Gái Gú Việt Nam

Thời Cô Vy – Tác giả Dienbaquan

Phần 3
Sau buổi giao hoan đầy mãnh liệt đó, mình và Minh Anh như bị nghiện nhau. Minh Anh thường xuyên xin làm ca tối để sáng hôm sau ở nhà làm tình với mình. Mọi ngóc ngách trong phòng đều được hai đứa tận dụng làm chỗ yêu đương. Đây có lẽ là sai lầm lớn nhất của một thằng bác sĩ khi mình không dùng bao mà cứ xuất thẳng vào trong tử cung nàng, mình có mua thuốc cho nàng uống nhưng nàng chỉ bảo là anh cứ để đó đi lát em uống sau. Mấy ngày sau dọn phòng thì viên thuốc vẫn ở yên chỗ cũ. Thế rồi, điều gì đến cũng phải đến, 1 tháng sau, Minh Anh chìa chiếc que thử thai 2 vạch ra cho mình xem. Mình đứng như trời trồng, một tia sét như đánh qua tai cái rầm. Thế là uổng cả một đời dân chơi, mình sắp phải lựa chọn giữa trách nhiệm với Minh Anh và tình yêu của Quỳnh sao?

– Em sẽ sinh đứa trẻ này ra cho dù có thể nó sẽ không có cha. Chuyện giữa anh và em, em sẽ không nói cho ai biết. Minh Anh nhìn mình nói.
– Từ từ để anh tính… Mình ấp úng trả lời.

Nói thêm một chút về gia đình Quỳnh và Minh Anh. Cả hai gia đình đều là nhà khá giả ở dưới huyện, bố của Minh Anh là một lương y có tiếng, chuyên trị các bệnh xương khớp và đau nhức theo phương pháp y học cổ truyền, Minh Anh đi học để theo ngành của bố. Còn nhà Quỳnh có một hiệu thuốc tây lớn, là đầu mối đổ thuốc sỉ cho cả huyện. Hai gia đình vốn cũng thân thiết nhau nên Quỳnh và Minh Anh thân nhau từ nhỏ. Khi mình quen Quỳnh được một năm thì cũng được về nhà ra mắt, bố Quỳnh ưng mình lắm nói là “Tùng cứ học cho thành tài đi, sau này về với Minh Anh tiếp quản nhà thuốc của gia đình rồi mở thêm phòng khám”.

Thế là, mình đang phải đứng trước lựa chọn lớn nhất trong đời, một bên là tình cảm sâu đậm một bên là trách nhiệm với đứa con còn chưa thành hình. Tháng đó, mình bắt đầu đi làm bệnh viện, đồng lương bác sĩ mới chỉ ba cọc ba đồng, vì chưa có chứng chỉ hành nghề nên mình chưa có tiền trực lẫn tiền công cộng thêm, lấy gì mà nuôi con. Nhưng mà, con mình không thể sinh ra mà không có cha được. Tuy là một dân chơi thứ thiệt nhưng mình chưa bao giờ để lại hậu quả như thế này cả, nay đã rửa tay gác kiếm để tìm cuộc sống yên bình lại gặp phải việc này.

Mình quyết định kết hôn với Minh Anh. Ngày đó, Quỳnh khóc hết nước mắt, gia đình Quỳnh không một ai đi dự lễ cưới. Bố Quỳnh tuyên bố rằng sau này gặp mình ở đâu sẽ chém mình ở đó, còn đám trai làng thì tiếc rẻ vì bị một thằng ở đâu đó chén mất cả hai cô gái xinh đẹp nhất làng. Đúng là cuộc đời thằng bốn hộp sữa thằng không hộp nào. Nhóm bạn thân từ thời tiểu học gồm Quỳnh, Minh Anh, An Nhiên và Cẩm Tú cũng chia rẽ từ đó, từ chỗ bốn đứa bạn thân nay chỉ còn ba, lúc có Minh Anh thì không có Quỳnh lúc có Quỳnh thì sẽ không có Minh Anh.

Ngày lấy Minh Anh, bố nàng không có cảm xúc còn mẹ nàng thì vui ra mặt vì lấy được chàng rể tốt. Gia cảnh nhà trai cũng khá tốt, ngày rước dâu cả đoàn xe 4 bánh đi từ tận tỉnh xa đến rước. Nhà nàng đâu biết rằng bản thân chú rể trong cả lễ cưới không nở được một nụ cười, chỉ lia mắt tìm kiếm trong đám bạn cô dâu một hình bóng quen thuộc. Xin lỗi em Quỳnh ơi! Sẽ có người tốt hơn anh yêu em, anh không thể vì tình mà bỏ đi nghĩa được, con anh cần có cha, Minh Anh cần một người chồng chăm sóc. Còn em, sau này em sẽ kiếm được một người tốt làm chồng của em thôi.

Minh Anh là chị cả trong gia đình có bốn chị em gái, Hồng Thư là đứa em kế sau, tiếp đến là Yến Nhi và cuối cùng là Út Trang, bốn chị em xinh như thiên thần, lại là con nhà khá giả nên đứa nào cũng có điều kiện ăn diện, chăm sóc bản thân. Bản thân mình là rể đầu cũng không khỏi nuối nước bọt mỗi khi nhìn thấy mấy cô dì mặc những bộ đồ thun bó sát ở nhà. Lạ nỗi, mấy đứa này có anh rể đến chơi mà chẳng bao giờ chịu mặc đồ cho kín đáo, lúc nào cũng mặc kiểu pijama quần đùi mà không mặc áo ngực, mà ngực đứa nào đứa nấy đều to như quả bưởi trong vườn nhà. Đúng là ông bố chăm bưởi khéo thật, bưởi trên cây lẫn bưởi trên người đều to tròn, săn chắc. Chao ôi, có lẽ nào tôi đã lạc vào động bàn tơ chăng. Hai phần ba cuộc đời còn lại sẽ phải ngắm gái xinh mà chỉ được nhìn, chẳng biết nên vui hay nên buồn.

Mỗi lần mình về nhà vợ chơi, sẽ được nhà vợ ưu ái cho ai vợ chồng ở chung trong căn phòng cũ của Minh Anh mà Thư đang ở. Minh Anh đã bầu được 4 tháng, bụng chưa lớn lắm, tuy nàng đang có bầu nhưng hai đứa vẫn sinh hoạt đều đặn như những cặp vợ chồng mới cưới. Mình rất tuân thủ các kiến thức y học mà mình học được, khi quan hệ mình tuyệt đối không sờ ti hay mút ti nàng bởi vì trong sách đã ghi nhận việc làm này sẽ khiến phụ nữ sản sinh nhiều oxytocin dễ dẫn đến sảy thai. Minh Anh có thai vẫn sung lắm, tuy bố mẹ vợ và các em đang ở những phòng bên cạnh nhưng vẫn đòi làm tình, đã thế còn rên to như chốn không người, nhiều lúc mình phải bịt miệng em lại kẻo cả nhà mất ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy, là ngày chủ nhật, mình với Minh Anh ở nhà nốt hôm nay đến tối sẽ lên lại phố chuẩn bị cho thứ hai đi làm. Đã 7h sáng, không ai giám đánh thức mình, mình mắc tiểu quá nên đi vô nhà vệ sinh, bỗng bên ngoài có tiếng hai đứa nhỏ xì xầm:

– Ông Tùng khỏe ghê mày ạ, hôm qua tao nghe bà chị cả nhà mình rên ư ử cả tiếng đồng hồ. Sao mà vô ý thức thế nhỉ, chắc đề nghị bố làm phòng cách âm cho ông bà. Giọng Yến Nhi nói.
– Tao chắc phải giặt lại ga giường á mày. Bà cả cũng dâm dục quá, lần nào về nhà cũng để lại một mất vệt nước ở ga giường của tao. Chắc mai tao đi mua ga khác, để lại ga nệm đó riêng cho ông bả. Giọng Hồng Thư.

Mình vừa buồn cười vừa ngại, sau này sẽ phải kiềm chế hơn. Ăn sáng xong, mình ra phòng khám phụ bố vợ bốc thuốc, châm cứu, năm xưa còn học đại học mình đã luyện qua ngón này. Bố vợ cũng ưng ý lắm, nói với mình là chàng rể có duyên, bệnh nhân cứ nhằm ngày có bác Tùng đẹp trai về lại ùn ùn kéo đến, khéo phải trả lương cho rể mất. Mình chỉ cười rồi thôi.

Ăn trưa xong rồi mình ngủ trưa, định bụng lát nữa dậy sẽ về phố luôn cho sớm. Minh Anh thì theo mẹ và mấy cô dì đi mua sắm ít đồ em bé, ông bố vợ thì đi nhậu ở đâu không về, chỉ có một mình ở nhà. Đang ngủ thì mình có cảm giác nhột nhột nơi hạ bộ, một bàn tay đã kéo con cu mình ra ngoài, tiếp đến là một chiếc lưỡi ẩm ướt ngậm lấy đầu khấc đánh một vòng quanh lỗ dương vật rồi liếm xuống thân con cu đã cứng từ lúc nào. Mình cười nhẹ, Minh Anh lại giở trò này rồi, đi mua đồ về sớm thế. Chiếc quần đùi đã bị kéo xuống từ bao giờ, chiếc miệng điêu luyện kia lại liếm xuống hòn dái rồi ngậm một hòn vào miệng rồi nhả ra. Mình vừa thốn vừa sướng, Minh Anh học đâu ra chiêu này nhỉ, phải chăng là lúc mình đi làm ở nhà lén coi phim sex. Mình vẫn giả vờ ngủ xem nàng còn những chiêu gì, chiếc lưỡi hư hỏng lại liếm xuống