Gái Gú Việt Nam

Quen cô chị, tán cô em

Phần 19
Hôm nay chủ nhật, theo bảng phân công nhiệm vụ thì mình với sáu thằng nữa lên nhà Sáng sơ mít chặt tre vác về nhà thầy để làm cổng trại, chuẩn bị cho đợt cắm trại chào mừng 26/3 sắp tới. Linh cảm cho biết công việc sẽ vô cùng vất vả và nguy hiểm cho nên dù hẹn hò chín giờ nhưng mình cứ rề cà rịch. Ăn sáng xong lại thong thả xuống nhà thờ (nhà thờ dưới chổ mình) làm ly vài ly café với mấy thằng trong xóm, tụi nó còn rủ rê trưa nay lên nhà Tèo Nga thịt vài con gà nấu cháo ăn giải mỏi…

Đến khi lên đường và tới nơi thì cũng hơn mịa nó mười giờ, kiểu này chắc tụi nó cũng chặt gần xong rồi, chịu khó ăn chửi tí rồi cột lên xe chở về cho nó khỏe. Chào ông bà già thằng Sáng xong thì mình mò ra cuối vườn. Mới đầu tưởng đâu chỉ có mấy thanh niên cơ bắp ai dè nguyên cả một ben con gái cùng mấy thằng không nhiệm vụ cũng ở đó, cả nam cả nữ gần hai chục mạng.

Không biết công việc thế nào mà thấy các anh chị làm muối rồi hái xoài rượt đuổi dành ăn ồn ào hết sức.

– Giờ mới tới đó hả T? – Hải lé phát hiện ra mình đưa tay vẫy vẫy
– Sorry tao bận tí việc nên tới trể! Chưa gì tụi mày đã chặt xong rồi à?
– Không sao, nãy giờ đợi mày nên đã làm đâu! Vô ăn xoài đi, xoài ngọt lắm. – Sơn núi trấn an.
– Cái đệch!

Mình là mình ghét nhất mấy người làm biếng, nhìn tụi nó ham chơi mà quên cả nhiệm vụ thế này thiệt bực không chịu được.

– Thôi thôi, tranh thủ làm lẹ đi trưa nay tao còn phải về có việc gấp nữa!

Lời nói của mình có vẻ không có trọng lượng, mấy ông thần cứ rề rà hết cái này đến cái kia mất cả buổi trời vẫn chưa chịu làm.

Tre nhà thằng Sáng công nhận tốt dễ sợ, cây nào cũng cao mười mấy mét, thân thì to như bắp vế. Mà mấy cây to thì lúc nào cũng nằm tuốt bên trong, các bác nhìn một lùm tre um tùm mà muốn chặt một cây nằm sâu bên trong thì biết nó khó thế nào rồi đấy. Đã vậy chặt xong cũng không dám cắt mà cứ thế lôi nó ra ngoài nên nặng và mệt kinh khủng, hết vướng đầu này tới tướng đầu kia.

Mấy thằng lợn đi theo đã không được tích sự gì còn lôi bài ra chém ăn tiền, làm bên này đứa nào đứa nấy to như con trâu mà cứ chặt được một hai cây lại giải lao uống nước, mon men xin đánh ké một hai cây đỡ ghiền. Mẹ kiếp, cứ kiểu này thì nồi cháo gà ở nhà bị tụi nó đớp sạch mất. Biết là có cố cũng không kịp nên cuối cùng mình rủ ba thằng nữa lập một sòng riêng, thôi thì mất cái này bù cái kia vậy.

Hai tuần học trôi qua nhanh chóng, cứ sáng đến lớp, chiều tập trung nhà thầy. Một số lo làm cổng trại còn một số thì tập các tiết mục văn nghệ. Thầy thì dĩ nhiên phải lên trường nên lũ đầu trâu mặt ngựa ở nhà tha hồ quậy phá. Hết mua đậu về nấu chè rồi mua bột về làm bánh, cả lớp gần bốn chục mạng mà làm cái cổng trại bé tí gần tuần chưa xong.

Chiều thứ bảy mình về nhà mà lòng sung sướng vô bờ. Chuyện giận hờn với em Th nay đã hết, cố gắng tắm rửa cơm nước cho thiệt lẹ đặng xuống nhà rủ thằng Tr đi chơi. Tuần trước thằng bạn già phải cùng gia đình về quê ngoại ở Phan Thiết ăn đám cưới nên không lên Long Khánh được được, nay phải tranh thủ. Thiệt sự mà nói thì cả tuần đi học vất vả, tối thứ bảy về nhà anh em gặp gỡ giao lưu chút đỉnh cũng là chuyện thường, thế nên gia đình cũng không quá khắt khe cho lắm, mấy ổng bả chỉ tưởng hai đứa lòng vòng uống café trong xã chứ không nghĩ dám đi chơi xa như vậy, ông già thằng Tr mà biết thì đừng có mơ mà đụng vô xe ổng.

Nhà thằng Tr ăn cơm khá trể, lần nào lên cũng ngồi lan can trước nhà chơi để đợi. Một lúc sau thì nó cũng đi ra, mình hiểu ý nên cứ thế ngồi nói linh tinh, hỏi han chuyện học hành này nọ. Mục đích là để ông già nó chủ quan, tưởng hai thằng hôm nay ở nhà mà lộ sơ hở. Trong lúc nó đang ngồi xỉa răng canh đồng hồ thì đột nhiên ông già nó từ bên hông nhà vọt xe lên chạy ra cổng, sau đó thì phóng đi đâu mất.

Đen như chó mực rồi, thằng Tr chạy luôn vô nhà hỏi bà già:

– Ủa ba đi đâu zậy mẹ?
– Đi đâu thì hỏi ổng chứ sao tao biết được mà hỏi!

Vậy là trớt quớt, hổng lẽ lấy con Cub chở đá nhà mình, con này đi rẫy thì khỏe đừng hỏi, có điều mang đi tán gái thì coi bộ hơi bị lấn cấn, không biết phải lên đồ như thế nào cho nó hợp.

Vô cùng chán nản, đã lỡ hẹn tụi nó rồi, giờ đang ức đi chơi trong người mà gặp cảnh này thiệt là bực hội hết sức. Bàn tính một lúc thì hai thằng quyết định là…cái gì đến sẽ đến, miễn cưởng không hạnh phúc, tạm thời xuống nhà thờ làm ly café cho tỉnh táo rồi tính sau, lâu lâu ghé về thăm chừng coi thế nào, cò gì thì lên muộn một chút cũng được.

Sau khi gọi điện thông báo cho tụi nó là xong việc bọn tui lên ngay, bị con H mè nheo một trận, thì hai thằng lóc cóc đi bộ xuống nhà thờ. Cứ vậy ngồi đợi, thỉnh thoảng Tr lụ khụ tóm thằng đệ gần đó bắt chạy về nhà xem ông già nó đã về chưa.

Mãi cũng nhận được tin hỷ, vội vã chạy về nhà xin xe và đóng hết ga hết số. Cuối cùng đến nơi thì cũng gần mịa nó mười giờ, chẳng hiểu còn lên làm cái quái gì giờ này.

Vội gì vội cũng không quên dừng xe trước đầu hẻm cởi áo, cất nón, vuốt lại tóc tai cho bén cạnh rồi mới chạy vào. Công nhận, không gì khổ bằng đi tán gái.

– Tới rồi đó hả, có chuyện gì thì để hôm khác lên cũng được, đi khuya thế này nguy hiểm quá!

Con H độ lượng bước ra mở cổng, C cũng đang ngồi trong nhà.

– Hehe, bọn tui toàn đi giờ này cho nó mát không hà!

Để thằng Tr dắt xe, mình đi trước vô nhà

– Đợi lâu không C?
– Không, canh mấy ông lên đây chắc chừng 30 phút nên giờ tui cũng vừa mới qua!
– Vậy à!
– Ủa mẹ đâu rồi H?
– Mẹ với bé Th đang coi tivi nhà dưới!

Hai thằng lọc cọc đi xuống chào, mà con nhỏ này kỷ thiệt, nghe hai anh tới không biết chạy lên chào hỏi còn bày đặt giả điên ngồi dưới mới ghê. Hôm bữa mới chở đi bệnh viện đây mà giờ quên ơn mau thiệt.

– Dạ tụi con chào cô!
– Oh chào T với Tr, hôm nay hai đứa lên muộn thế?
– Dạ tại mắc chút công chuyện nên lên hơi trễ.
– Uhm, mấy đứa coi đi đâu thì tranh thủ đi đi chứ để khuya, không còn chổ nào mở cửa đâu!
– Dạ!

Công nhận mẹ của H tâm lý dễ sợ, chưa kịp xin đã gợi ý cho luôn rồi. Mình liếc đểu con chằn lửa, ẻm đang mặt cái váy tro, áo thun trắng ngồi xếp bằng bê tô cơm, mắt sáng rỡ, ngoác miệng nhìn tụi mình cười như cá trê, cái mặt háo hức như tù binh 20 năm nghe tin được phóng thích. Mỗi khi sắp có chuyện gì vui là ẻm đều có cái vẻ mặt và điệu bộ đó, nhìn yêu không chịu được.

– Giờ đi đâu H?

Tụi mình quay lên thì thấy C với H đang bàn tán:

– Không biết, giờ này chắc mấy quán café cũng sắp đóng cửa hết rồi!
– Thì ra tượng đài ngồi chơi, chủ yếu là vui vẻ là được rồi! – mình gợi ý.
– Tượng đài hả? Oh, vậy cũng được!

Không biết tụi nó thế nào chứ đối với mình thì lên cái thị xã này đi chổ nào cũng được. Ở đây nơi nào cũng sáng sủa, sạch sẽ, có ngồi vỉa hè cũng thấy sang. Mà cái chính là gặp được tụi nó đã rất vui rồi, đi đâu không quan trọng.

– Ra tượng đài chơi nhóc!

Sẳn tiện mình quay xuống rủ bé Th, ẻm nghe mình nói thì lật đật bê tô cơm chạy lên, đứng ngay chổ giao nhau giữa phòng khách và nhà dưới, nhìn có vẻ đang xin xỏ cái gì.

Mọi người bắt đầu ra dắt xe, mình tưởng ẻm đi ra luôn nên cũng không để ý, đến khi quay lại thấy ẻm vẫn đứng đó, mình ngạc nhiên:

– Sao thế? không thích đi hả?
– Không phải! Tại…tại bà H…hổng cho em đi!

Là sao? Mình ngớ người, không hiểu vấn đề.

– Ai hổng cho mày đi, đi thì nhanh nhanh lên còn đứng ra đó!

Bà H cũng giật mình quát một câu rồi quay ra xe của C.

– Híhí, đợi em tí!

Ẻm sung sướng bê tô cơm chạy xuống nhà, chắc là đi thay đồ.

Bé Th nói vậy là ý gì nhỉ, không cho đi là sao? Hay là…?

Cả đám ra tới nơi thì công viên cũng bắt đầu vắng vẻ, lúc đi tụi nó có mua ít trái cây nên việc đầu tiên sau khi tìm chổ ngồi là mang ra chia nhau đớp. Chẳng nhớ khi ăn tụi nó nói tới chuyện gì mà một lúc sau đứa nào cũng phải đọc profile của mình. Nào là thích và ghét điều gì, màu gì, nhạc gì, món gì… rồi mẫu bạn trai, bạn gái, ước mơ sau này.v.v. và.v.v… tất tần tật các thứ tào lao trên đời. Không hiểu là ý tưởng của đứa dở người nào nhưng cũng thấy…hay hay và thú vị ra phết.

Tụi nó chém gió cả đống mà chỉ nhớ mỗi câu trả lời của bé Th khi được hỏi là ghét điều gì nhất.

– Em là em ghét nhất là ai nói mấy câu: “Thôi mình hổng đi được đâu…!” hay “Thôi! Chắc mình phải về rồi…”

Mới đầu nghe xong mình chả hiểu con mịa gì, có gì liên quan ở đây? Nhưng sau vài giây cười cười ra vẻ tán đồng thì mình cũng hiểu ra điều ẻm muốn nói. Đúng là dân chơi bời có khác, đầu óc chỉ nghĩ có bấy nhiêu. Mình thì mình cũng ghét mấy đứa như vậy nhưng đưa nó vào câu trả lời cho câu hỏi ghét điều gì nhất thì hình như hơi khập khiển, không biết là nó có đang dằn mặt đứa nào hay không. Dù sao thì cá tính như thế này anh cũng thích, mười điểm cho kưng.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất của buổi tối hôm ấy chính là trò rượt bắt. Sau một hồi hỏi qua hỏi lại, có vẻ mọi người đã bắt đầu cảm thấy mình dần trở nên ngớ ngẩn nên để thay đổi không khí, mình hay bé Th gì đó bày trò để chơi cho vui.

Tất cả cũng oẳn tù tì và Tr là người thua cuộc, đồng nghĩa với việc bị chăn. Quy tắc là người bị chăn phải đuổi và chạm bằng được vào một trong những người chăn còn lại, có một khu vực an toàn, nếu tất cả người chăn đều nhảy vào đó để trốn thì người cuối cùng sẽ trở thành kẻ bị chăn và thế cho tên đầu đất đang rượt đuồi đi&eci