Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Thiên thần hội – Tác giả 69deluxe

Phần 26: Mượn gió đẩy thuyền

Hai phút sau, dưới bồn tắm đứng bốn cơ thể trần truồng ba nam một nữ đứng bên nhau cùng tắm rửa. Không còn những cái vuốt ve sờ soạng nóng bỏng, chỉ có những nụ cười ngượng ngùng. Ba người đàn ông vây quanh nhường Thùy Chi đứng dưới vòi sen tự tẩy rửa cơ thể.

Và cứ thế một cuộc họp của Tổ chuyên án Thiên thần Hội diễn ra ngay trong gian phòng tắm. Ngoại trừ vài ánh mắt ám muội lén lút nhìn ngắm cơ thể Thùy Chi, còn lại bầu không khí rất nghiêm túc.

– Xuân Nhi hiện đang ở một mình sao? – Giọng Thùy Chi lo lắng.
– Vâng, Trung Úy. – A Cửu nói. – Xuân Nhi đã tỉnh táo lại, không còn muốn tự tử nữa.
– Bên An ninh phản ứng thế nào? Họ không thử tìm tung tích của con bé sao? – Thùy Chi nhíu mày hỏi.
– Không. Hình như vậy… – A Cửu cũng nhận ra điểm bất thường quay sang nhìn anh Trung và anh Tuyên.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngẩn của ba người, lòng Thùy Chi trầm xuống. Nàng chợt hiểu ra mục đích của Thiên thần Hội ngay từ đầu chính là nàng. Xuân Nhi chết hay sống đối với họ cũng không phải chuyện gì quá lớn, cùng lắm là gây thêm chút rắc rối mà thôi. Rắc rối đó có thể gây bất lợi cho ông Phạm Công Định trong quá trình tranh cử… Còn lại, bằng chứng đó cũng không đủ khả năng đem Huỳnh Thiên tống vào tù. Trừ phi… có một người khác vươn lên hoàn toàn trấn áp quyền lực của ông Định.

Nhưng tại sao chúng muốn nhắm vào nàng? Vì nàng đang điều tra gần đến chân tướng của chúng sao? Thùy Chi chợt cảm thấy nghi ngờ điều đó. Chúng không hề e ngại nàng có thể điều tra ra thứ gì. Với quyền lực của ông Định có thể đơn giản bóp chết mọi chứng cứ từ trong trứng nước.

– Trung Úy, đoạn phim kia cũng đã được đội an ninh mạng chặn đứng phát tán… Hiện đã tra ra địa điểm phát tán đầu tiên… – Anh Tuyên nói.
– Ở đâu?
– Nhà riêng của Phạm Huỳnh Thiên…
– Điều này…

Thùy Chi thoáng nhíu mày. Kết quả này làm nàng ngạc nhiên. Làm sao một kẻ như Huỳnh Thiên lại sơ xuất như vậy? Phát tán một đoạn video có thể là bằng chứng truy tố mình lại dùng đúng mạng internet của nhà mình. Trừ phi hắn là một kẻ dốt kiến thức công nghệ thông tin cơ bản hoặc là một kẻ ngu ngốc. Nhưng điều này có thể sao? Trung Quân từng nói Huỳnh Thiên học rất giỏi.

– Được rồi. Bằng chứng đó sẽ kết hợp với những thứ chúng ta có càng làm Huỳnh Thiên khó thoát tội… – Thùy Chi nói.
– Bây giờ Trung Úy định lật mặt với Đại Uý Dũng chứ? Chúng tôi ba người có thể khống chế hắn… – A Cửu hỏi.
– Không. Bắt hắn vì tội gì? Bắt cóc tôi sao? Bằng chứng đâu?

Thùy Chi nhớ đến những gì Tiến Dũng đã làm với mình hai ngày qua, lạnh lùng cười nhạt. Nàng sẽ không để bất cứ kẻ nào từng dùng cơ thể nàng như một món đồ chơi có thể sống yên lành. Sau bao nhiêu năm làm cảnh sát lần đầu tiên Thùy Chi muốn phạm pháp… Nàng muốn giết người, nhưng không phải kết liễu một mạng người bằng cách thông thường. Trong đầu nàng đã có một cách trả thù đau đớn hơn dành riêng cho Tiến Dũng…

– Tôi tạm thời sẽ không trở về cùng ba người. – Thùy Chi bước ra khỏi buồng tắm, lấy khăn lau khô cơ thể, nói.
– Trung Úy muốn làm gì? – A Cửu lo lắng hỏi.

Thùy Chi không giải thích quấn khăn tắm quanh người, bật máy sấy bắt đầu hong khô mái tóc. Khi nàng mở cửa phòng tắm bước ra ngoài, chợt quay lại nói:

– Ba người mặc đồ vào. Anh Trung và anh Tuyên dọn dẹp phòng tắm đừng để lại dấu vết ba người đã từng đến đây…
– Vâng, Trung Úy.

A Cửu nhìn theo Thùy Chi, ánh mắt hừng hực phấn khích. Đoá hoa hồng của ngành cảnh sát đã trở lại càng khoe sắc rực rỡ hơn. Anh mặc vội quần áo, bước ra khỏi phòng tắm tiến lại sau lưng Thùy Chi. Nàng đứng bên cạnh giường thu lại 4 mũi thuốc mê được A Cửu bắn ra. Mỗi mũi thuốc chỉ để lại trên cơ thể của người một chấm nhỏ li ti như muỗi đốt.

– Anh nói thứ này ngày mai… khi họ tỉnh lại sẽ không nhớ gì sao?

A Cửu nhận lấy những mũi thuốc, cho vào túi giấy gói lại cẩn thận, đút vào túi áo.

– Phải. Chúng được Phòng An ninh của Bộ Quốc Phòng nghiên cứu, pha trộn giữa thuốc an thần và thuốc ngủ cực mạnh. Khi nạn nhân bị bắn trúng, thậm chí chưa kịp thấy nhói đau đã gục xuống… Ba tiếng đầu ngủ say như chết, hai tiếng sau có ý thức mơ hồ nếu mạnh mẽ đánh thức sẽ tỉnh lại, hai tiếng cuối cùng có tiếng động sẽ tự tỉnh lại như một giấc ngủ đêm thông thường.
– Tốt lắm…

Thùy Chi cúi xuống nhặt quần áo của ông Châu lên lục trong túi quần của ông ta lấy ra một cái điện thoại. Nàng lại chồm lên giường với lấy bàn tay ông ta dùng vân tay mở khóa nó. Ngay lúc này, anh Tuyên và anh Trung cũng hoàn tất dọn dẹp phòng tắm vừa trở lại.

– Ông ta là ai vậy? – A Cửu hỏi.
– Chủ tịch HĐQT Sinhaco…

Thùy Chi trả lời ngắn gọn nhưng làm cả ba người đàn ông đều hít sâu một hơi.

– Anh Tuyên, tôi cần anh sao chép toàn bộ dữ liệu bên trong điện thoại này và trả lại cho ông ta… Mười lăm phút có đủ không? – Thùy Chi đưa anh cái điện thoại.
– Vâng, Trung Úy. Tôi phải dùng đến máy tính để trong xe.
– Anh Trung, anh đón đầu lối về của Đại Uý Dũng khoảng cách 1 kilomet. Có hắn xuất hiện lập tức báo A Cửu.
– Vâng, Trung Úy.

Sau khi Thùy Chi trở lại trạng thái bình thường, vẻ uy nghiêm của nàng cũng tự động phát huy, cả hai người Tuyên và Trung không dám vì chuyện vừa xảy ra mà xem nhẹ mệnh lệnh của nàng. Hai người lập tức bằng lối ban công, nhẹ nhàng leo xuống, rời khỏi căn nhà chia hai ngã chạy đi.

– Tôi phải làm gì Trung Úy?

A Cửu vừa hỏi chợt ngưng bặt. Anh thấy Thùy Chi cởi khăn tắm để rơi xuống chân. Dù một lần được gần gũi ân ái với nàng nhưng lúc này đối diện với cơ thể trần truồng của nàng anh vẫn thấy tim đập nhanh. Cổ họng A Cửu vô thức đánh ực một cái.

– Hừ… Đừng nghĩ lung tung… tôi cần anh chụp hình…

Thùy Chi thoáng đỏ mặt lườm anh ta. Nàng mím môi bò lên giường vào giữa cơ thể bốn người đàn ông trần truồng. Giở cánh tay của hai người gác lên cơ thể mình, rồi nằm sấp xuống. Thùy Chi còn dùng dùng mái tóc che mặt mình đi… Nàng quay lại thấy A Cửu vẫn ngơ ngẩn nhìn mình, liền đỏ mặt gắt lên:

– Thiếu Uý… còn đứng đó làm gì? Lấy điện thoại ra chụp hình đi…
– À… Vâng…

A Cửu lấy điện thoại ra liên tục chụp vài tấm hình. Tấm nào cũng rõ mặt của bốn người ông Hạnh, đang ngủ mê man thiêm thiếp bên cơ thể một phụ nữ trần truồng không rõ thân phận.

– Trung Úy. Cái này dùng làm gì? – A Cửu hỏi.

Thùy Chi ngồi dậy, choàng khăn tắm quanh người, vuốt lại mái tóc của mình. Nàng nhìn sâu vào mắt A Cửu hỏi.

– A Cửu, tôi có thể tin anh chứ? Tôi không nói về quan hệ đồng nghiệp, mà là cá nhân anh và tôi.
– Vâng, Trung Úy… À không. Thùy Chi. Em có thể tin tôi. – A Cửu gật đầu, lại lúng túng sửa lại cách xưng hô một chút.
– Lần này tôi đi, nếu an toàn trở về trước ngày diễn ra bỏ phiếu thì anh cứ giao chúng cho tôi. Còn ngoài ra, tôi muốn anh sử d̖