Sắc màu cuộc sống
Mấy ngày sau là những ngày chán trường khi bộ phim con dâu khiêu dâm bố chồng tạm dừng công chiếu vì và Lan thay tính đổi nết ăn rồi ở nhà. Mai buồn vì thiếu tên nô lệ trung thành, ba chồng bực tức vì nhớ nhung con dâu, tôi buồn tẻ vì không có gì để làm khi ăn rồi ru rú trong phòng tránh gặp con Hạnh. Tôi dậy sớm và cũng chẳng thèm ra tập gym như thường ngày mà tranh thủ ra ngoài ăn sáng rồi lao đầu vào quán game giết thời gian.
– Cái Team không não…
– Rừng ơi mày gank không?
– Sp mày lên hộ tau tank, cho em 75 đồng mua cái mắt tím đi cha nội…
Đang buồn bực vì lúc sáng giờ toàn gặp team gì gì đâu. Cả sáng chưa được trận nào cho ra hồn hết làm tôi đang bực tức với cùng thì face báo tin nhắn…
– Ông anh…
Tôi liếc qua rồi mặc kệ gõ youtobe bài nhạc Edm để chuẩn bị cho trận mới. Mới có thằng Sp tuyển đánh cùng nên cũng phấn hơn hẳn…
– Anh Hải đẹp giai biến thái ơi!
Lại là những tin nhắn ấy của Hạnh. Gần tuần nay cứ tối, sáng… trưa nó cứ nhắn tin cứ gọi điện mầm tôi không trả lời cũng chẳng buồn bắt máy. Tôi mặc kệ off hẳn face luôn để tập trung vào trận chiến…
– Lên 3 là xài nó luôn nha Sp…
– Ok…
– Lucian với leona thì hành chét con mẹ nó thôi…
– Ping là lên luôn nha ad…
– Ok…
Trận chiến kết thúc một cách vẻ vang khi đường giới gánh nguyên cục tạ về đích. Đang hay thì vợ đẻ khi thằng Sp nó bảo có việc nên khi khác đánh… Thế là lại mở bộ phim naruto ra xem khi thấy quán nét mấy thằng hay xem… Xem phim hồi quên hết mẹ thời gian may sao buồn tè nên mới biết giờ giấc. Gọi ngay suất cơm gà trước khi đi tè…
– Anh có tin em nói cả xóm trọ biết không?
Vào face thì đọc ngay cái tin nhắn giật gân của con em làm teo hết chim. Kéo lên đọc từ đầu…
– Có gì đâu mà anh trốn ghê vậy…
– Thẩm du quá đỗi bình thường mà…
– Em chỉ buồn khi anh em đẹp giai lồng lộng như vậy mà phải thẩm du thôi nha…
– Ê… xóm trọ toàn gái xinh tề. Kiếm đại đi đứa bạn em đi đồ kén chọn…
– Đủ rồi nha… đi từ sáng tới khuya. Điện thoại không nghe? Nhắn tin không trả lời. Em là em không vui rồi đó…
Đọc một mớ dài tin nhắn của Hạnh làm tôi cũng phì cười. Định không rep lại nhưng sợ vui vui lên nó nói cả xóm trọ là giai đẹp thẩm du thì chết mịa.
– Anh có chút công việc cần xử lý thôi cô gái.
– Muộn màng rồi…
– Là sao?
– Em nói rồi… cái tội chảnh với em.
– Hôm nay không đi trực à…
– Không phải đánh trống lảng… em đang giận đó.
– Vậy sao? Thế em giận tiếp đi ha…
– Tối ăn cơm xong đưa em đi sinh nhật bạn cái…
– Ê ê…
– Ê gì mà ê… có đưa đi không để bản cô nương biết. Hik.
– Giảng viên yêu dấu đâu rồi…
– Cái gì? Đừng nói là em yêu anh ta đó nha. Không phải gu. Gái đẹp khổ vậy đó…
– Thôi… Anh lượn đi công cái. Tối về anh đưa đi…
– Ok biến thái…
Tôi cũng không muốn giằng co với nó nữa vì đang đến đoạn đánh nhau hay trong phim. Xem nốt đoạn hay còn đi công việc…
Phải công nhận đi xe máy lạnh hơn đi xe oto nhiều hay sao ấy khi mà tôi thì áo ấm các kiểu còn mấy em chân dài bước xuống xe trong bộ đồ mỏng manh.
– Nhanh nhanh cái chân đi các em… Một thằng cha phê pha trong điếu thuốc nói.
– Hôm nay gì mà gấp thế anh…
– Gấp cái đầu mày… mấy thằng nó dục nhao trong kia kìa. Xong việc tí lên phòng anh nha…
– Đồ quỷ…
Tôi sau một hồi vòng vèo qua các chốt trên con xe Sh mới mượn Hồng xong thì cũng đến được sòng bài của Hùng con. Thì ra mấy cô em vừa bước xuống xe là đào để mấy cha cờ bạc giải vận đen…
– Mới đến lần đầu hả… 500k… Đang định đi vào thì thằng cha nhìn hầm hố nói.
– Khách VIP của đại ca…
Tôi đang định đưa tiền thì thằng cứ em choai choai đi lại vỗ vai thằng cha to con nói. Còn lấy điếu thuốc từ tay thằng bự con hút lấy hút để…
– Ráo tay chưa…
– Bán sạch mặt chẵn…
– Đắt… bộp…
– Dkm… Tau nói là ba trắng rồi mà… non tay vãi lồn.
Tiếng các con bạc vang vọng rộn rã… Nam có, nữ có ông già có và trẻ con cũng có vài mống. Cả sới bạc gần hơn 20 con bạc tập trung vào chỉ có cái bát cái đĩa chính giữa…
– Đen vãi… Nhanh vào xoạc cái lấy hên em. Một thanh niên trai tráng tóc tai rối bù nói.
– Đây luôn cho nó máu đi em… một người phụ nữ béo ủn ỉn nói.
– Nếu là… Thì em ok ngay. Vừa nói nó vừa nheo mắt nhìn cô gái khá trẻ và xinh đẹp kiểu mummim với bầu vú nó tròn đối diện.
Tôi nhìn một hồi các con bạc khát máu ăn thua đang sát phạt nhau bởi bốn cái đĩ. Nhìn một lúc thì cái máu đỏ đen trong người cũng nổi lên nên nhiều lúc cũng muốn nhào vô lắm…
– Sòng này chỉ là cỏ con thôi anh… Thằng cứ giận đường nói.
– Vậy sao? Hùng con đâu…
Nó ngây người vì tôi kêu thẳng trên đại ca nó… uk thì bọn ở đây từ con bạc đến đàn em hay dăm ba con hàng nhắc đến Hùng con đứa nào cũng nổi da gà cả mà. Có điều là tôi dám nhắc đến tên cúng cơm cộc lốc làm thằng em há hốc mồm.
– Ok chứ thằng em… Tôi được giận vào sâu bên trong qua vài con hẻm nhỏ thì đến căn phòng khá sạch và khang trang để gặp Hùng.
– Vui quá ha… Tôi đét mông cô em đang vội vã mặc lại cái váy ngồi lên bàn nói với lão.
Ở cái khu tập kết của dân cơm áo gạo tiền từ các nơi về thành phố kiếm việc làm nên an ninh thì không phải nói. Đây là địa bàn Trường em và tôi đã nhắm vì nó hỗn loạn nhất cái tỉnh này… Hùng đang hai tay ôm hai cô gái xinh đẹp nuột nà mơn mởn vừa nhìn tôi cười hắc hắc đắc ý. Cái lão này sức trâu hay sao mà một lúc tận ba em xinh đẹp khêu gợi này một lúc hay lại là một tên biến thái đây nhỉ.
– Nhập cuộc luôn… sinh viên hàng sạch cả đó… Hùng cười khà khà hai cô gái đang đỏ mặt xấu hổ hai bên.
– Ba đứa vào tắm rửa chờ anh… Hùng tiếc nuối nói cho ba cô em xinh đẹp.
Khi trong phòng chỉ còn tôi và Hùng thì lão đi lại cái tủ đồ rờ rờ xoa xoa phía trong lúc thì chiếc tủ chạy sang một bên để lộ một đường hầm nằm ngay trong tủ. Vén mớ đồ sang một bên tôi cùng Hùng con đi xuống phía giới…
– Đây là đường địa đạo ngày xưa… đủ để thoát thân…
– Đường này thông đến đâu… tôi ngạc nhiên hỏi.
– Ba chốn bốn nơi…
Sau một lúc thì cũng đi lên một căn phòng khác khá thô sơ. Đi lên tầng hai ngồi bao quát được cả một khu khá rộng với những căn nhà cấp bốn tạm bợ…
– Tất cả trong đó đó… Hùng đưa đến một cái túi để lan bàn.
– Cả mấy thứ kia nữa…
– Dkm… không nhắc thì thôi. Lần sau ba cái vớ vẩn đó chú đi mà mua. Bọn đàn em nó ỉa lên mặt anh mày đó…
– Đâu đâu… đưa em chùi cho không thối.
– Cút đi… làm li chứ.
– Ok…
Hai anh em nhâm nhi vài ly thì Hùng con có điện thoại nên đi trước. Tôi ngồi đó một lúc định ra về thì nhìn lại một góc khá gần đang náo nhiệt nên nán lại xem…
– Cút… mày tưởng tiền là lá mít hay sao thằng kia… Một thằng người gầy gầy cao cao với cái đầu bóng loáng đang chuột với một cậu thanh niên khá đô con.
– Anh nể tình bao năm qua em theo anh giúp em lần này nữa đi… Anh Thái…
– Anh anh cái đầu buồi… hết lần này qua lần khác. Này tưởng tiền tau in được hay sao…
– Em gái em…
– Kệ cha mày… từ giờ đừng các mặt này tới tìm tau nữa…
Người được gọi là anh Thái kia cùng đám đàn em bỏ đi để lại người thanh niên ấy. Bao người khác xúm lại đỡ lên còn khuyên nhủ gì hay sao ấy…
– Bà chủ… đầu trọc kia là ai?
– Chắc cậu đâu đến. Đó là Thái sẹo quản lý khu vực bên kia cầu.
Bà chủ thấy tôi đi cùng với Hùng con nên cũng nhiệt tình kể lể lắm. Thằng thanh niên tầm tuổi tôi ấy là Đại ngu đàn em của Thái sẹo bên khu Bắc. Nó đấm đá có tiếng cả khu dân góp này và rất được lòng của người sống ở đây. Nhà nó cha mẹ mất do tai nạn nên nó bỏ học một mình nuôi em gái ăn học đến nay. Đứa em gái năm nay lớp 11 xinh đẹp học giỏi và ngoan ngoãn nên ở đây ai cũng quý hai anh em nó.
Từ khi bỏ học nó theo Thái sẹo kiếm tiền nuôi em gái ăn học cũng đã được tầm 4 5 năm gì đó rồi… Em gái nó từ đầu năm giờ phải nghỉ học đi vì đi viện triền miên. Nghe bảo đâu đợt này phải mở không thì cả đời sau này chỉ ngồi trên xe lăn nên nó như vậy. Thái sẹo cho nó đôi đồng bạc lẻ thì được chứ đòi thằng kẹt xịn ấy chi ra cho 100t thì có mà mơ… Dân làng nghèo nhưng người góp ít cho hai anh em nó cũng bị thằng Thái chấn nợ vì làm mất hàng…
– Thái sẹo nhởi hàng trắng…
– Xuỵt… tôi chưa muốn chết đâu cậu. Hàng cả cái khu này đều tay nó cấp. Hùng con còn phải cho nó vài phần mặt mũi vì trên có kẻ che chắn đó.
– Kêu nó vào đây hộ cháu được không?
– Chuyện này…
– Coi như là bác giúp nó đi…
Sau một lúc thì bà chủ quán cafe cũng cho người ra gọi Đại ngu lên gặp tôi. Người lấm lem và bầm dập khắp nơi vì bị đánh hội đồng…
– Mày tìm tau… Nó đứng đó nhìn tôi hỏi.
– Muốn cứu em gái không?
– Có… nhắc đến em gái cái là nó mắt sáng với lúng túng cả lên.
– Đây… tôi lấy trong túi ra 100t để lên bàn cho nó.
Ánh mắt nó sáng ngời nhìn chằm chằm hai cọc tiền không chớp mắt.
– Mày muốn tau làm gì…
– Muốn mày quản khu Bắc…
– Dkm… mày điên rồi sao?
– Làm hay không?
– Dkm… đàng nào cũng chết. Tau làm… Nói xong nó với tay lấy cọc tiền.
– Sẽ có người liên hệ với mày. Ba thằng như Thái sẹo không xứng hai từ đàn anh. Tau chúa ghét ba đứa buôn hàng trắng…
Nói xong tôi cầm lấy cái túi ra về. Tôi không biết quyết định ấy là đúng hay sai nhưng tôi thích con người này và thích cái tính của nó. Không biết vì sao người ta lại bảo nó là Đại ngu không biết?
– Trời đất… anh không có bộ đồ nào hơn hay sao? Cái Hạnh đang ngồi xem tivi với mấy người thì là làng khi thấy tôi áo da quần bò, giày thể thao đi ra.
– Ok mà…
– Mẹ với gì xem có ok không vậy? Con thì vầy mà anh thì kia… nó quay qua nhìn O Hà với gì Anh nói.
– Hihi… tí đi qua shop sắm cho anh con bộ. O Hà cười tủm tỉm nói…
– Tài xế thôi có cần đẹp lắm không hả cô nương… Tôi khó chịu ra mặt nha.
– Bổn cô nương như công chúa nên tài xế cũng phải ok men… Hihi.
Thế là phải vòng qua shop cho nó chọn hộ bộ đồ. Sau một hồi thử cho nó ngắm thì cũng chọn được vài ba bộ cho nó vui vì dù sao cũng phải lấy lòng nó tí…
– Oách… Hạnh vui sướng khi thấy tôi mặc bộ đồ mới nó chọn cho.
– Vui chưa…
– Chưa vui lắm…
Hai anh em lại lên đường đi đến sự tiệc sinh nhật bạn nó. Đi xe máy mà nó ăn mặc đơn sơ thế mà éo lạnh khi tui lạnh thun con mẹ chim… đúng là thời trang hơn thời tiết là có thật.
– Ơn giời Hạnh đây rồi… Vừa bước vào nhà là một cô gái xinh đẹp lộng lẫy trong bộ váy chạy đến bên Hạnh.
– Bọn kia đến rồi sao? Hạnh tủm tỉm cười…
– Đến làm nguyên mâm đây cô nương… lại một mỹ nhân nữa từ trong bếp đi ra.
Buổi nhậu mừng sinh nhật đơn sơ với bốn đại mỹ nhân như cái tên bốn cô nàng trêu nhau cùng bốn soái ca. Giường như bọn họ biết nhau cả nên trò chuyện vui vẻ ghê gớm để mình tôi đưa ly lên rồi lại uống sau đó lại ăn…
– Giảng viên của Hạnh đâu rồi… Chủ bữa tiệc lên tiếng trêu Hạnh.
– Mày có phải bạn thân tau không Vân… Hạnh chu môi nói.
– Đếch phải đâu… chỉ có điều là người mày chỗ nào nó cũng biết đó nha… Thuý cười tươi lên tiếng.
– Cũng li vì sinh nhật thị nở nào…
Cái cảm giác làm người thừa nó khó chịu với cùng khi đội trời lạnh đi đến đây chỉ nhâm nhy ly rượu cùng vài ba miếng đồ nướng thật vi diệu.
– Khó chịu à ta… Hạnh tiến đến bàn khi tôi đang ăn tráng miệng.
– Cũng biết sao? Lần đầu cũng là lần cuối nha…
– Hihi… chưa quen thôi. Quen rồi lại đòi đi thì khổ nha.
– Anh xin&