Gái Gú Việt Nam

Nữ sinh ngổ ngáo – Tác giả Dạ Vũ

Phần 13: Livestream nóng bỏng
Trong căn phòng nhỏ, một người đàn ông ngồi trên ghế, dáng vẻ thư thả, nét thành thục già dặn pha chút phong lưu. Mặc một bộ pijama mềm mại sang trọng, đôi mắt đeo cặp kính nam tính đầy trí thức đang dõi theo từng câu chữ trên cuốn Kinh Thánh Của Một Người trong tay.

Không khí cô đọng, đầy vẻ yên tĩnh đột ngột bị phá tan bởi chiếc váy ngắn phấp phới đi ngang qua, một cô bé nhí nhảnh mở sách vở trên bàn, lấy bút ra làm bài tập, một ngón tay xoay tròn vờn quanh vài lọn tóc đen nhánh đầy thanh xuân trẻ trung.

♬♫♪Người nói yêu em đi…

Người nói thương em đi♬♫♪

Cô bé ngâm nga vài câu Trót Yêu, chợt khựng lại cắn bút, chăm chiêu suy nghĩ một hồi xong… quay qua cầu cứu:

– “Ba, bài này khó quá ba ơi!”
– “Đâu, lại đây đưa ba coi.” Giọng đàn ông trầm tĩnh, hơi có chút khó chịu vì đang đọc sách hay lại bị làm phiền.

Con nhỏ cầm sách bước tới hỏi hỏi, ba nó kéo lại ôm vào lòng. Nó ngoan hết sức ấp vào người ba:

– “Câu này giải sao ba?”

Cặp mông mềm mại đè lên bắp đùi làm người cha xốn xang, ông ta nhấc nó qua một bên, bé con liền gác chân ra hai bên, cái váy ngắn hơi vén lên hở ra cặp chân dài trắng bóc múp míp. Mấy sợi tóc cọ vào má làm ông ba ngứa ngáy, mấy sợi râu cà vô tai cũng làm con bé nhột, nó định chuyển người thì hơi thở nóng bừng thoảng bên tai:

– “Câu này con lấy chữ I ghép với chữ O là được. I to dài cắm vô chữ O mềm thành chữ Q. Hiểu hông?”
– “Ư ư… dạ…” Bé thỏ rùng mình, hơi nóng vừa nhột vừa lạ lùng ở tai làm nó rởn cả người, da gà nổi lên, chịu hết nổi phải ngọ ngoạy, cặp mông vô tình ngoáy tới chà lui đũng quần ba nó, tự nhiên có cái gì cứng cứng đội lên chĩa vô hai cái múi mút căng mọng của nó.
– “Còn câu này là hình học. Hình trụ tròn đẩy tới tam giác đều, kiểu như chữ T bỏ vô chữ Y đó con. Tính diện tích lúc hình trụ ngập hết vô hình tam giác là được.” Vật hình trụ càng to hơn, đẩy lên cái quần lót mỏng manh ở “chữ Y” của con bé, mặt nó đỏ bừng, cái đầu tù cứ nhích tới nhích lui như muốn lách vào trong.

Nước chảy ra trơn trượt lớp vải làm cả hai cha con như mê đi, vật hình I muốn chui vào vật hình O lắm rồi mà còn… hai lớp vải ngăn chặn. Con bé mờ cả mắt, nó uốn éo tới lui, miệng nó thở không ra hơi:

– “Ba… ba làm gì con… đừng… ngừng lại.”

Người cha dập dình, hích lên rồi thả xuống, hai mép thịt như bị cái đũng quần mở ra, nước trào từng đợt ướt nhèm nhẹp. Đứa con gái vẫn cố phản đối:

– “Ba… đừng… con la lên bây giờ… người ta vô coi ba hiếp con gái ruột…”

Nháy mắt với ba nó một cái, ông ta tuy chưa hiểu gì vẫn gật nhẹ đầu, con nhỏ thò chân kéo cánh cửa ra, mở miệng kêu cứu:

– “Minh ơi… lên chị biểu… Minh ơi Minh ơi…”

Thằng Minh đang quánh game trên PS4 bấm dừng, nó nhìn qua phòng kho, bà giúp việc đang mải mê coi phim Hận thù hóa giải trên TV, sao chị không gọi bả như bình thường, thôi kệ, chắc có vụ gì đó, nhanh chân chạy vội lên thì mùi phòng con gái đập vào mũi, thơm phức, đâu như phòng nó bừa bộn bẩn thỉu:

– Minh: “Chị kêu gì em đó?” Minh hơi thắc mắc, từ lớp 7 bà chị có bao giờ cho nó vô phòng, nay tự nhiên thân mật dữ?
– “Chị có bài toán đố lớp 5 này mà khó quá, chắc em quen giải hơn, ư ư…” Miệng thì hỏi mà mông… ngọ ngoạy, ba nó đang toát mồ hôi vì độ điên rồ của cô con gái, đôi má hồng của con bé càng rực rỡ hơn, căn phòng như nóng hơn, 2 người đang… căng thẳng tột độ còn 1 người thì ngơ ngơ!
– Minh: “Đâu, bài gì, toán lớp 5 còn không giải được nữa chị khờ ghê!” Minh cười khinh thường, hay thi Olympic nên nhắc tới là ngứa nghề, bù lại thời gian rảnh ra một chút là chỉ có game nên cu cậu… quá khờ chuyện trai gái, nó chưa liên kết được tại sao phòng có 3 cái ghế mà ba với chị nó giành ngồi cái ghế bành đọc sách!
– ‘Có một con trâu, cần giữ lại hông nó chạy mất, ư ư… người ta cần… đóng cọc vào lỗ để trói trâu, được biết lỗ sâu tùy ý, cọc dài… ưm… 15 cm… bề rộng 3cm, hỏi diện tích xung quanh và hình dạng cọc nào là không bị rớt cọc ra: Đầu nhọn, đầu nấm, đầu tròn?
– “Dễ ẹc, chị quên hết công thức căn bản rồi. S= 2*π*r*h, 3,14x3x15 = 141,3cm, cọc muốn không bị nhổ ra thì đóng lún hết vô lỗ, đầu nấm càng to càng khó… rớt ra, đúng không?” Thằng Minh trả lời rẹt rẹt, ánh mắt nó chợt chuyển dần sang nghi ngờ, bài toán gì dễ dữ thần?

Một tiếng ọc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ, chị nó cắn môi một cái, trừng mắt dữ dằn làm thằng Minh thấy kỳ kỳ, sao ba nó cứ ôm lấy chị, trông hơi thân mật, thực ra nó cũng muốn được ôm ba, có điều, khụ khụ, thấy h)