Gái Gú Việt Nam

Tội lỗi sung sướng

Phần 5
Cường vẫn tiếp tục thủ dâm với hình ảnh của Lan cho đến cuối tuần. Hôm nay là Chủ nhật, nó khoan khoái ăn sáng sau giấc ngủ dài thì Lan đến.

“Chào buổi sáng,” Lan đến bếp để làm cà phê để uống.

“Chào mẹ,” Cường trả lời.

Lan rót đầy ly cà phê và nói với Cường “Chúng ta cần nói chuyện”

Cường nhìn mẹ và nói “Dạ được”

Câu trả lời của Cường làm Lan hơi ngạc nhiên, nàng không biết nên bắt đầu thế nào. Nhưng nàng nghĩ phải nói rõ chuyện này mới được.

Nhưng trước khi Lan nói, Cường nói luôn “Con đã bắt gặp mẹ…”

“Cái gì?”, Lan nhìn con một cách ngạc nhiên…

“Con đã thấy mẹ… và người đàn ông khác…”

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lan, nhưng nàng hỏi “Con đang nói gì vậy? Người đàn ông nào kia?”

“Thứ bảy trước con đã về nhà vì Sơn bị ốm”

“Cái gì… con nói cái gì?” Lan hỏi, giọng cô như lạc đi…

Cường biết nó không thể ngừng lại được nữa, và nói, “Thôi nào mẹ. Con đã về nhà và bắt gặp mẹ đang làm tình với người đàn ông khác tại phòng sinh hoạt chung.”

Đầu óc Lan như quay mụ đi khi nghe Cường nói. Bằng nỗ lực cuối cùng, nàng nói cứng, “Con theo dõi mẹ hả?”

Cường cười mỉa. “Thật nực cười khi nói con theo dõi mẹ khi mẹ đụ người khác tại nhà”

“Đừng nói với mẹ kiểu đó,” Lan giận giữ hét to. Nàng toan đứng dậy nhưng đầu gối nàng muốn khuỵu xuống và lồng ngực nàng gần như không còn không khí.

“Mẹ thật là người mẹ kinh khủng”

“Mẹ cũng thấy con…” Lan trả đũa…

“Nhìn thấy cái gì??”

“Mẹ thấy con nhìn trộm mẹ khi mẹ trang điểm trong phòng”

Cường cảm thấy mặt nó bất giác đỏ lên.

“Và mẹ cũng thấy con dung quần lót mẹ để tự sướng. Con đã nghĩ gì…”

Tự nhiên Cường rơi vào thế bị động, nó phải tìm cách trả đũa mới được…

“Con có gì để nói không?” Lan hỏi dồn…

“Có chứ”, Cường buột miệng và phản pháo. “Con đã nhìn trộm và tự sướng với quần lót của mẹ. Nhưng ít ra cũng không bú cặc và đụ người ông khác cả đêm khi không có ai ở nhà!”

“Cẩn thận lời nói!!” Lan hét lên, nàng biết nàng đang ở thế yếu, nhưng nàng không còn gì khác để nói.

Cường đắc thắng. “Mẹ là “Con đĩ” dâm đãng Cường hối hận, nó đã không thể nào dừng kịp những lời lẽ đó, và nó biết mình đã phạm sai lầm lớn.

Lan tát Cường một cái mạnh đến nỗi mặt Cường quay sang một bên và hằn lên rõ 5 dấu tay của nàng. Cường cắn môi lại không nói gì.

Lan bật khóc. Nàng tự hỏi mình đang làm gì. Nàng nhìn Cường bỏ lên cầu thang mà long se lại. Ngoài Mạnh ra, Cường là người Lan thương yêu nhất. Chưa bao giờ nàng nặng lời với nó… huống hồ… Lan mừng là Mạnh đã đi đánh golf sáng nay để khỏi phải thấy cảnh này…

Cường đang nằm trên giường và giữ chặt headphone nghe nhạc mặc dù có tiếng gõ cửa.

Sau một hồi gõ cửa, Lan đẩy cửa bước vào phòng. Cường vẫn chăm chú nghe nhạc và nhìn lên trần nhà, phớt lờ sự có mặt của Lan.

Lan bước tới giường và ngồi bên cạnh Cường. Nàng cũng hoang mang và nhìn xung quanh, từ trần đến những poster trang trí trên tường. “Mẹ xin lỗi,” Lan thì thầm…

Cường nghe mẹ nói, nhưng lại yên lặng. Nó không biết nên nói gì lúc này.

Lan cuối cùng cũng cúi xuống nhìn con trai mình. Nhưng nhanh chóng nàng quay mặt đi, gioingj nàng nghẹn ngào. “Mẹ xin lỗi vì đã đánh con… vì tất cả những gì đã xảy ra…” Nàng khóc nấc lên.

Cường hít một hơi thật sâu và gỡ tai phone ra. Nó thật bối rối và không biết nói gì. Nhưng nhìn mẹ nó khóc làm nó thấy tim nó như tan chảy. Cuối cùng nó nói: “Con xin lỗi vì đã gọi mẹ như vậy…” Cường thì thầm…

“Cảm ơn con,” Nàng đáp và lau nước mắt. Lan liền hỏi. “Con sẽ không kể chuyện này với ba chứ…”

Cường biết thế nào câu hỏi đó cũng được đặt ra. Thực tình, nó cũng không biết nên hành động thế nào cho đúng. “Con không biết nữa” nó trả lời thành thật.

Cả 2 rơi vào sự yên lặng trong thời gian khá lâu. Cường phá không khí nặng nề ấy với âm lượng chỉ đủ để 2 người nghe. “Vì sao mẹ lại làm vậy?”

“Đó là câu chuyện dài” lan vừa trả lời vừa ngước mắt nhìn Cường, vài giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

“Con có thời gian để nghe mà.” Cường dịu dọng, dường như nó đang muốn chia sẻ với mẹ để tìm hiểu rõ nguyên do.

Lan lặng lẽ đến gần cửa sổ và nhìn ra ngoài trời. Trời đang mưa rất nặng hạt, và Mạnh có lẽ sẽ không về sớm được. “Thời tiết thay đổi thật thất thường,” nàng lảng tránh.

“Nếu mẹ không muốn thì thôi vậy,” Cường nói…

Lan đến ngồi cạnh Cường, cầm tay Cường và nói “Mẹ đã có một vài sai lầm trong cuộc đời mình. Nhưng cuộc tình này là sai lầm lớn nhất. Nó bắt đầu từ cách đây một n