Thần thám
Hoàng Tiểu Đào hỏi Canh lão địa chỉ của nhà xưởng kia, đồng thời cả phương thức liên hệ. Tôi cảm giác, có gì đó vẫn chưa đúng lắm! Chắc không đến nỗi cái xưởng kia ngày ngày đều giết người mà lấy thịt làm nguyên liệu đâu! Thế thì có khác gì cái trại tập trung của phát xít ngày trước!
Vì thế tôi mới hỏi: “Hàng ngày chỉ có 1 người đến giao thịt cho ông thôi chứ?”
Đáp án hoàn toàn giống với suy nghĩ của tôi, Canh lão đáp: “Đúng vậy!”
“Ông biết tên cùng nơi ở của người đó không?”
“Nơi ở thì tôi không rõ lắm, nhưng hắn ta tên là Mã Kim Hỏa, da hơi đen, người gầy, rất ít cười, nửa năm nay đều là anh ta giao thịt đến cho tôi!” Canh lão nói.
Cái tên này có điểm hơi kỳ lạ, tôi mượn sổ ghi chép của Tiểu Đào, nhờ ông ta viết ra tên của người kia, Tiểu Đào tò mò quay sang hỏi: “Tên này thì có điểm kỳ lạ gì?”
Tôi giải thích: “Có thể vì mệnh hắn thiếu kim, thiếu hỏa nên mới đặt tên như vậy! Người bình thường thì là ngũ hành thiếu 1, nhưng cũng có 1 số rất ít người ngũ hành khuyết 2!”
Hoàng Tiểu Đào nói thêm: “Tôi cảm thấy là hắn thiếu 3, là thiếu đạo đức!”
Tôi cười lạnh: “Giết người rồi lại băm xác nạn nhân đi bán kiếm tiền! Kẻ này không chỉ còn là thiếu đạo đức nữa, đến cả tư cách làm người còn không có!”
Canh lão không biết chỗ ở cũng như cách thức liên lạc với Mã Kim Hỏa, chỉ nói rằng cứ cách 3 ngày thì hắn ta đến giao thịt 1 lần, sáng hôm nay vừa giao 1 lần, vậy là phải 3 ngày sao hắn mới tới giao tiếp.
Chờ cho tổ kỹ thuật thu thập vật chứng xong, tôi và Tiểu Đào đều cảm thấy không cần thiết đưa Canh lão về cục để lấy lại lời khai nữa, Tiểu Đào hỏi tôi tiếp theo nên làm gì?
Tôi đáp: “Tên đưa thịt Mã Kim Hỏa này dĩ nhiên đang là nghi phạm lớn nhất, hiện tại tôi thấy có 3 hướng điều tra! 1, Là đi đến xưởng thịt kia điều tra 1 chút tin tức về tên này, nhưng tôi nghĩ sẽ không thu hoạch được gì nhiều, 2, tổng hợp toàn bộ tin tức về những người mất tích ở Nam Giang trong khoảng 3 tháng gần nhất, cuối cùng, cũng là việc tiêu hao nhân lực nhất, là tìm kiếm quanh đây, xem có thể tìm được xương cốt hay nội tạng người bị chôn hay vứt bỏ không!”
Hoàng Tiểu Đào đứng khoanh tay, nghiêng người nhìn tôi, cười cười.
Tôi hỏi cô ấy có bị sao không, cô ấy nói: “Tôi đang nghĩ, cậu của buổi sáng, với cậu của bây giờ có phải là cùng 1 người hay không?”
Tôi ngượng ngùng mà nói: “Thì cứ coi như tôi là 1 kẻ đa nhân cách đi!”
Hoàng Tiểu Đào kinh hãi: “Cái gì! Cậu là người đa nhân cách sao?”
“Xem cô ngạc nhiên kìa, thật ra mỗi người ở những trường hợp nhất định, đều có thể sẽ sắm vai 1 nhân cách khác nhau, cũng gọi là đa nhân cách. Nhưng so với căn bệnh “đa nhân cách” được ghi trong sách y khoa thì lại có điều bất đồng, bởi vì bệnh “đa nhân cách” kia, người bị bệnh có nhiều nhân cách khác nhau, mỗi nhân cách lại không hề biết đến sự tồn tại của các nhân cách khác!” Tôi giải thích.
Hoàng Tiểu Đào cười: “Tống Dương! Cậu hiểu biết nhiều thật, nhìn phong thái tự tin của cậu bây giờ, quả là rất đẹp trai!”
Khi tôi nh