Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Tình mãi xanh – Tác giả Hoài Cổ

Phần 63

Tối hôm đấy về tôi và Phương đi chơi với nhau, một tuần không gặp nhớ ơi là nhớ, loáng một cái đã hết buổi tối thứ 7, tôi phải đưa em về sớm để hôm sau em còn về quê ăn cỗ cùng với bố mẹ, vậy là thời gian bên nhau thật ngắn ngủi.

Ngày hôm sau tôi đi chơi loanh quanh Hà nội với mấy anh bạn, định chiều lên TN luôn cho sớm vì đằng nào cũng không được gặp Phương, nhưng đi uống rượu với anh em phê quá về muộn nên phải để đến sáng hôm sau. Tối về nhà phê lòi mắt nhưng vẫn lôi điện thoại ra gọi cho Phương:

– A lô em à.

– Vâng, anh T à.

– Em đi ăn cỗ về chưa? Có… vui không?

– Ơ… anh T… em…

– Em sao? Anh nhớ em lắm… Mai anh đi TN sớm…

Tôi nhớ là chỉ nói được thế rồi ngủ luôn một giấc đến sáng, dậy thấy tin nhắn của Phương trong máy “Anh à, em về nhà rồi, anh đang ở đâu đấy, anh đã đi TN chưa?”, Rồi lại tin nữa “Chúc anh yêu ngủ ngon”. Tin nhắn gửi lúc 11h đêm.

Đọc tin nhắn Phương gửi xong tôi hơi chột dạ, mở nhật ký cuộc gọi ra thì phát hoảng hôm qua không gọi cho Phương, lúc hơn 10h đêm gọi cho số lạ lạ, hình như của em Trang, hôm qua em vừa nháy máy sang mà.

Ra bến xe để đi TN, lên xe tôi giật mình khi đã thấy em Trang đã ngồi trên xe rồi, vẫn chỗ cũ. Làm sao bây giờ, thôi cứ đến ngồi cạnh, mình đàn ông mất quái gì đâu mà sợ, ngồi cạnh gái càng sướng chứ sao.

– Trang, hôm nay cũng đi TN hả em?

– Ô anh T ah, vâng em đi TN.

– Lại được ngồi gần em rồi, anh em mình có duyên nhỉ.

– Hihi, vâng.

Hôm nay xe vẫn đông như mọi lần, tôi vẫn hoang mang cái vụ gọi điện hôm qua, không biết Trang có nghĩ gì không? Hay là giải thích nhỉ, thôi kệ em không ý kiến thì thôi tôi im luôn.

Chuyến này chắc nhà xe đã làm luật rồi nên công an không vẫy, xe chạy một mạch không dừng, vẫn lắc lư như đánh võng rất dễ gây buồn ngủ. Tôi vẫn ngồi sát vào Trang hai cơ thể cọ vào nhau, lúc mà cả xe chìm vào giấc ngủ thì Trang cũng dựa vào vai tôi mà ngủ say sưa từ lúc nào, mọi người nhìn vào sẽ tưởng hai đứa này là một đôi.

Biết em dựa vào, tôi ngồi cứng đơ như khúc gỗ không dám cựa quậy, sợ em tỉnh giấc sẽ không còn cảm giác này nữa, nhẹ nhàng êm ái, một mùi hương rất lạ ngay mũi tôi, nó kích thích cảm giác trong tôi, nhìn xuống ngực em thấy đang nhẹ nhàng phập phồng theo nhịp thở, thằng nhỏ trong quần lại to lên.

Cả một đoạn đường dài thì hơi thở em đều đều, nhưng về sau tôi cảm nhận hơi thở em gấp gáp hơn và mạnh hơn, có lẽ em đã thức giấc nhưng vẫn giả vờ ngủ, vẫn dựa đầu vào vai tôi. Tôi cũng để yên.

Buổi tối ở trong BQL dự án quanh quẩn cũng chỉ uống rượu, đánh bài, mãi cũng chán. Hôm đấy ngồi buồn thế nào lại nổi hứng muốn dạo một vòng quanh Thành phố, rủ mấy thằng kỹ thuật thì chúng nó mải đánh bài không đi, đành đi một mình. Dạo một vòng rồi ra chỗ tượng đài ngồi uống nước, lấy cái điện thoại ra sực nhớ đến em Trang thế là cứ nhắn bâng quơ.

“Em đang làm gì đấy”.

Lúc sau thấy nhắn lại ngay “Em đang ở phòng ngồi chơi thôi anh ạ, anh đang ở công ty à, anh ăn cơm chưa?”

“Anh đang lượn phố Thái nguyên một mình, lâu rồi không ra ngoài đây buổi tối”.

“Thế hả anh, em cũng lâu rồi không ngắm TN buổi tối, đẹp không anh?”

“Đẹp, có thích đi lượn không anh qua cho đi cùng, hihi.”

Phải 10 phút sau mới thấy em nhắn lại “Thật không đấy, anh đang ở đâu?”

“Anh đang ở chỗ tượng đài.”

“Vậy anh qua chỗ gần chợ đón em nhé.”

“Ok”…

Tôi chạy xe ra chỗ hẹn để gặp em nhưng dọc đường xe lại hết hơi, dắt bộ một lúc mới đến chỗ vá, ngồi nhắn tin.

“Em đến chưa?”

“Em đến rồi, đang đợi anh đây, đừng nói là cho em leo cây nhé”.

“Xe anh bị hỏng đang sửa, đợi anh 1 tí nhé. Hay là em vào quán cà phê gần đấy đợi anh nhé, quán to nhất ý”.

‘Vâng’.

Nơi hẹn là một quán cà phê có tiếng ở TP Thái Nguyên, quán rộng rãi và không gian rất đẹp. Tôi vào quán nhưng thú thật không biết em ngồi chỗ nào vì đã được nhìn mặt em bao giờ đâu, em toàn đeo khẩu trang mà.

Quán khá vắng, tiếng nhạc nhẹ du dương, không gian rất thích hợp cho một buổi hẹn hò. Tôi đi cầu thang và bước lên tầng 2, ở một góc nhỏ có cô bé đang ngồi một mình, có lẽ đúng là em, tôi đến gần và vừa đi vừa gọi nhỏ:

– Trang.

Em khẽ quay mặt lại, thực sự tôi khá là choáng các bác ạ, vì em quá xinh. Đấy là theo cảm nhận của tôi thôi, trong cái ánh điện hơi mờ mờ, giữa một không gian với tiếng nhạc du dương, gương mặt ấy gợi lại cho tôi rất nhiều cảm xú