Truyện Sex Cô giáo Phương – Tác giả Traidamdulich
Đến đầu giờ chiều, thằng Cường đến nhà cô học như mọi khi. Hôm nay cô mở cửa đợi hẵn cậu ta, cô mặc quần áo chỉnh tề và nhìn mặt có vẻ nhăng nhăng. Cường đi vào nhà vô tư hỏi:
– Chào em… chuyện gì mặc mày chù ụ vậy?
Cô giận quá, hỏi thẳng cậu ta:
– Cường… em… hỏi anh… chuyện thằng Miên… là anh sắp đặt phải không?
Cường hơi ngạc nhiên, cậu ta lắp bắp:
– Thằng Miên… thằng Miên nào…
– Thì thằng Miên ở trại tôm của ba anh chứ thằng Miên nào… anh… anh xếp đặt cho nó hãm hiếp em… rồi chơi em phải không?
– Ơ… không có… ơ thì… cũng đúng…
– Anh nói sao em không hiểu?
– Ơ… mà ai nói em nghe chuyện này… bộ thằng Miên nói hả?
– Không… không phải nó… anh đừng hỏi… vậy đúng là chuyện thằng Miên… anh là tác giả?
– Ơ thì phải?
– Sao anh dám làm vậy?
– Ơ anh…
– Sao anh gạt em?
Thấy cô có vẻ giận dữ, thằng Cường cũng sợ, cậu ta nói:
– Em bình tĩnh… tại anh thấy em thích… nên anh mới biểu nó chơi em…
– Anh… sao anh dám nói vậy? Anh nghĩ em là loại người nào… sao lại tuỳ tiện kêu người ta chơi em… anh biết… anh biết làm vậy em sợ lắm không…
– Thôi em đừng xạo… anh thấy em bị thằng Miên chơi cũng sướng quá trời…
– Làm gì có chuyện đó… lúc nó hãm hiếp em… em sợ lắm anh biết không?
– Em xạo quá đi… coi nè…
Vừa nói Cường vừa lấy máy ra cho Phương coi cái đoạn mà cậu ta quay khi thằng Miên nắc cô rồi xịt tinh dịch lên mặt mũi của cô. Cô giận hơn:
– Anh… anh quay phim em ah…?
– Thì quay làm kỹ niệm thôi… em làm gì dữ vậy?
– Sao anh nỡ đối xử với em như vậy?
– Đối xử sao… anh cho em sướng quá rồi… anh còn chưa nói… em nói làm gì?
– Anh… anh nói vậy mà nghe được hả… anh nghĩ em là loại người gì… bộ cho ai chơi em cũng được sao. Hay là… anh thấy em vậy rồi… anh coi thường em đúng không?
Thằng Cường bực bội:
– Không… trời ơi… hôm nay em làm sao vậy… em nói chuyện gì đâu không vậy?
Cả hai tranh luận dữ dội, cô Phương mắng Cường, lúc đầu cậu ta còn nhịn, về sau nóng gà chửi lại cô. Cô mắng Cường nói dối, Cường bảo cô đạo đức giả, dâm lắm mà còn bày đặt. Lúc Cường nói vậy thì cô không nói gì nữa, chỉ ôm mặt khóc nức nở. Cô khóc dữ quá làm thằng Cường nhìn cũng bực bội. Cậu ta định chạy lại ôm cô an ủi nhưng cô xô cậu ta ra. Cường tức tối mắng cô thêm vài câu rồi quay ra bỏ đi, để lại cô một mình khóc lóc trong phòng.
…
Từ hồi về Miệt Thứ dạy học, gặp thằng Cường đời cô như bước sang một trang mới. Những đam mê, dục vọng cô có được đều do cậu ta khai phá. Cô lớn đầu lớn tuổi nhưng vẫn ngây thơ khờ dại, cô thấy mình thật ngu ngốc, như món đồ chơi trong tay Cường vậy. Hổm rày vừa dạy học, vừa thoả mãn sinh lý cho cậu ta, cô không nghĩ ngợi gì cả, nhưng điều đó là sai trái, là nhơ nhớp so với đạo đức nhà giáo. Chính cô cũng sai nên mới trượt dần vào đam mê không lối thoát. Giờ biết mọi chuyện, rõ ràng là Cường coi thường cô, chỉ chơi đùa với cô thôi. Cô mắc cỡ quá, cô xấu hổ quá, một nhà giáo mà lại đi làm ba cái chuyện như vậy.
Cô ngồi trong phòng khóc lóc tý thì mấy cô giáo tầng dưới chạy lên. Họ nói nghe tiếng cô cãi nhau với ai, rồi chạy lên thấy cô khóc nên hỏi thăm. Cô không dám nói ra với ai, bảo họ không có chuyện gì để họ về nhà. Cô thấy ở trong phòng thế này không tiện nên cô khoá cửa đi ra ngoài. Trời bên ngoài đang về chiều, gió thổi mát mẻ không còn nóng nực nữa. Cô đi vòng quanh vừa tự suy nghĩ. Cô cứ tức cái chuyện Cường nói cô thích lắm mà làm bộ, chắc cậu ta coi thường cô lắm, nghĩ vậy mà nước mắt cô cứ ứa ứa ra. Cô đi một hồi đến chỗ con sông lớn của thị trấn, chỗ này có cái cầu dây văng đẹp nên chiều chiều người ta hay ra đây ngắm cảnh. Cô đứng đó xớ rớ một hồi thì nghe tiếng ai gọi:
– Cô Phương… cô Phương…
Cô quay qua thì thấy thằng Dương đang vẫy vẫy tay chào cô. Thằng nhóc đang cầm một cái rổ trái cây, lại gần thấy cô thì hỏi:
– Ủa… có chuyện gì vậy? Cô khóc hả?
Cô quệt nước mắt chối rồi hỏi lại nó:
– Đâu có… chắc bụi nó bay vô mắt cô thôi… Còn em… làm gì ở đây vậy?
– Dạ… em phụ ba mẹ bán hàng ở đây… chỗ này người ta hay tới chơi nên bán được lắm…
Cô chào rồi lướt qua nó vì thằng Dương hình như còn bận bán hàng. Cô đi đến chỗ cái cầu treo, đứng đó ngắm nhìn dòng sông. Cũng lâu rồi từ hồi đến đây dạy, thứ bảy chủ nhật cô không đón xe về thăm mẹ, chắc bà nhớ cô lắm. Nghĩ đến mẹ, cô lại ứa nước mắt. Đang lúc đó đột nhiên thằng Dương lại xuất hiện, chìa khăn giấy cho cô. Cô lấy lau tạm rồi nói:
– Cảm ơn em. – Nhìn không thấy cái rổ của nó cỏ hỏi – Ủa… em không bán nữa hả?
– Em để mẹ em bán rồi… lại hỏi thăm cô thôi. Cô có chuyện gì buồn hả? Nói em nghe đi…
– Thôi ngại lắm… cô không nói đâu…
– Cô cứ nói đi… nhìn cô vậy em không yên tâm. Hay là… em chở cô đi vòng vòng cho mát nhé.
Cô nghe vậy thì xua tay nói:
– Thôi không cần đâu… để cô một mình được rồi…
Thằng Dương không thèm nghe, nó chạy một nước đi lại chỗ gần đó của người quen, nói một hồi rồi lấy chiếc xe đạp ở chỗ đó chạy lại cầu. Nó nói:
– Cô lên đi!
Thấy thằng nhóc nhiệt tình, cô không nỡ từ chối làm nó quê mặt. Cô leo lên xe đạp ngồi sau cho nó chở. Cái thằng coi ốm yếu vậy mà khoẻ, nó đèo cô trên xe đạp mà chạy băng băng. Xe chạy làm gió thổi mát, lòng cô lại dịu trở lại. Lúc đầu cô còn ngại nhưng khi thằng Dương nó chạy qua khỏi chỗ đông người, cô cũng vịn eo nó, rồi sau ôm nhẹ nó luôn. Nó chạy một vòng quanh thị trấn nhỏ bé, xung quanh những con đường. Nó chạy xe đạp chở cô mà nó làm thinh cũng không quay qua hỏi hang gì cô, cô cũng không nói gì với nó. Đột nhiên, nó hỏi:
– Cô ơi… em chở cô ra chỗ bờ sông ngồi hóng gió cho mát nghen!
Cô nhìn lại thấy thằng nhóc nãy giờ chở cô cũng nặng, mồ hôi vươn trên trán nó, ướt đẫm cả lưng nồng nặc. Nghĩ nó cũng tội, cô gật gật đầu. Vậy là nó quay xe hướng về phía bờ sông. Đoạn thằng Dương chở cô đi nó nằm ngoài rìa thị trấn, nó chạy xuyên qua đám ruộng của người ta đến bên dòng sông, chỗ này có cái mô đất cao cũng sạch sẽ. Nó dừng xe lại cùng cô ngồi xuống ngắm trời chiều tà trên bờ sông. Nó thao thao giới thiệu:
– Chỗ này là Xẻo Rô, chạy mấy chục km nữa là ra biển…
Thằng nhỏ có vẻ tự hào kể về nơi mình sống. Trong lúc nó kể cô nhìn xung quanh, chỗ này thiệt yên tĩnh, cây cối rậm rạp cao vút, cũng kín đáo và lãng mạn. Giờ cô mới lên tiếng:
– Dương à… cô hỏi em cái này?
– Dạ… cô nói đi!
– Em thấy cô ra sao?
– Dạ… thì cô đẹp… trong trường ai cũng nói vậy hết đó…
– Không phải chuyện đó… ý cô là… em thấy con người cô sao?
– Dạ… cô hỏi vậy em không hiểu?
– Thì… thì lúc ở trại tôm… em nhận ra cô… em thấy cô ra sao…
– Dạ nói thiệt… lúc đó em sợ bị đánh… nhưng… nhưng nhìn cô em quên hết trơn… tướng cô đẹp quá chừng… em chưa thấy ai đẹp như vậy…
– Em có nghĩ cô là người không đàng hoàng không?
– Không có… sao cô lại nghĩ vậy?
– Cô không biết… cô sợ em nghĩ vậy…
– Em đâu dám đâu cô. Hôm bữa cô giúp em mà… rồi hồi trưa nữa… cô thương nên cô mới giúp em… em đâu dám nghĩ xấu về cô đâu…
Thằng Dương luôn thiệt tình, nói chuyện thật thà. Cô nghĩ nó không biết gì cả nên hỏi hang nó cũng chẳng được g&igr