Ông hàng xóm tốt bụng
Diễm Trang sao khi nói xong lời nghẹn ngào với ông Vinh, cô dứt đôi môi đỏ mọng của mình ra khỏi đôi môi của người tình trong giây lát, cô nép khuôn mặt xinh đẹp của mình tựa vào lòng ngực săn chắc của ông Vinh mà thủ thỉ. Đối với Diễm Trang lúc này thì bờ ngực to vạm vỡ của ông Vinh mới là quan trọng nhất, cô ủi ủi một bên gò má phải mịn màng ma sát với làn da rắn rỏi đầy nam tính của người đàn ông cô yêu. Cô tựa khuôn mặt vào lòng ngực và nghe rõ được từng nhịp tim đập thình thịch của người tình, thoáng chốc cô ngước mặt nhìn lên phía trên, nơi khuôn mặt phong trần đó, khuôn mặt góc cạnh của đấng mày râu thật quyến rũ biết bao. Diễm Trang đưa lòng bàn tay của cánh tay trái hiện tại đang đặt ở eo ông Vinh lên sờ soạng mân mê cái cằm ông một cách rất tình tứ, cô cảm thấy rất thích thú với chiếc cằm được cạo râu ria sạch sẽ và trơn tru nhưng có phần hơi nhám nhám của ông Vinh. Diễm Trang mỉm cười nói với ông:
– Bác Vinh ơi! Với cảnh tượng yên tĩnh dành riêng cho hai người thế này thì làm cho cháu nhớ đến cái ôm ấp yêu thương buổi ban đầu quá, cái ôm trìu mến của người con gái mới lớn bước vào đường yêu mà bác đã trao cho cháu, khiến cho cháu nhớ mãi không quên. Bác biết không?
– Diễm Trang! Bác biết chứ! Có thể hết cả cuộc đời của mình bác sẽ không bao giờ quên được cái ánh mắt nụ cười, cái vóc dáng của cháu đã khắc ghi trong tâm trí của bác rồi.
– Bác… Bác…
Hai ánh mắt của hai người đưa tình nhau qua lại một hồi thì cũng phải dừng, ông Vinh dùng bàn tay phải rắn chắc nâng chiếc cằm của Diễm Trang lên, nhưng mà hôm nay bàn tay đó sao nó dịu dàng vô cùng. Ông Vinh một bàn tay nâng cằm, một bàn tay ốp trọn vẹn lên gò má nũng nỉnh mịn màng của cô mà nắn nót dịu dàng nồng ấm. Ông Vinh trao lời:
– Diễm Trang ơơi! Bây giờ cũng 12 giờ khuya rồi, cháu muốn về hay ở lại? Nếu cháu muốn về thì bác sẽ đưa cháu về.
– Ưm! Bác… Cháu muốn ở lại với bác đêm nay ạ!
Diễm Trang trả lời một cách e thẹn, hai gò má ửng hồng, hai cánh tay của cô vòng qua ôm trọn người ông Vinh nồng nàn. Cô siết chặt vòng tay của mình hơn, sau cho các ngón tay của đôi bàn tay đan xen nhau như nói với ông Vinh rằng đừng rời xa cô đêm nay. Ông Vinh biết được những điều đó, bởi vì ông ấy là người từng trải qua cái thời khắc của cuộc đời mình. Ông Vinh đóng cửa ngõ và nói:
– Vậy chúng mình vô nhà nhé Diễm Trang? Ngoài này đêm khuya tiết trời giá lạnh lắm!
– Dạ! Mình cũng vào nhà thôi ạ! Ưm… Cháu cũng thấy lạnh lắm! Hi hi hi…
– Cháu lạnh thì bác sẽ sưởi ấm cho cháu mà không sao đâu! Ha ha ha…
– Bác! Ưm…
Trong đêm khuya thanh vắng ở nơi đó có một mối tình bất đầu khơi dậy, họ tay trong tay dìu dắt nhau đi vào cửa chính của căn nhà. Cánh tay ông Vinh mở cửa ra và khép kín lại, ông vòng tay qua eo Diễm Trang ôm vào lòng. Ông Vinh lấy bàn tay vuốt ve từ lưng, eo xuống tới bờ mông to tròn của người tình mân mê một cách đầm ấm dịu dàng. Diễm Trang cũng vậy, cô chẳng khác gì ông Vinh là bao. Cô vòng tay qua cổ ông Vinh kéo xuống, cô ngước mặt nhìn vào khuôn mặt ông một cách đắm đuối say sưa như thể “Tình chàng ý thiếp” trong truyện ngôn tình.
Hai ánh