trước mặt.

Trong bóng tối của sự căng thẳng, Hà Nhi phải nhanh chóng tính toán và đưa ra quyết định mới để tiếp tục nhiệm vụ một cách hiệu quả. Và chợt lúc này, nàng nhìn thấy nụ cười gian xảo của gã cầm đầu, một suy đoán táo bạo nảy sinh trong đầu Hà Nhi. Nàng nhìn ra cửa sổ theo hướng Thái Trinh vừa rời đi, bất giác Hà Nhi nói nhỏ với Đình Hoàng bên cạnh:

“Anh và Thế Bảo tiếp tục theo dõi bọn chúng, em nghi ngờ ‘mồi nhử’ của chúng ta đang gặp nguy hiểm!”

Sau đó, Hà Nhi nhanh chóng rời khỏi xe theo bước Thái Trinh.

Khi Thái Trinh vừa băng qua đường và rẽ vào con hẻm nhỏ, Hà Nhi nhận ra ngay và vội vàng đuổi theo. Nhưng khi nàng vừa bước vào con hẻm, một cảm giác lo lắng lan tỏa trên gương mặt của Hà Nhi khi nhìn thấy Thái Trinh bị hai người đàn ông lạ tiếp cận. Với cảnh tượng đáng ngờ trước mắt, Hà Nhi không kịp reo lên khi hai gã đàn ông nhanh chóng đưa một chiếc khăn lên mũi của Thái Trinh, và sau đó, cô gái xinh đẹp ngất đi, như một đoạn phim kinh điển đang diễn ra trước mắt nàng. Hà Nhi chạy thật nhanh trong tuyệt vọng khi thấy hình bóng của Thái Trinh bị đưa lên chiếc xe và dần biến mất…

“Nhi, lên xe!” – Bỗng nhiên, từ đâu Hữu Phúc chạy đến từ phía sau. Thì ra từ đầu đến giờ, anh đã luôn đảm nhận nhiệm vụ theo dõi chuyến xe bằng chiếc xe máy của mình. Khi thấy Hà Nhi chạy theo Thái Trinh, anh nhận ra sự bất thường và ngay lập tức đến để hỗ trợ. Hà Nhi mừng rỡ, vội vã leo lên xe của Hữu Phúc và ôm chặt anh từ phía sau. Nàng cảm nhận một sự tăng tốc đột ngột từ phía Hữu Phúc, chiếc xe nhanh chóng lao theo bọn bắt cóc.

Trong giây phút quan trọng, Hà Nhi nghi ngờ rằng bọn bắt cóc này và những tên quấy rối có thể là cùng một bọn. Một quyết định nhanh chóng được đưa ra trong đầu nàng. Nàng ra hiệu cho Hữu Phúc đi chậm lại, chỉ cần theo sau chiếc xe của bọn bắt cóc. Nàng muốn chúng dẫn mình về hang ổ để tóm cả bọn.

Sau 15 phút căng thẳng theo dấu, chiếc xe của hai tên bắt cóc rốt cuộc dừng lại trước một biệt thự bỏ hoang, một ngôi nhà nguy hiểm đầy bí ẩn, có thể là căn cứ của lũ tội phạm. Bọn chúng nhanh chóng đưa Thái Trinh vào trong, cô ta vẫn trong tình trạng bất tỉnh.

Khi bọn chúng biến mất trong căn biệt thự, Hà Nhi và Hữu Phúc nhìn nhau, ánh mắt của hai người rõ ràng là sự căng thẳng và quyết tâm.

“Chúng ta phải vào đó,” Hà Nhi nói, giọng nói của nàng rất quyết đoán…

Hữu Phúc gật đầu đồng ý, anh nhanh chóng giấu đi chiếc xe máy, sau đó cùng Hà Nhi cẩn thận tiếp cận căn biệt thự.

Mặc dù bị bỏ hoang, nhưng khuôn viên của biệt thự khá rộng lớn với nhiều góc khuất và cây cối um tùm. Hà Nhi, lo lắng cho sự an toàn của Thái Trinh, đề nghị Hữu Phúc nên nhanh chóng gọi về trụ sở để yêu cầu chi viện. Nàng quyết định sẽ tự thâm nhập vào bên trong trước để nắm bắt tình hình.

“Anh nên gọi ngay về trụ sở,” Hà Nhi gợi ý, ánh mắt của nàng đầy quyết đoán. “Chúng ta cần sự hỗ trợ từ đồng đội để giải cứu Thái Trinh. Nhi sẽ thâm nhập vào bên trong để tìm hiểu tình hình trước.”

Hữu Phúc hơi do dự nhưng vẫn gật đầu đồng ý, rồi vội vàng nhấc điện thoại lên và gọi về trụ sở. Trong khi đó, Hà Nhi chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện kế hoạch của mình, nàng nhanh nhạy bật cao trèo vào bên trong căn biệt thự.

Hà Nhi cẩn thận lần theo giọng nói của hai kẻ bắt cóc, nàng nghe thấy họ đang bàn bạc với nhau về cách “giải quyết” Thái Trinh. Khoảng cách càng ngày càng gần, mỗi bước di chuyển đều đòi hỏi nàng phải cẩn thận và nhạy bén hơn.

Những âm thanh trò chuyện của bọn chúng đẩy nàng vào tình thế căng thẳng. Hà Nhi cảm nhận được hơi thở nặng nề và hối hả của mình, nhưng nàng vẫn giữ vững bước chân, dần dần tiến sâu vào khu vực bí ẩn của căn biệt thự…

“Má nó, con nhỏ này đẹp thiệt, hehehe”

“Kỳ này anh em mình thơm rồi, đợi đại ca quay lại, anh em mình ai cũng có phần!”

Giọng nói của hai gã bắt cóc vang lên, Hà Nhi nghe được và đoán ra âm mưu của bọn chúng, đúng như nàng đã nghĩ, tất cả đều là đồng bọn…

“Mà nè, giờ chỉ có tao với mày ở đây, với lại không biết khi nào đại ca mới quay lại… hay là anh em tụi mình hưởng nó trước?”

“Đụ má! Được không đó mày? Đại ca mà biết là chết mẹ cả đám!”

“Mày đéo nói, tao đéo nói thì sao đại ca biết. Chứ đợi ổng về, rồi hai thằng kia nữa, tới lượt tao với mày chắc con nhỏ nát bét mẹ rồi, chơi đéo sướng nữa, mày hiểu hông!”

“Oh… nghe cũng có lý. Vậy… xin lỗi đại ca, tụi em xin phép xài hàng của anh trước! Hehehe”

Nghe xong cuộc trò chuyện của bọn chúng, Hà Nhi liền tỏ ra lo lắng tột độ. Nàng biết rằng Thái Trinh đang gặp nguy hiểm, và nếu không ra tay ngay, cô ấy sẽ phải trả giá đắt. Cảm giác lo sợ và trách nhiệm đè nặng lên vai Hà Nhi, nhưng nàng không thể lúng túng. Bằng sự quyết đoán, nàng định sẽ tìm mọi cách để giải cứu Thái Trinh khỏi tay kẻ xấu. Mọi hành động và suy nghĩ của Hà Nhi đều tập trung vào mục tiêu duy nhất: Cứu Thái Trinh khỏi nguy hiểm.

Với thân pháp nhanh nhẹn, Hà Nhi lẻn vào phía trong căn phòng nơi hai kẻ bắt cóc đang giam giữ Thái Trinh và núp sau một chiếc tủ lớn. Hành động của nàng diễn ra một cách nhẹ nhàng và khéo léo, hoàn toàn qua mặt được hai tên tội phạm. Cảm giác hồi hộp và căng thẳng lan tỏa trong không gian nhỏ chật này, nhưng Hà Nhi không hề do dự.

Hai tên tội phạm lúc này tiến đến gần Thái Trinh và bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô ấy. Cảnh tượng này làm cho tim của Hà Nhi đập mạnh hơn, nàng cố gắng kiềm chế sự giận dữ và lo lắng để tập trung vào kế hoạch giải cứu. Nàng đang đứng ngay sau chiếc tủ, nhìn thấy mọi chuyển động một cách rõ ràng. Mỗi giây trôi qua dường như kéo dài vô tận, nhưng Hà Nhi biết mình phải đợi đúng thời điểm để hành động.

Hai tên này khi đã cởi hết y phục của Thái Trinh ra, mắt chúng sáng lên với thân mình mỹ miều trước mắt, một tên không thể cưỡng lại liền lập tức lao đến hôn hít bộ ngực căng đầy của Thái Trinh. Nhưng tên còn lại thì tỉnh táo hơn, hắn biết thời gian là không có nhiều, trước khi đại ca hắn quay trở lại thì bọn chúng phải “giải quyết” Thái Trinh càng nhanh càng tốt.

“Nè, đéo có thời gian đâu mà bú liếm. Cởi quần lẹ ra rồi chơi con nhỏ trước đi. Đại ca mà về là hết phần đó!”

Nghe đồng bọn nhắc nhở, tên đang liếm ngực Thái Trinh gật đầu tán thành. Cả hai nhanh chóng đứng lên cởi bỏ quần áo của chính mình…

Hà Nhi từ đằng xa chỉ trông chờ đến giờ phút này, nàng biết thời cơ để nàng ra tay đã đến!

Với thủ pháp nhanh nhẹn đã qua huấn luyện, Hà Nhi lao đến phía sau hai tên tội phạm chỉ trong tích tắt, ngay khi bọn chúng bắt đầu kéo quần đến ngang gối. Bằng một đòn nhanh chóng và chính xác, nàng đánh ngã một tên làm hắn ngất đi ngay lập tức.

Tên còn lại chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra với đồng bọn, thì cũng lãnh ngay một cú xoay người móc chân vào ngay giữa mặt. Hắn choáng váng ngã quay xuống đất, trong khi chiếc quần ngang gối làm cho hắn mất thăng bằng không thể đứng lên, Hà Nhi đã nhanh chóng lao đến tung một đấm thật mạnh làm hắn bất tỉnh nhân sự.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Hà Nhi một mình đối mặt và đánh bại cả hai tên tội phạm một cách nhanh chóng và hiệu quả. Nụ cười tự hào nở ra trên gương mặt xinh đẹp của nàng.

Hà Nhi nhanh chóng lấy dây thừng và trói tay chân hai tên tội phạm lại, sau đó dành thời gian để giúp Thái Trinh mặc lại quần áo. Nàng cảm thấy có một chút lỗi với Thái Trinh khi để chúng đụng chạm vào cơ thể của cô. Hà Nhi nhìn gương mặt xinh đẹp vẫn trong tình trạng bất tỉnh của Thái Trinh và nói: “Xin lỗi về mọi chuyện, Thái Trinh.”

“Không cần phải xin lỗi, rồi cô cũng sẽ giống cô ta mà thôi. Kaka” – một giọng nói bất ngờ vang lên phía sau lưng của Hà Nhi.

Hà Nhi giật mình quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn vào gã đàn ông mà nàng căm ghét nhất đang đứng ở phía cánh cửa, Hữu Phúc cũng có mặt, nhưng anh đang bị gã ta chĩa súng vào phía sau gáy và bắt anh làm con tin.

“Tôi xin lỗi!” – Hữu Phúc giơ hai tay lên để trên đầu trong tư thế đầu hàng, anh không dám nhìn thẳng Hà Nhi vì đã phụ lòng nàng, để nàng phải rơi vào t&