Gái Gú Việt Nam

Sói săn mồi – Quyển 3 – Tác giả BoyTimGirls

Phần 54
Hình gia mộ tổ…

“Rắc… rắc…”

Nắp quan tài đã đóng lại, bốn tên Đoàn gia khanh khách nâng lên cỗ quan tài mà khiêng đi, nhiệm vụ lần này đã thành công một nửa.

“Thật kỳ lạ, sao ta cứ có cảm giác bất an.” Đoàn Dự bỗng nhiên có dự cảm bất thường nhưng nghĩ mãi không ra ở chỗ nào.

“Công tử, chúng ta đi?” Thấy Đoàn Dự đứng như trời trồng, một tên khanh khách tiến lên hỏi nhỏ.

“À… đi thôi, cẩn thận một chút.” Đoàn Dự hạ lệnh.

“Công tử… công tử… địch tập… địch tập…” Đột nhiên từ bên ngoài cửa mộ, một bóng hình lao đến hét lên khiến Đoàn Dự đám người chấn kinh, Đoàn Dự khuôn mặt khó coi nhanh chóng tiến lên trước.

“Đoàn Lạng, có chuyện gì?” Đoàn Dự dĩ nhiên nhận ra tên đội trưởng tổ 1 này, hắn hỏi gấp.

“Địch tập, chúng vây ráp và đồ sát toàn bộ mọi người.” Đoàn Lạng thở dốc nói, cả người thoát lực ngã phịch xuống mặt đất, ban nãy cũng may Đoàn Dự đám người để lại ám hiệu chỉ đường nếu không hắn thật không thể tìm đến được chỗ này.

“Địch tập? Đồ sát? Không xong, các ngươi mau đưa quan tài đi…” Đoàn Dự lông tóc dựng đứng khi hiểu ra chuyện gì, hắn gầm lên.

“Haha… Đoàn Dự công tử sao lại hốt hoảng như vậy.”

Đám khanh khách còn chưa kịp di động thì một đám người lạ lẫm hiện thân trước cửa động đã làm cho toàn bộ hoảng sợ, đi đầu là một lão giả quen thuộc với Đoàn Dự, Minh Giáo đại trưởng lão Phương Quy Nhất.

“Phương Quy Nhất, ra là Minh Giáo các ngươi dở trò, chủ nhân ta tính tình các ngươi cũng hiểu rõ?” Đoàn Dự phẫn nộ nhìn Phương Quy Nhất hét lớn còn trong đầu hắn đang suy tính vô vàn kế sách, đối phương hiện thân không che mặt làm hắn biết chúng nhất định sẽ không để một kẻ nào thoát khỏi nơi đây.

“Chúng ta ngược lại rất rõ là đằng khác, chính vì thế các vị hôm nay sợ là ngày cuối ở dương gian rồi.” Phương Quy Nhất cười nói.

“Haha Phương trưởng lão thật tự tin, chủ nhân ta thủ đoạn các ngươi không bao giờ tưởng tượng nổi.” Đoàn Dự cười lạnh nói, hài cốt Hình Thiên hắn không chắc có thể giữ nhưng hắn vẫn có đủ tự tin có thể thoát thân rời khỏi đây và đó cũng là ngày Minh Giáo hứng chịu lửa giận từ Ma Tôn.

“Đoàn công tử là nói đến cỗ năng lượng tà dị bảo hộ ngươi sao? Ma Tôn cũng chỉ là cửu cấp mà hôm nay Minh Giáo ta là đến một vị thập cấp, ngươi liệu có còn tự tin không?” Phương Quy Nhất cười lớn nói.

“Thập cấp? Được Minh Giáo coi trọng như vậy thì Đoàn Dự ta có chết cũng đầy đủ tự hào rồi… hahaha.” Đoàn Dự ngửa đầu cuồng tiếu cười, nếu là thập cấp hắn biết mạng mình tám chín phần sẽ chôn tại đây.

“Nhãi con, chủ nhân ngươi phế đi cháu trai ta, ta lại giết của hắn hơn nghìn tên thuộc hạ cùng cướp đoạt bảo vật của hắn coi như bước đầu báo thù đi, lão phu thật tò mò ma khí của Ma Tôn có lợi hại như lời đồn không?” Dương Kiến thân hình chớp động xuất hiện ngay trước mặt Đoàn Dự nói.

“Răng… Rắc… Răng… Rắc… thật là thập cấp…”

Lão giả vừa xuất hiện đã ép đến Đoàn Dự không thở nỗi, gương mặt hắn trắng bệch, xương cốt trong người răng rắc muốn vỡ nát.

“Kích phát cỗ lực lượng kia đi, ngươi chỉ có một cơ hội.” Dương Kiến nhìn đến Đoàn Dự như nhìn lấy sâu kiến nói.

“Lão già khốn kiếp, như lão mong muốn.” Đoàn Dự phẫn nộ gầm lên.

“Graooooo… Graooooo… Graoooo…”

Như cảm giác được Đoàn Dự thôi động, một cỗ ma khí khổng lồ từ người hắn phô thiên cái địa bùng nổ ra không gian, năm mươi đầu ma long gào rú đập thẳng đến Dương Kiên.

“Ma Tôn ma khí? Phương trưởng lão ngươi là bại bởi thứ này?” Dương Kiến hai mắt sáng lên nhìn năm mươi đầu ma long hung tợn mà hướng Phương Quy Nhất hỏi làm lão đen mặt.

“Thánh Hỏa Thần Công – Hỏa Biến Thần Quyền! Trấn áp cho ta.”

Chỉ khi ma long còn cách bản thân nửa gang tay thì Dương Kiên mới động, vẫn là Hỏa Biến Thần Quyền trước kia Phương Quy Nhất sử dụng nhưng lần này dưới tay lão lại uy lực gấp bội lần, trong sát na lão tung ra đúng năm mươi quyền đón đỡ năm mươi đầu ma long.

“Graoooo… Oanh… Oanh… Graooo… Oanh…”

Va chạm kinh thiên làm núi rừng rung chuyển, động đá lung lay muốn đổ sập, từng đầu ma long tuy hung dữ vạn phần nhưng đều không cam lòng bị đánh tan bởi nắm đấm cường hãn của Dương Kiến, chân khí của lão cưỡng ép ma khí tan biến trong không gian một cách dễ dàng.

“Lão tổ thực lực cao siêu vượt quá dữ liệu của ta.”

Phương Quy Nhất ánh mắt lập lòe nhìn đến bóng lưng Dương Kiên, năm mươi đầu ma long kia mỗi đầu đều có thể làm khó lão nhưng Dương Kiến lại có thể hời hợt xóa bỏ chứng tỏ thực lực của vị lão tổ này sâu không lường trước.

“Haha đây là cái mà các ngươi gọi là ma khí đáng sợ sao? Nếu không phải ngại trước lo sau ta thật muốn vặn cổ cái đ̐