Gái Gú Việt Nam

Thần Nak – Tác giả Tích Liên Tiên Sinh

Phần 10: Cứu người
Chạy một mạch từ nhà mẹ về nhà nội, đến đầu đường Phúc Dương lại gặp ông bán hủ tiếu đứng sẵn ở đó…

– Đường Phúc Dương: Cái ông này sao như âm hồn bất tán vậy, tôi chạy đi đâu ông cũng biết hết vậy hả?

– Đoàn Ngọc Tam: Hừ, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi vài câu!

Phúc Dương thấy ông này giống bị bệnh hoang tưởng hay tâm thần gì đó vì khi nãy kêu nó cẩn thận khi vào ngôi biệt thự kia, đến cuối cùng vẫn không có gì xảy ra ngoài lão già vô dụng ấy, thế nhưng không biết sao lão ta mất tích đi đâu khi nó ngất xỉu. Nếu lão ta tỉnh lại tại sao lại bỏ qua như thế mà lão ta lại là Cóc tinh nếu bị đâm ngay mệnh môn như vậy sẽ phải chết, nếu nhập xác người thì cũng phải có máu ấy vậy mà sạch sẽ chỉ có mỗi đống dịch nhầy thôi, càng nghĩ lại lúc ấy càng có nhiều điểm nghi vấn cho nó. Phúc Dương bắt đầu cảm thấy trong ngôi biệt thự đó có thứ gì mờ ám khó giải thích được có thể nó sẽ sớm quay lại đó sớm thôi vì nó nghĩ biệt thự to như thế khi xem lại camera giám sát người ta cũng sẽ truy ra nó nhanh thôi còn việc con Cóc tinh đó nó không quan tâm nữa vì út Diễm chưa bị đụ là được rồi.

– Đường Phúc Dương: Thế ông muốn gì nói nhanh đi, lúc nào ông cũng cản đường hết.

– Đoàn Ngọc Tam: Ta vừa có linh điển nên liền bốc một quẻ cho cậu.

– Đường Phúc Dương: Hừ, thì ra nghề chính ông là thầy bói hả, đứng trong mưa tiếp khách hàng đúng là tôi cũng mới thấy luôn á!

– Đoàn Ngọc Tam: Tin hay không là tùy ở cậu, do có người nhờ ta trông coi cậu nên ta chỉ thấy đúng sức mình thì giúp thôi.

– Đường Phúc Dương: Ai nhờ ông, mà tôi không quan tâm, ông nói nhanh đi hồi trễ ông nội tôi cho ăn no đòn à!

– Đoàn Ngọc Tam: Để hóa giải quẻ này, nội trong ngày hôm nay cậu nhất định phải tìm ai đó để giao hợp, nếu không cậu sẽ bị vỡ dái mà chết.

– Đường Phúc Dương: Tưởng thần thánh phương nào, chuyện này tôi biết lâu rồi mà tôi có nội đan hộ thể có thể kéo dài đến bảy ngày lận ông già, ha ha ha!

– Đoàn Ngọc Tam: Hừ, đúng là thằng trẻ trâu, linh điển của thiên tôn ban cho ta chưa bao giờ sai, ngươi liệu mà lo đi!

– Đường Phúc Dương: Hả, ông nói ai trẻ trâu, nhìn ông không chịu được một đấm tôi đâu nhé!

– Đoàn Ngọc Tam: Tấm chiếu mới vẫn luôn là tấm chiếu mới, cậu còn nợ tôi một đá nhất định tôi sẽ trả lại, ha ha ha!

– Đường Phúc Dương: Đúng sai tôi chỉ cần hỏi nội tôi là biết, ông không cần nhiều lời vậy đâu, tạm biệt!

– Đoàn Ngọc Tam: Còn nữa… Này, tên nhóc này thật khó nói chuyện được lâu a! Ta còn chưa nói được là cậu có đụ được ai hôm nay thì cũng chưa chắc sống qua bảy ngày tiếp theo, nhân quả báo ứng chỉ tiếc là lại dồn hết lên đầu của ngươi bất quá kiếp nạn lần này còn có cách phá giải.

Phúc Dương tránh Đoàn Ngọc Tam sang một bên chạy thật nhanh thoát khỏi cái tên ảo tưởng này, Đoàn Ngọc Tam lắc đầu thở dài lặng lẽ bước đi hướng ngược lại thân ảnh của ông ta thoáng chốc biến mất trong màn mưa.

Chạy gần tới nhà thì Phúc Dương nhìn thấy ba bốn người đứng chỗ mé ao không biết làm gì, nó chạy lại gần thì nhận ra được bà Chín và cô gái hôm qua còn hai người nữa một nam một nữ, người nam mặc cảnh phục, người nữ mặc váy công sở với chiếc áo sơ mi trắng đã bị mưa ướt làm lộ nên chiếc áo ngực màu tím cùng cặp ngực “căng đét”, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì dưới ao một người đàn ông trồi lên kế đến lần lượt là ba người khác.

Người lên tiếng đầu tiên là Nguyễn Trọng – đội trưởng cứu hộ cứu nạn của tỉnh.

– Nguyễn Trọng: Ở dưới sâu lắm mà lạnh nữa, sâu cỡ 3m là ít, cái ao này nhìn vậy mà sâu gớm nhưng mò tới mò lui nãy giờ thực sự chúng tôi chưa mò được chiếc xe.

– Văn Cường: Sao như thế được rõ ràng là chính giữa cái ao này mà, chính các anh cũng nhìn thấy rồi đó.

Đình Thế là em vợ của Nguyễn Trọng mới lên tiếng…

– Đình Thế: Đúng vậy nhưng anh không nên nghi ngờ tụi em, anh cũng biết đội của tụi em rồi.

– Nguyễn Trọng: Thôi giờ anh em chúng ta làm lại lần nữa, tao không tin là mò không thấy.

Thế là bốn người tiếp tục lặng xuống tìm chiếc xe lần nữa, bây giờ bốn người nắm tay nhau thành hình tròn rồi cùng nhau lặng xuống.

Phúc Dương không hiểu họ đang làm gì thì được bà Chín đứng bên cạnh giải thích.

– Bà Chín: Chuyện là vầy, cô Bình tự nhiên đi thẳng ra ao rồi nhảy xuống bơi lại chiếc xe đang nổi lên giữa ao sau đó chiếc xe cùng cô Bình chìm xuống.

– Văn Cường: Trong khi mấy anh em đang bị chú ý bởi tiếng rên trong nhà kho nhưng tôi nhìn thấy sếp mình có hành động kỳ lạ nên nhanh chân chạy ra nhưng lại không cản cô ấy kịp.

– Đường Phúc Dương: Cái gì, xe ở giữa ao, rồi còn có người nhảy xuống nữa hả?

Lúc này đội cứu hộ cũng đồng thời nổi lên nhưng vẻ mặt ai cũng hốt hoảng, ba người họ bơi nhanh lên bờ rồi lập tức báo cáo với Văn Cường chỉ riêng Đình Thế lặn xuống lần nữa.

– Nguyễn Trọng: Sếp… sếp… mẹ nó ở dưới có xác người chết!

Hai người kia lên bờ cũng gật đầu lia lịa rồi họ trộm nhìn vào ngực cô Phương Mai mà nuốt nước bọt, hai người bọn họ đứng phía sau nói nhỏ với nhau việc gì đó.

– Văn Cường: Cái gì, người chết á?

– Đường Phúc Dương: Anh nói cái đéo gì thế làm gì ao sen này có xác chết!

– Nguyễn Trọng: Thật, tôi sờ được cái đầu còn hai anh em đây sờ được hai cái tay.

Hai người kia gật đầu lia lịa kèm theo vẻ mặt sợ hãi.

– Nguyễn Trọng: Lúc đặt chân lại đây tôi đã cảm thấy không ổn rồi, sau khi xuống ao nhiệt độ thực sự rất lạnh như nước đá, bình thường trời mưa vầy nước phải ấm ấm này nó lạnh chết mẹ dạ sếp!

– Văn Cường: Chú định văng tục bao lâu nữa!

– Nguyễn Trọng: Xin lỗi sếp nhưng cái ao này thấy ghê quá mình tìm thêm người lại đi sếp!

– Đường Phúc Dương: Con mẹ mấy anh, đến đây nói nhăng nói cụi gì thế, xe nào ở giữa ao?

Ở giữa ao lúc này mới “ục… ục” lên một tiếng sau đó là Đình Thế nổi lên quát lớn…

– Đình Thế: Ê, mấy đại ca ơi, cái này là củ sen mà!

Đình Thế hai tay dơ lên một khúc củ sen cùng ngó sen to đùng dài độ khoảng một mét hai nhìn có ngấn ngấn khúc khúc rất giống hình người mà có điều tứ chi không rõ ràng, không hiểu vì lý do gì khi Phúc Dương thấy mọi người ở ao sen đã bắt đầu bực bội khi nhìn thấy củ sen kia như có một dòng dung nham nóng hổi sục sôi trong người nó.

– Đường Phúc Dương: Con mẹ tụi bây, hết nơi để vét à lại đến cái ao của nhà tao mà vét sen của nội tao lên! A… a… a… a!

– Bà Chín: Nè nè sao hôm nay con cọc cằn mà khó chịu vậy, mọi người đừng hiểu lầm cháu nó ở nhà ngoan lắm không biết hôm nay sao như thế!

– Đường Phúc Dương: Mẹ nó, tụi bây nhìn kìa chiếc xe đằng kia, tụi mày tìm kiếm gì ở đây hả?

Mọi người cùng nhìn về phía tay Phúc Dương, quả thật chiếc xe nổi lên từ khi nào nằm sát mép ao phía đường từ ngoài vào, thế mà nãy giờ bốn người hì hục tìm kiếm còn nó thì đã “tự bơi” vào trong. Ai có mặt ở đây bây giờ cũng không thể tin nổi vào mắt mình một chuyện phi lý như vậy có thể xảy ra, chỉ một người đứng bất động chôn chân với ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả.

– Văn Cường: Thế thì sao nào, tôi có nghĩa vụ phải báo cáo với anh tôi làm gì à, đồng nghiệp của tôi không may rớt xuống nước nên chúng tôi phải cứu, đợi xong việc anh cũng phải theo tôi giải trình đó, anh có gì mờ ám ở cái ao này phải không?

Cặp mắt Phúc Dương bắt đầu le lói những sợi tơ máu đỏ ngầu, ánh mắt bắt đầu tỏa nên một màu đỏ nhạt, tay phải Phúc Dương đút vô túi quần kẹp chặt cây đũa “Huyết mệnh khoái tử”đang rung lắc dữ dội bên trong, vẻ mặt lạnh toát của nó khiến những người đứng đối diện phải lùi về một bước.

Ha Ha Ha Ha Ha!

Tiếng cười nghe rợn cả tóc, những người có mặt ở đây ai cũng hoảng hốt nhìn xung quanh, cuối cùng theo ánh nhìn của hai gã kia mọi người đều nhìn thấy một bóng người đứng trên mái nhà kho.

Chủm!!!

Người đứng trên nhà kho nhảy xuống đứng chặn ngang mặt Văn Cường đối diện với Phúc Dương, tay phải cầm cây ô trắng cùng màu với bộ y phục trên người, hông trái vắt theo một thanh kiếm ngắn tầm bốn tấc, sát khí kẻ đứng phía trước cùng với tên nhóc kia khiến Văn Cường lui lại thêm mấy bước đứng sát vào mọi người, do cái ô che đi nửa thân trên nên không ai biết người phía trước là nam hay nữ lúc này bà Chín lên tiếng.

– Bà Chín: Thiên lão Bạch Tố Nga, ngọn gió nào khiến ngươi xuất sơn thế ạ!

– Thiên lão: Hừ, không biết lớn nhỏ không tới lượt ngươi nói chuyện còn dám gọi tên ta?

Âm thanh phát ra từ người bí ẩn phía trước có thể đoán được là giọng nữ trung niên.

– Bà Chín: Hậu bối biết lớn nhỏ mới gọi Thiên lão chứ Thiên lão nghĩ xem mọi người ở đây còn chưa biết Thiên lão đây là người hay ma nữa!

Vù…

Gió thổi mạnh từ phía sau lưng người mặc đồ trắng làm ai cũng giật mình.

– Thiên lão: Ha ha, cũng mạnh mồm đấy, chuyện không liên quan đến mình thì tự biết an phận!

Ánh mắt Thiên lão nhìn dò xét từ trên xuống dưới người của Phúc Dương…

– Đường Phúc Dương: Hừ, ta chạy đông chạy tây ngươi luôn săn đuổi một hồn ma như ta làm gì chứ hả?

– Thiên lão: Ngươi tự huỷ hồn phách muốn bọn ta không tìm ra nơi ẩn dấu thân thể của Tuyết Liên?

– Đường Phúc Dương: Rồi thế nào ta muốn bảo vệ nàng dù cho hồn phi phách tán.

– Thiên lão: Hahaha, thế nhưng tâm ma của ngươi lại không cho làm thế, Đường Chấn Phong theo ta phục mệnh!

Bà Chín thấy việc chẳng lành cần tìm ông Phát trợ giúp cứu thằng cháu cưng ông gấp nhưng không thể đi chỗ khác lại không có điện thoại ở đây nên bà nói nhỏ nhờ Phương Mai chạy vào nhà lấy cái điện thoại đang sạc bên trong. Khi Phương Mai quay lưng đi thì Mỹ Kim cũng né hai người kia ra đi chậm chậm lại chiếc xe đỏ để tìm Yên Bình, nhìn xa xa có thể thấy được bóng một người phụ nữ trong xe, Mỹ Kim đoán đó có thể là Yên Bình đang trong đó nhưng làm cách nào cô bạn mình vô xe được thì có trời mới biết.

Phương Mai chạy nhanh vào nhà chạy ngay lại đúng chỗ sạc điện thoại của bà Chín vì khi nãy cô có xin số điện thoại của Dạ Thảo con bà Chín, khi vừa xoay lại thì có một gã đàn ông ôm chặt bịt miệng cô còn tên kia đứng chốt khóa lại cửa nhà, chưa kịp phản ứng thì tên bịt miệng cô đã xé rách chiếc áo trắng mỏng manh kia để lộ cặp ngực “căng đét” sau lớp áo vú màu tím kia. Không ai xa lại với cô nàng hai người này là hai người trong đội cứu hộ ngoài kia, tên cao to đầu đinh ôm cô là Lưu Phong còn tên còn lại tướng người tương đối là Lưu Hồng hai tên này mới vào đội được một tháng còn đang được gọi là thử việc. Hôm nay không biết vì sao mà hai bọn nó nứng không thể tả từ lúc leo lên dưới ao sen, còn phát hiện thấy cặp vú cùng nhan sắc, dáng người tuyệt vời này nữa thì sao mà nén được cơn dục vọng.

Hai chân Phương Mai giãy giụa quyết liệt hòng tìm đường thoát nhưng rồi Lưu Hồng khóa cửa xong chạy đến ôm chặt hai cái chân cô lại xé nốt cái váy đen đó ra lộ cái quần lót màu tím nho nhỏ chỉ vừa đủ che cái lồn xinh xắn còn có mấy sợi lông tua tủa ra hai mép quần, hắn úp cái mặt xấu xí mình vào mà hôn hít liên tục.

– Lưu Hồng: Um… um… Anh hai, thơm quá, thơm quá anh hai nhường em lần này địt nó trước nhé!

– Lưu Phong: Cút mẹ mày đi, tao địt trước đó là luật!

– Lưu Hồng: Um… um… Lần nào anh cũng trước, lần này anh nhường em bữa đi, em năn nỉ đó con đĩ này thơm quá, cho em địt nó rồi em chết cũng chịu!

– Lưu Phong: Mày muốn chết thì đi chỗ khác chết, đó giờ có con đĩ nào ngon vầy đâu nên anh mày phải hưởng phúc trước, ha ha ha!

– Lưu Hồng: Anh cho em xin lần này trước đi mà, sau này là của anh hết!

– Lưu Phong: Hừ, cũng được nhưng mặt chó mày nhớ không được bắn vào trước tao nghe chưa?

– Lưu Hồng: Khà khà, cảm ơn anh hai em sẽ không bắn một giọt nào!

– Trần Lâm Phương Mai: Ư… ư… ư…

Lưu Phong siết chặt cô hơn, tay hắn thì bóp cái vú thô bạo làm Phương Mai đau đến rỉ cả nước đái…

– Lưu Phong: Em nứng lắm rồi hả, đợi anh xíu nha anh sẽ cho cưng lên chín tầng mây nha, ha ha ha ha!

Dù cố gắng giãy giụa nhưng với hai tên đàn ông lực lưỡng kia cô đành bó tay chịu trói, hai tên này bế cô lên lầu tìm chỗ địt, trên lầu có hai phòng nhưng một phòng khóa cửa còn phòng kia mở được thì chính là phòng ngủ của hai ông cháu. Lưu Phong đè Phương Mai úp xuống nệm rồi lấy sợi dây nịt trói hai tay cô ra phía sau, hắn lật cô lại mặc kệ cô khóc xin rồi đe dọa.

– Lưu Phong: Nói cho cô biết, hai anh em ta hiếp dâm cũng không ít rồi đâu, cô em mà la lên thì thành xác chết tụi này cũng hiếp.

– Lưu Hồng: Anh hai có chết cũng là em địt trước nha, em nứng quá anh hai cho em địt đi!

– Lưu Phong: Có mày biết nứng à, con cặc ông mày cũng sắp nổ tung rồi đây.

– Trần Lâm Phương Mai: Hai anh tha cho em, em vẫn còn con gái, nhà em giàu lắm hai anh muốn gì cũng được xin đừng hiếp em, hức hức!

Cô van xin trong đau khổ dù biết khả năng thoát khỏi hai tên tội phạm này là không có nhưng cô vẫn cố thử chút may mắn của mình biết đâu động phải lòng tham của chúng. Gia thế của cô cũng không phải dạng vừa trong thành phố này nhưng vì sức ép gia đình nên cô cũng phải đi làm để sau này còn có đường thăng tiến giúp đỡ cho cha mình vốn là chủ một doanh nghiệp lớn nhất vùng này.

– Lưu Phong: Con mẹ nó, mày nghe gì không là gái trinh đó mà còn là tiểu thư nữa, ha ha ha.

– Lưu Hồng: Ngon quá anh ơi, lần đầu tiên em được phá trinh rồi mà còn là gái siêu hạng nữa, khà khà đã quá!

– Lưu Phong: Mày nói cái chó gì thế, cút ra ngoài canh cho tao.

– Lưu Hồng: Trời má, anh chơi vậy ai đụ anh, anh hai.

– Lưu Phong: Mày biết gì, tao địt em nó sướng rồi tới phần mày, tao lấy tiền rồi mày lấy nó, mày hiểu chưa, đến đó thì thiếu gì thời gian mày địt!

– Lưu Hồng: Anh định tống tiền nó hả?

– Lưu Phong: Mày còn