Tội lỗi (Nghịch tử)
Sáng, mẹ nhắn tin nói là đã lên xe an toàn, tôi trống trải quá…. HHTT đi làm sớm, tôi cũng mang tranh thủ đi làm, kiếm tiền quan trọng mà…
Chiều tối, tôi chưa về nhà trọ vội mà lang thang một mình trên con đường tấp nập của chốn thị thành, tôi có thói quen như vậy, mỗi khi buồn tôi đi lang thang vô định… Chợt nhận ra dáng ai kia như HHTT, nhưng HHTT đi với ai kia, tay trong tay vào nhà nghỉ… Mắt tôi như hoa lại, chân bủn rủn không bước nổi… Nhìn HHTT vui vẻ đi vào nhà nghỉ mà long tôi quắt lại… Có lẽ nào….
Tôi định lao vào hỏi cho ra nhẽ, định xông đến cho gã kia một trận, nhưng làm thế để làm gì, được gì? Mình cũng có ra cái gì đâu, cũng có là gì của nhau đâu, bản tính vậy rồi…
Hèn…
Tôi lại đi… cứ đi….
Về đến nhà cũng hơn 11h đêm, HHTT tươi cười như chưa có chuyện gì xảy ra, đon đả ôm lấy tôi, tôi không nói, im lặng… Cả đêm tôi mất ngủ, HHTT xoa lên ngực tôi, đòi hỏi… Tôi gạt tay ra… Kinh tởm… HHTT không hiểu, quay lưng ngủ ngon lành… Tôi nhớ mẹ quá…
Điện thoại của HHTT có tin nhắn, tôi vội xem, giật mình bật dậy “ Em ngủ chưa, thằng khách hôm nay cho nhiều không? Nó là khách VIP đấy, chỉ thích chơi trần thôi, em thong cảm, nó sạch sẽ, không lo bệnh tật đâu”..
Thì ra HHTT vẫn chưa bỏ cái nghề ấy, vẫn giấu tôi để dạng háng cho thiên hạ chơi… Vậy mà… Tôi chợt rung mình nghĩ đến cảnh HHTT quan hệ không có biện pháp an toàn, biết đâu, biết đâu…
Tôi chỉ mong trời sang nhanh để đi xét nghiệm….
…
Sáng hôm sau tôi dậy sớm, mệt mỏi sau một đêm suy nghĩ, tôi tắm rửa rồi lao thẳng đến bệnh viện… Rụt rè, lo lắng, sợ hãi là những cảm xúc xen lẫn trong tôi. Vào phòng xét nghiệm, thấy cũng nhiều thanh niên trạc tuổi tôi chờ sẵn, xấu hổ…
Có những người xem kết quả xong thì mừng rỡ, có những người thì mặt tái đi, chân đi không nổi… Tôi chợt hận HHTT quá, biết đâu đấy, làm cái nghề ấy nguy cơ cao, lại không quan hệ an toàn… Tôi chỉ lo kết quả không như ý muốn, rồi còn mẹ tôi nữa…
– Em có nguy cơ như nào mà đến đây? – Chị bác sĩ hỏi giọng cáu bẳn.
– Em quan hệ không an toàn… – Tôi đáp rụt rè, ngại ngùng.
– Bao lâu rồi?
– Mới thôi ạ.
– Mới thì không chính xác đâu, tối thiểu phải 1 tháng trở ra, rồi 3 tháng xét nghiệm lại…
– Nhưng em lo lắm, cứ làm xét nghiệm cho em đi… – Tôi năn nỉ…
Vị bác sĩ nhìn tôi từ đầu đến chân không nói, rồi nói bang quơ: ‘Lúc sướng thì ai sướng cho”…
30 phút chờ đợi với tôi là cả cực hình, nhục nhã… Mồ hôi vãi như tắm, tim đập nhanh hơn bao giờ hết… Một lần và mãi mãi.. Ranh giới mong manh…
ÂM TÍNH…
Kết quả là như thế, tôi chẳng vui mừng chút nào khi cầm tờ kết quả xét nghiệm trên tay, vì nó chưa đủ thời gian để có kết quả chính xác… Họ hẹn tháng sau quay lại khám tiếp… Tôi ngửa mặt lên trời than than trách phận, lại có kẻ khóc huh u như con nít, dương tính…
Nhìn người ấy thật tội, mang án tử trong người, dù nguyên nhân lây bệnh là gì thì đối diện với cái chết người ta đều tội nghiệp như nhau…
Tôi vô hồn lê bước về nhà, HHTT đang nằm nghe nhạc, tôi im lặng không nói… HHTT thấy lạ, ôm chầm lấy tôi nũng nịu:
– Anh đi đâu về thế? Sao lạ thế?
Tôi không nói gì cả, leo lên giường nằm nhắm mắt… HHTT leo lên người tôi đòi hỏi, tôi gạt tay ra rồi đứng dậy đi ra ngoài… Lại đi…
Vô định…
Tối, tôi mò về nhà vẫn chưa thấy HHTT về, chắc lại le ve ở đâu đó, chắc lại nằm dạng háng cho ai đó chơi, tôi tự nhủ… Kệ, tôi chẳng buồn quan tâm gì nữa, dẫu sao thì cũng vậy, giang sơn khó đổi, bản tính khó rời… Dù sao HHTT cũng là con nhà giàu, ăn chơi từ nhỏ…
HHTT về rất muộn, tôi vẫn chờ…
– Sao hôm nay anh ngủ muộn thế, chờ em cơ à? Hi hi..
– Anh có chuyện muốn nói với em.
– Chuyện gì mà ghê thế, anh yêu?
– Anh biết hết mọi chuyện em làm rồi, anh đã đọc tinh nhắn của em cũng như thấy em đi vào nhà nghỉ với khách. Tại sao em không từ bỏ nghề dơ bẩn ấy sống đàng hoàng khi đã có anh?
HHTT im lặng, mặt tái mét, không nói gì…. Ngồi bệt xuống rơm rớm nước mắt…
– Em muốn có tiền để mình nhanh giàu, để anh bớt khổ…
– Để làm gì? Để em phải làm thế sao? Anh không chấp nhận chia sẻ người mình yêu với ai cả, anh không thể tha thứ cho người ngủ với mình lại đi ngủ với người khác. Quá khứ anh có thể bỏ qua…
– Em xin lỗi… – HHTT bật khóc…
Tôi lại đi… Vô định…
Tôi nhớ mẹ vô cùng, thương mẹ, tôi sợ HHTT bị HIV, sợ tôi lây cho mẹ… Tôi không về nhà, tôi nhắn tin cho HHTT bảo cô ấy đi xét nghiệm nhưng không thấy trả lời…
Tối hôm sau tôi mới mò về nhà sau một ngày rượu say, HHTT đã dọn đồ đi, sạch sẽ như lúc chưa đến…
HHTT đi như thế đấy, để lại mảnh giấy, cũng chỉ là cơn gió, bản chất HHTT không phải là người xấu, tôi biết… Hoàn cảnh đưa đẩy thôi…
Tôi cũng chẳng tin HHTT lắm, khoẻ mạnh hay không ai biết, làm cái nghề banh háng cho thiên hạ chơi thì ai biết ra sao… Mà có ra sao cũng chẳng sao… Dù sao thì….
Tôi lại trở về với công việc hàng ngày, đi dạy.. Tôi không còn dẫn gái cho khách nữa, tôi sợ lại gặp lại HHTT, sợ nghịch cảnh thêm lần nữa. Tôi cũng không nói với mẹ về chuyện HHTT bỏ đi, sợ mẹ buồn…
Tôi hồi hộp chờ từng ngày để xét nghiệm lại… Mong manh…
Cuối tuần, dì tôi gọi điện bảo về nhà chơi, dì đưa mấy đứa em lên nhà tôi chơi. Tôi cũng mới gặp mẹ nên không muốn về, một phần cũng vì tôi đang lo lằng chờ kết quả lần xét nghiệm sau…
Rồi mẹ tôi lại gọi điện:
– Cuối tuần con về không, dì và hai em lên chơi đấy.
– Con không mẹ à, con cũng mới gặp mẹ, đang đi làm nữa..
– Gặp mẹ thì quan trọng gì, lâu rồi mấy anh em không gặp nhau rồi còn gì… Ai làm cuối tuần mà làm…
– Để con tính…
Tôi lóc cóc ra bến xe về, ngồi trên xe mà long đầy suy nghĩ… Tôi không tập trung được, tôi sợ…. Tôi về đến nhà dì và hai em đang ăn cơm, nói cười vui vẻ..
– Con về rồi à, vào ăn đi. – dì giục.
Hai đứa em cũng lớn nhanh thật, mới ngày nào… Thời gian trôi như nước qua cầu…
– Con dạo này già quá, nhưng có vẻ rắn rỏi đấy, học hành sao rồi? Có người yêu chưa.
– Con đang học, yêu gì đâu.. hì hì.
Tôi giấu dì việc tôi bảo lưu cũng như chuyện người yêu…. Liếc nhìn mẹ, mẹ cũng bối rối…
– Dì ở lại chơi lâu lâu với mẹ con đi. Mẹ con buồn lắm.
– Dì ở hai hôm thôi, về cho các em học hè… Lâu rồi con không về quê nên dì đưa lên em lên chơi…
Đêm hôm đó, tôi được phân công ngủ với hai em con dì, hai em trai còn nhỏ đang học cấp hai, một đứa mới học mẫu giáo…
Bên kia phòng tiếng mẹ và dì tâm sự nhỏ to, tôi không nghe rõ lắm, vì hai người nói nhỏ sợ tụi tôi khôn