Thôn nữ
Gió thổi nhè nhẹ luồn lách qua hàng cau trải dọc con đường làng. Trời nắng nhưng không gắt, hắn thong thả bước trên con đường, hít một hơi thật dài tận hưởng buổi chiều quê. Hắn đưa tay lên bẻ một vài trái nhãn dọc mép mương, bỏ vào túi áo, một trái bóc vỏ và cho vào miệng, cái vị ngọt thanh tan chảy trong cổ họng, “ực”, “phụt” hắn nuốt rồi phun thẳng hột nhãn xuống mương. Cảm giác dễ chịu chiếm trọng cảm giác hắn lúc này.
Trước khi rẽ phải vào nhà hắn liếc nhìn sang nhà đối diện, nhà con Nguyên, một thiếu nữ mười sáu tuổi.
Cha chết từ khi nó còn bé tí, mẹ nó bước thêm bước nữa khi nó lên mười một, cha dượng nó là ông Thái, một kẻ từ xứ khác tới, nghe đâu là trốn nợ miền ngoài, lang bạt tới đây, trong một đêm giông gió thì mẹ nó phát hiện ông Thái nằm sóng soài ngay mép cầu khỉ đầu làng.
Rồi ổng về ở với hai mẹ con nó, đỡ đần cũng nhiều, mà nhậu nhẹt cũng có tiếng.
Đó là những gì nó biết khi nghe mọi người nói về ông Thái chứ bản thân nó cũng chưa tiếp xúc với ổng nhiều, chỉ là vài ba cuộc nhậu khi đám giỗ cha con Nguyên.
Mặc dù nhà gần kề bên nhau nhưng công chuyện mần của hắn tuốt ngoài ruộng, hắn đi giữ ruộng mướn, nên qua lại với bà con hàng xóm cũng không có bao nhiêu.
Bước v̓