Gái Gú Việt Nam

Tội lỗi (Nghịch tử)

Phần 25
Tôi quen em cũng là do tình cờ, tôi quen em cũng là khi tôi không còn nhớ nhiều về HHTT nữa, thực ra thì HHTT cũng chỉ là cơn gió lạ, đến rồi đi… Chẳng để lại gì, tôi coi đó như là kỉ niệm đẹp…

Tôi quen em khi tôi đi dạy thêm ngoại ngữ cho một người bạn của em, bạn em lấy chồng nước ngoài cần học ngoại ngữ để chuẩn bị làm thủ tục xuất cảnh.

Em bằng tuổi tôi, con nhà thành phố, lại là con nhà thành phố…

Còn tôi, đã khá hơn nhưng vẫn chỉ là chiếc xe cup 50 thay cho chiếc xe đạp cà tang. Còn em, em còn hào nhoáng hơn cả HHTT. HHTT mang nét gì đó ngây thơ, còn em, một chút gì đó từng trải…

Tôi dạy thêm cho bạn em, rồi một hôm em qua chơi, thấy hay hay nên cũng lấy sách ra theo học. Và từ đó tôi có hai học trò…
Tôi dạy hai người trên tầng 4 của căn nhà lộng lẫy, căn phòng rộng, chỉ có ba người…

Tôi không để ý đến em nhiều lắm, tôi sợ con gái thành phố, sợ sự nghèo hèn của mình lại làm nước mắt tôi rơi.
Em, một cô gái gốc Hoa, em mang nét gì đó của người Hoa, một vẻ đẹp tiềm ẩn. Tuần 3 buổi, tôi đến dạy họ, tôi chỉ muốn nhanh đến cuối tháng để lãnh lương, rồi lại lao vào mấy con cave bướm khô thâm rộng ấy.

Em, tên em không dài và đẹp như HHTT, đơn giản chỉ là một tên mang chút gì đó China, VGN!
Rồi, bạn em cứ trêu em với tôi, cứ gán ghép em với tôi…

Và tôi bắt đầu để ý em từ khi nào không biết. Ban đầu, tôi khinh thường em nhiều, vì em học không giỏi, lại có vẻ ăn chơi nhưng sâu thẳm trong con người ấy là cả những quá khứ đau buồn…

Tôi bắt đầu để ý em nhiều hơn, tôi thường ngắm nhìn em khi em cắm cúi viết bài, đôi khi áo rộng cổ để lộ ra những bí mật sâu thẳm trong em.. Một cặp vú to trắng ngần…

Rồi tôi mua điện thoại khi nhận tháng lương đầu tiên từ họ, chiếc điện thoại Motorola đen trắng rẻ tiền, chiếc điện thoại cũ, hình như nhớ không nhầm khoảng 5 trăm gì đó, hồi đó 5 trăm cũng là số tiền không hề nhỏ với một thằng nhà quê như tôi.

Và người đầu tiên nhắn tin cho tôi cũng là em, em rủ tôi đi uống café vào một tối đầy lãng mạn. Tôi hồi hộp như yêu lần đầu đến chỗ hẹn. Hai đứa tâm sự đủ thứ trên đời, từ công việc đến cuộc sống hiện tại.

Em không đi học tiếp mà đi làm sau khi học xong cấp 3.

Rồi cứ thế, cứ thế dần dần chúng tôi chuyển từ bạn bè sang anh em từ khi nào không biết. Tôi và em ngày càng đi chơi nhiều hơn…

Tôi nhớ lần đầu tiên tôi hôn em khi đó là ở công viên lớn của thành phố, dưới ánh trăng tròn hai người đã trao nụ hôn đầu. Với tôi, đây chẳng phải là nụ hôn đầu đời, nụ hôn đầu đời của tôi mẹ tôi đã mang đi mất…

Còn với em, em cũng chẳng phải là nụ hôn đầu đời, qua cách hôn của em, tôi cảm nhận được điều đó, ướt át và cuốn hút, thành thạo và kinh nghiệm…

Tôi giảm dần đi tìm gái hơn từ khi quen em, cái gì mãi rồi cũng chán… Tôi cũng chán cảnh chơi những cái bướm rộng toang hoác khô khan, tôi cũng chán cảnh vừa quan hệ vừa lo bao cao su thủng lắm rồi…

Tôi cũng cần tìm cho mình tình yêu với những nụ hôn nồng cháy, những cảm giác đê mê khi hai con người ôm chặt nhau chứ không phải là vừa quan hệ vừa lo hết giờ…

Lần đầu tiên tôi chạm vào cơ thể em là khi hai đứa đến một quán trà của người Hoa, quán trà nhỏ nằm trên con đường nhỏ… Nơi đó được ngăn theo phòng, vắng vẻ…

Tay tôi chạm vào ngực em bên ngoài, em ngừng lại nhìn tôi rồi tiếp tục với những nụ hôn nồng cháy…

Rồi tay tôi đưa vào bên trong em, em giật mình nhưng không đẩy tay tôi ra, rồi tay tôi xoa nhẹ ngực em, to và căng tròn. Tôi không nhớ đến mẹ nữa, dù tôi có thể so sánh, mẹ tôi to nhưng vẫn có nét gì đó của thời gian lu mờ đi, còn em, to nhưng căng tròn, đầy sức sống…

Tôi xoa dần xuống bụng em, rồi nhanh như cắt luồn qua lớp quần bò của em đi tìm cô bé. Em chỉ rên khẽ, “đừng anh, đừng mà anh” rồi dang rộng chân ra để tay tôi vào dễ hơn.

Cô bé của em ướt quá, ướt nhẹp ra cả tay tôi. Chỉ mới hôn nhau thôi mà em đã ra hết cả rồi. Tôi không thể đưa ngón tay vào trong em, em còn con gái, tôi sợ sẽ làm mất đi đời con gái của em bởi ngón tay tội lỗi ấy.

Cô bé của em to, múp quá, tự nhiên tôi hình dung ra cô bé của mẹ…

Rồi từ đó, bất kì ở đâu, khi nào tôi cũng xoa lên cô bé của em nhưng chỉ là bên ngoài nhẹ nhàng… Em có lẽ cũng từng làm thế với người khác nhưng tôi chấp nhận chuyện đó, tôi cũng chẳng ra gì mà.

Tôi biết em còn con gái, có lần tôi thử vào sâu hơn, em đẩy tôi ra rồi nói nhỏ vào tai tôi: “Đừng vào sâu em đau…”

Tôi không biết em giả vờ hay thật nữa nhưng có lẽ là thật, tôi đoán vậy. Em không lãng mạn như HHTT, chẳng có bài thơ nào được viết ra, tôi cũng quên cách làm thơ từ dạo ấy…

Tôi gặp em vào mỗi tối khi tôi rảnh, cũng chẳng bao giờ vào nhà em, mặc dù nhiều lần đi qua con đường ấy, nơi có ngôi nhà lớn mặt đường, có cửa hàng cho thuê.

Tôi hầu như ít đi tìm gái hơn từ khi quen em, tôi muốn sống cuộc sống khác, cuộc sống tốt đẹp hơn.
Tôi cũng ít về thăm mẹ, chỉ gọi điện về nhà nhiều hơn từ khi mua chiếc điện thoại cũ ấy…
Mẹ nhớ tôi nhiều, tôi cũng không kể về VGN cho mẹ biết, tôi sợ mẹ lại buồn như HHTT trước đây..

Tôi thi học kì xong là được nghỉ tết, tôi háo hức về với gia đình, nơi có mẹ tôi chờ sẵn. Thi xong, ngày cuối cùng trước khi về quê tôi gặp VGN một lần trong năm cũ. Lại là quán quen thuộc, lại là những nụ hôn, những va chạm cơ thể và tay tôi lại làm xiếc trên cơ thể cô ấy.

Tôi không biết tại sao cô ấy thích một người như tôi, trai nhà quê nghèo nàn, có lẽ tại tôi học giỏi, đẹp trai hay có tài ăn nói… Mà thôi, đôi khi vì tình yêu thì chẳng có lý do gì cả… Yêu là yêu… Mù quáng!

Cô ấy bảo qua tết về nhà tôi chơi nhưng tôi không đồng ý, tại tôi sợ mẹ buồn, chia tay HHTT chưa bao lâu, vậy mà…

Ngày cuối, cả hai quyến luyến không muốn rời, tôi như muốn đè cô ấy ra mà ngấu nghiến nhưng có lẽ tại tình yêu nên tôi chỉ dừng lại ở bàn tay khám phá thôi…

Như vậy cũng tốt…

Tết, như mọi năm còn ở nhà, tôi thường về quê ngoại cùng mẹ, có những năm thì về quê nội một mình, vì mẹ tôi không về quê bố tôi từ lâu.
Năm nay, có lẽ khác mọi năm, tôi tự nhủ. Tại năm qua tôi và mẹ cũng về quê ngoại mấy lần rồi, có lẽ tết này hai mẹ con sẽ ở nhà, tôi vừa đi xe máy về quê vừa nghĩ ngợi.

Mẹ ở nhà đã dọn dẹp trang hoàng nhà cửa cho một cái tết thật ý nghĩa. Thường thì tết bố tôi cũng về, nhưng thường là những ngày sau ngày mồng 5 âm lịch, vì bố tôi phải lo cho gia đình nhỏ bé bên ngoài của ông.

Hai mẹ con đi chợ, chuẩn bị cho một cái tết thật ấm cúng, đầy đủ. T&o