Thục Oanh – Tác giả Oceano
Tôi đưa chị đến ra mắt bố mẹ, thái độ của mẹ khá lãnh đạm, nhưng cũng không quá lạnh nhạt. Vẫn trong dự kiến của tôi, dù sao tôi là con một, trong mắt bố mẹ tôi luôn chiếm vị trí quan trọng nhất. Nói chuyện một lúc, chị bấm tay tôi.
– Anh ra ngoài một lát được không, em muốn thưa chuyện riêng với hai bác.
Tôi nhìn chị, nhìn mẹ tôi rồi gật đầu đi ra khỏi nhà. Khoảng nửa tiếng mẹ tôi và chị cũng đi ra, mẹ tôi cười rất tươi, chị cười rất hạnh phúc.
– Anh ở nhà, em và mẹ đi chợ.
Bố tôi đã lên gác đọc sách, chuyện vợ con của tôi bố tôi lại không quan tâm, bố nói “dâu con, rể khách”, con dâu để mẹ tôi quyết là được. Có lẽ cuộc nói chuyện giữa mẹ và chị không có vấn đề gì. Tôi cảm thấy yên lòng.
Tôi lại chuyển về bên chung cư ở sau khi đưa chị về giới thiệu với bố mẹ tôi, sau buổi nói chuyện đó mẹ tôi đồng ý và tuyên bố tại bữa cơm tôi. Chị cũng coi như về sống cùng tôi, ban đầu chúng tôi định một tuần ba hoặc bốn buổi, nhưng chỉ sang đến tuần thứ hai cả hai chúng tôi quên luôn dự định, chị ở với tôi cả tuần, chị cũng nghỉ hẳn làm tại Tập đoàn gia đình. Chị muốn học để trở thành một người nội trợ, tôi cũng không phản đối mà lại càng vui vì bất cứ lúc nào tôi nhớ chị, tôi biết chị sẽ luôn ở nhà đợi tôi. Nhưng vẫn còn một chuyện tôi canh cánh đó là chưa sắp xếp được để gặp bố chị, dù muốn dù không tôi cũng phải đối mặt.
Nhưng sang tháng thứ hai chúng tôi ở chung chị đã có thai, chuyện gặp bố chị tôi lại càng canh cánh, cuối cùng cùng chẳng đợi được để hẹn, tôi chủ động gọi điện. Ấn tượng ban đầu của tôi khá tốt, giọng nói nghe dễ chịu, hiền từ và khi nghe tôi giới thiệu, sau một lúc ngần ngừ bố chị đồng ý, nhưng yêu cầu chỉ một mình tôi đến.
Cuộc hẹn vào buổi trưa ở khách sạn, trong đầu tôi vẫn tưởng tượng mấy cảnh như trong phim với một hàng vệ sĩ đeo kính đen mặc áo vest đen đứng đằng sau thị uy, nhưng chú chỉ có một mình, trông bên ngoài hiền từ hơn, ít uy nghiêm hơn so với trong ảnh.
Khi cô thư ký đưa tôi vào phòng và khép cửa phòng rời đi, tôi cũng không tiến đến quá gần mà đứng nguyên tại chỗ, cúi đầu chào chú.
– Cháu chào bác. Cháu là Huy, người yêu của Thục Oanh. Cháu đến như đã hẹn với bác ạ.
Bố chị nhìn tôi một lát, rồi chỉ vào cái ghế đối diện mời tôi ngồi, lúc này tôi mới tiến đến và ngồi vào cái ghế bố chị chỉ.
– Đầu tiên cháu xin lỗi vì bây giờ mới gặp bác để xin phép chuyện của cháu và Thục Oanh. Chắc bác cũng rất rõ về lý lịch gia đình và bản thân cháu, nên cháu sẽ không nói thêm nữa. Nhưng có một điều bác có thể chưa biết, đó là tình yêu của cháu dành cho Thục Oanh, cháu tin rằng sẽ làm Thục Oanh hạnh phúc suốt đời và đó là điều cháu hứa với bác, thân sinh của Thục Oanh.
Khi ngồi xuống, chú không nói gì mà chỉ nhìn tôi nên tôi chủ động nói luôn, tiên hạ thủ vi cường, đằng nào cũng phải nói.
– Còn nữa, khi cháu quen và yêu Thục Oanh, cháu chưa biết gia đình của cô ấy. Chính vì thế tình yêu của bọn cháu rất thuần khiết là tình yêu giữa một cô g&aac